XuNgok8001
New member
Cụ Địch chất cả góc nhà toàn mũ bảo hiểm nhặt từ đường, rồi lại "dở hơi" ngồi ngoài đường để... cảnh tỉnh thiên hạ về chất lượng mũ Khách đi xe ôm với cụ không phải mặc cả, thích trả bao nhiêu thì trả. Riêng người nghèo, bệnh nhân đi bệnh viện thì cụ không lấy một xu nào luôn!
Dáng ngồi thư thái kèm nụ cười tươi như hoa "khuyến mãi", cụ Nguyễn Hữu Địch cứ thế đội nắng đội mưa chờ khách xe ôm. Ai không biết tưởng ông đang ngồi hóng mát trước hiên. À mà cũng đúng thôi, tuổi 76 rồi, "lão" Địch làm thì ít mà chơi thì nhiều Lý do thì đơn giản, ông không coi xe ôm là nghề kiếm sống mà là niềm vui mỗi ngày nữa!
"Trời thương nên gần 80 tuổi mà tôi vẫn còn đi xe máy được. Chừng nào còn có người dám ngồi sau lưng tôi thì đấy vẫn là hạnh phúc lớn, tôi có cần tiền đâu!". Nói xong, cụ lại phóng xe chở khách nghèo miễn phí luôn.
**Lão già "gàn dở" chuyên nhặt từng chiếc mũ bảo hiểm người ta vứt đi**
Cả xóm, cả phường hay gọi cụ Địch là lão già "gàn dở". Lúc đầu người ta thấy cụ lạ lùng vô cùng, lạ đến nỗi rảnh rỗi đi nhặt mấy cái mũ bảo hiểm cũ về chất đầy nhà Cứ sáng sớm, ngoài việc dành thời gian tập thể dục "boost" sức khỏe, cụ Địch kiêm luôn việc nhặt mũ bảo hiểm. Hễ thấy mũ nào người ta vứt mà còn xài được là cụ xách về. Không phải một lúc mà cụ nhặt được cả tá mũ chất đống tận tầng 2, mà thực ra cụ đã làm việc này từ lâu rồi!
"Đấy cháu xem, mũ còn tốt chán như này mà người ta vứt. Tôi nhặt về lau chùi, cái nào cần sửa thì sửa sang rồi gom góp mang về quê tặng cho học sinh nghèo. Các cháu đi học, chăn trâu, kiếm củi, đội mũ bảo hiểm vào cũng an toàn hơn".
Cụ Địch có gốc gác từ Thạch Hà - Hà Tĩnh nhưng gia đình đã 4 đời gắn bó với Hà Nội rồi. Một năm cụ về quê 1, 2 lần đúng dịp lễ Tết tranh thủ mang quà về cho lũ nhỏ. Những lúc bận quá, cụ gửi xe khách từng thùng mũ bảo hiểm rồi nhờ người thân ở Hà Tĩnh nhận hộ mang đi phát cho các em.
Ngoài "sưu tầm" mấy chiếc mũ, cụ Địch còn có sở thích nhặt cầu lông và bóng tennis cho lũ trẻ trong xóm nữa. Chiều chiều, cả lũ lại kéo qua cửa nhà cụ í ới: "Ông ơi cho cháu quả cầu".
"Còn gì sung sướng hơn khi nghe các cháu gọi mình như thế! Mấy thứ đồ bỏ đi này chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng quan trọng là cái tình cái nghĩa".
Nhiều người mỗi khi đi ngang chỗ "đại bản doanh" nơi cụ Địch ngồi đợi khách thường thắc mắc về cái cây cổ thụ bên cạnh. Chả hiểu sao trên cây "đính" toàn mũ bảo hiểm Vẫn là những chiếc mũ cụ hay nhặt nhạnh nhưng chúng bị vỡ tan tành, mỗi chiếc hỏng một kiểu.
"Đó là 'nghĩa địa' mũ để cảnh giác cho mọi người là những cái mũ này phải vứt đi, không đảm bảo chất lượng khi sử dụng".
Nhà cụ Địch không nghèo đến mức cụ phải chạy xe ôm hay vợ phải bán nước đầu đường như mọi người nghĩ đâu. Ngược lại, mỗi tháng vợ chồng cụ vẫn có lương hưu, cộng thêm khoản tiền cho thuê nhà cũng đủ chi tiêu cho cuộc sống khấm khá hơn hẳn nhiều nhà khác. Có người ở phố, ở phường vẫn hay "lắm lời" mỗi khi thấy cụ chạy xe ôm: "Xời, cái ông này làm gì nghèo đến mức phải chạy xe ôm đâu!".
"Đấy là việc của người ta, còn mình làm theo tâm của mình. 2 vợ chồng tôi không thiếu tiền nhưng ở cái tuổi này, tôi muốn chọn một cuộc sống có ích, sống để được lao động!".
Nguồn: kenh14.vn