Chẳng cần dây bảo hiểm hay công cụ phụ trợ gì cả, cụ Mao Khang Đạt vẫn 'bay' xuyên rừng trúc dễ như ăn kẹo, chuẩn cao thủ khinh công đời thực luôn á
Đứng trên ngọn trúc cao vút, chân đạp nhẹ như mây, thân nhẹ nhàng như yến, "bay" từ cây này qua cây khác - đó chính là công việc hằng ngày, là nghề mưu sinh và cũng là niềm tự hào cả đời của cụ ông được mệnh danh "trúc hải phi nhân" (tức người bay trong biển trúc) cuối cùng của Trung Quốc - Mao Khang Đạt.
Thôn Thạch Môn ở trấn Khê Khẩu (Chiết Giang, Trung Quốc) là vùng đất của cây trúc xịn sò. Nhà nào cũng sống nhờ trúc cả. Đây là quê hương của Mao Khang Đạt, đồng thời cũng là địa điểm quay những cảnh khinh công trong rừng trúc bạt ngàn của các phim cổ trang Trung Quốc mà mình hay xem đó
Cả cuộc đời cụ Mao gắn liền với rừng trúc, hồi nhỏ nhìn ba chặt ngọn trúc kiếm tiền, lớn lên liền nối nghiệp. Cụ chia sẻ: "Đây chính là nhiệm vụ cao cả mà bề trên đã giao phó. Chỉ cần còn sức lao động, tôi vẫn làm công việc này mỗi ngày".
Không cần dây đai an toàn hay công cụ hỗ trợ gì hết, Mao Khang Đạt vẫn "bay" xuyên rừng trúc mượt mà như có khinh công thật. Thậm chí cụ còn có thể ăn cơm ngủ nghỉ luôn trên ngọn trúc cao. 50 năm "bay" trong biển trúc, cụ không một lần sảy chân hay mắc lỗi lầm gây nguy hiểm tính mạng nào cả - đỉnh của chóp luôn!
Ai nghĩ được Mao Khang Đạt đã là cụ ông gần 80 tuổi rồi chứ. Để bán trúc được giá cao hơn, cứ tháng 8-9 hằng năm, cụ Mao được thuê đi chặt phần ngọn trên cùng của cây trúc.
Một cây trúc cao tận 20 mét, cụ Mao có thể leo lên đỉnh chỉ trong vài phút thôi. Sau đó, cụ sẽ chặt phần ngọn dài 1-2 mét. Công việc này không chỉ là kế sinh nhai, mà còn tạo ra nhiều lợi ích khác nữa. Cây trúc bị chặt mất ngọn sẽ mọc thẳng hơn, đồng thời không bị gió bão thổi gãy đoạn.
Vì không có bất kỳ biện pháp bảo hộ và hỗ trợ nào, cụ Mao chỉ có thể mượn sức của tự nhiên để "bay" trong rừng trúc. Khi ở trên ngọn của một cây trúc, cụ sẽ mượn lực đàn hồi của nó để nhảy chuyền từ cây này sang cây khác. Lâu dần làm quen tay, cụ Mao đã luyện thành bộ môn khinh công trong rừng trúc xịn xò. Quá trình này cũng giúp cụ sở hữu lực cánh tay và lực cẳng chân hơn người hẳn
Công việc này vô cùng nguy hiểm, không chỉ đòi hỏi sự can đảm, nhanh tay, mà còn phải phán đoán chuẩn xác khả năng chịu tải của cây trúc. Đương nhiên, trước khi leo lên một ngọn trúc nào đó, cụ Mao phải lựa chọn kỹ càng. Cụ sẽ không leo cây có sâu đục khoét, hoặc cây từ 2 đến 10 năm tuổi. Một sơ suất hay sai lầm dù nhỏ nhất cũng trở thành mối nguy hiểm chí mạng liền.
Hồi còn trẻ, mỗi ngày cụ Mao có thể chặt gần 1.000 cây trúc - nghe mà choáng! Để tiết kiệm sức lực và thời gian, "trúc hải phi nhân" một khi đã leo lên ngọn cây trúc thì sẽ hoạt động liên tục mười mấy tiếng đồng hồ luôn.
Cụ Mao buộc vài ngọn trúc lại với nhau, nhờ vào sự rậm rạp của cành lá, trở thành chỗ nghỉ ngơi tạm thời của mình. Lúc này, cụ có thể ăn bữa trưa, uống chút nước và nghỉ mệt. Đồ ăn mang theo cũng đơn giản hết sức có thể, đa phần là cơm trắng rắc một ít gia vị, để không trở thành thứ cản trở trong quá trình di chuyển.
Mặt trời xuống núi, cụ Mao kết thúc một ngày làm việc. Mặc dù đã hơn 70 tuổi, hiện tại mỗi ngày, cụ Mao vẫn chặt hơn 500 ngọn trúc - tấm gương bền bỉ đáng nể thật sự
Lấy trời làm chăn, lấy trúc làm giường. Đây chính là cuộc sống hòa hợp và gắn bó với thiên nhiên của cụ ông Mao Khang Đạt hơn mấy chục năm qua.
Nguồn: soha.vn