Cách nhau gần 30 tuổi nhưng tình yêu của cụ ông Mai Kim Sơn và bà Lý Thị Thu lại ngọt ngào đến không ngờ! Ở tuổi gần chạm mốc 100, cụ ông đã khiến bao người phải ngưỡng mộ khi quyết định đăng ký kết hôn với người yêu kém mình gần 3 giáp. "Tôi yêu Thu bằng tình yêu chân thành, tha thiết và mãnh liệt. Tôi muốn Thu khi về sống cùng tôi có một danh phận hẳn hoi để không bị người đời cười chê, dè bỉu", cụ ông 93 tuổi (lúc đó) tâm sự về nguyện ước cuối đời của mình.
Plot twist định mệnh đời người
Căn nhà nhỏ xinh trong chung cư Thanh Đa (quận Bình Thạnh, TP.HCM) của cặp đôi "uyên ương" gần đất xa trời này hằng ngày vẫn rộn tiếng cười siêu tươi. Những ngày cuối năm, dưới bóng cây bàng rợp mát trước sân nhà, cụ ông Mai Kim Sơn và bà Lý Thị Thu đón không biết bao nhiêu lượt khách ghé thăm chúc mừng hạnh phúc muộn màng của mình.
Bà gọi ông bằng "anh" ngọt lịm, luôn đưa ánh nhìn long lanh vào mắt ông. Bà cười, viên mãn xếp xô nếp nhăn trên hai khóe mắt. Ông nhìn bà, liếc khéo rồi niềm vui cũng như lây lan, ông cười khà khà răng lợi rệu rạ. Chemistry quá đỉnh luôn!
Sinh năm 1920 tại Nghệ An trong một gia đình nông dân nghèo, Mai Kim Sơn từ sớm đã rời bỏ ruộng vườn để tham gia bộ đội chống thực dân Pháp. Ông từng đi nhiều nơi, vài lần suýt "đi luôn" vì tên bay đạn lạc. Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi, ông chuyển sang làm công nhân đường sắt. Những năm tháng làm công nhân "cho con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui", ông tự hào lắm về công việc xây dựng đất nước của mình.
Ngày đất nước thống nhất thì ông cũng về hưu rồi. Vợ chồng ông có một đứa con trai nuôi nhưng đến lúc trưởng thành thì cậu bé đi mưu sinh bên kia bán cầu, hiếm khi về thăm cha mẹ nuôi.
Gia đình ông có thời gian dài sống ở Hà Nội. Cũng chính ở đây, ông đã gặp người phụ nữ định mệnh. Bà Thu có người thân sống gần nhà ông Sơn nên mỗi dịp qua chơi là hai người gặp mặt. Từ đó friendship bắt đầu. Những lần gặp gỡ như cơn gió thu thoảng qua làm rạo rực trái tim người đàn ông tuổi xế chiều và người phụ nữ góa bụa.
Bà thích ông ở chỗ phong trần, am hiểu đời, nói năng nhẹ nhàng, tế nhị. Ông thấy bà thùy mị, cần cù, rất biết cách làm hài lòng người khác. Họ trở thành best friend của nhau. Tình cảm tuy có lúc xáo động nhưng họ vẫn giữ được lý trí vì trước mặt và sau lưng đều là gia đình.
Chồng bà Thu mất khi bà chưa 50, để lại hai đứa con. Ngày gặp ông Sơn, bà đã lên chức bà nội và giờ có cả chắt rồi. Vợ ông Sơn cũng biết bà Thu, họ hay tâm tình rất chill mỗi khi bà qua chơi. Tình bạn đó vẫn trong sáng, không ai nghĩ sẽ có chuyện gì thêm. Năm 1996, gia đình ông Sơn chuyển vào TP.HCM còn bà Thu về quê Lạng Sơn chăm con cháu. Từ đó, họ mất liên lạc hoàn toàn.
"Quả ngọt cuối đời" đến bất ngờ
Cuộc sống sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không phải đối mặt với sinh lão bệnh tử. Năm 2001, vợ ông Sơn qua đời. Sau 62 năm gắn bó yêu thương, đói no bệnh tật có nhau, giờ bà ra đi trước khiến ông chơi vơi, hụt hẫng vô cùng. Tuổi già cô quạnh một mình, nhiều người thương cảm cho ông lắm.
Những hôm ông lẽo đẽo một mình ra chợ mua đồ về nấu, các bạn bán hàng thường không lấy tiền vì thương ông lonely mà cũng không biết tính sao khi món nào ông cũng chỉ mua nhiều lắm 1 lạng. Nhiều đêm nằm co quắp trong căn nhà trống trải lạnh giá, ông chợt nghĩ: "Một mình đêm hôm thế này chẳng may có chuyện gì thì 'đi' lúc nào cũng không ai hay". Rồi ông nhớ đến bà Thu.
Ông cố gắng dò hỏi, tìm mọi cách nhờ người liên lạc tìm kiếm bà. Tin vui đến cực nhanh! Người bạn ở Hà Nội đã tìm được địa chỉ liên lạc của bà Thu. Ông vui mất mấy ngày, lòng cứ rạo rực một cảm giác khó tả. Ông kể với bà Thu về hoàn cảnh của mình, bảo bà thu xếp công việc rồi gửi tiền ra cho bà vào Nam thăm một chuyến. Coi như thăm bạn cũ vậy.
Sau 15 năm biệt tích, ngày ông ra bến xe đón bà Thu là ngày bao nhiêu nỗi buồn tan biến. Đôi bạn già gặp nhau, tay rưng rưng nắm chặt, mắt nhòe đi vì vui sướng. Tiết trời gần vào xuân se lạnh, căn nhà của ông Sơn bỗng trở nên ấm áp, đầy ắp tiếng cười. Họ kể cho nhau nghe về 15 năm qua, như đôi chim khuyên ríu rít không biết chán.
Ngày bà phải về Bắc, ông buồn đến nao lòng. Ông nắm tay bà tha thiết: "Em về thu xếp bọn trẻ rồi vào đây sống với anh nhé. Một mình anh ở đây chắc buồn mà 'đi' sớm thôi. Ngày xưa chúng mình là bạn nhưng tình bạn ấy bây giờ đã lớn dần lên thành tình yêu sâu nặng rồi. Những ngày cuối đời, anh muốn được sống bên em".
Ông Sơn nhìn thật sâu vào mắt vợ mình âu yếm rồi nhìn mọi người mỉm cười hạnh phúc, không ái ngại, không rụt rè: "Tại sao bao nhiêu năm như thế, bà ở một nơi, tôi ở một nơi mà nay lại sống chung trong một mái nhà. Đó chẳng phải cái duyên là gì, là số trời đã định từ trước rồi các cháu ạ".
62 năm qua, ông sống cùng mối tình cha mẹ gán gả. Ông đã làm tròn bổn phận, trải qua bao giông bão cuộc đời mà vẫn giữ được mái ấm gia đình cho đến ngày bà nhắm mắt xuôi tay. Ông không còn ân hận gì với bà nữa và có lẽ ở cõi âm, bà cũng sẽ mỉm cười ủng hộ ông và bà Thu.
Đối với bà Thu, ông Sơn quả quyết: "Đó là true love đích thực. Nếu không yêu tôi thì không bao giờ bà ấy chịu vào đây với tôi, chăm sóc tôi từng ly từng tí và tôi cũng thế. Tôi yêu bà ấy thật nhiều. Thật ra sự rung động đã có ngay từ lần gặp đầu tiên nhưng vì rào cản gia đình, tôi đành chôn chặt trong tim. Bây giờ thì chúng tôi đã thuộc về nhau, không có gì cản trở nữa".
Quyết định đầy drama của bà Thu
Quyết định đến với ông Sơn, bà Lý Thị Thu đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Từ Sài Gòn trở về, bà canh cánh một nỗi buồn. Thấy cảnh ông Sơn cô đơn lúc tuổi quá cao, bà thương ông vô cùng. Các con của bà Thu biết chuyện thì kịch liệt phản đối. Bà Thu kể: "Các con cháu nó nói tôi nhiều lắm. Nó bảo, bà đã 68 tuổi, có chắt rồi mà còn đi lấy chồng. Ai nhìn mặt cho".
Không còn cách nào khác, bà Thu phải trốn con vào Nam với ông Sơn. Trước khi đi, bà dựng một kịch bản: "Có người bạn gái thân ở Sài Gòn gửi tiền ra cho mẹ vào đó chơi với bà ít bữa. Bà nói hoài nên giờ mẹ đi". Vào tới nơi, bà Thu viết thư về cho con nói rõ sự tình. Con bà đã phẫn nộ vì mẹ "bỏ tất cả theo chồng". Bà đành cắn răng chịu. Một bên là tình yêu, thương, một bên là tình nghĩa, thời gian đầu bà đã day dứt rất nhiều.
Được hỏi: "Có phải vì thấy hoàn cảnh của ông Sơn neo đơn, già nua mà bà thương cảm về chăm sóc ông?". Bà xua tay phân trần: "Nếu chỉ có sự đồng cảm không thì tôi không hy sinh gia đình để vào đây với anh Sơn đâu. Tôi có tình cảm với anh ấy. Thật ra phải yêu thì mới sống với nhau được cô ạ".
Ông Sơn nói, tình yêu của ông với bà có khi hơn cả giới trẻ ấy chứ: "Ai bảo già rồi không có tình yêu, đó là cách nghĩ sai lầm. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ trái tim, khởi nguồn từ mạch máu. Cũng có rung động, có nhớ thương có giận hờn nhưng bền chặt", ông Sơn khẳng định.
Nguồn: soha.vn