Cụ ông 50 năm "bay lượn" giữa rừng trúc không cần dây đai, nghe mà choáng váng

d0724464fdc51bf62d8b.jpg


Không cần dây an toàn, không cần công cụ gì hết trơn, cụ Mao Khang Đạt vẫn "bay" xuyên rừng trúc như có khinh công thật sự luôn các bạn ơi!

Đứng trên ngọn trúc cao chót vót, chân đạp trúc, thân nhẹ như chim yến, "bay" từ cây này sang cây khác - nghe có vẻ như trong phim kiếm hiệp nhưng đây là có thật 100% đó nha! Đây chính là thói quen, nghề mưu sinh và niềm tự hào cả đời của người đàn ông lớn tuổi được mệnh danh "trúc hải phi nhân" (tức người bay trong biển trúc) cuối cùng của Trung Quốc - Mao Khang Đạt.

207cf26aea61eec9e4bd.jpg


7b4bdb3ae04e19af37b1.jpg


8d5a3e4e6f93074ac35d.jpg


57ee0b3010fc37c03621.jpg


Thôn Thạch Môn ở trấn Khê Khẩu (Chiết Giang, Trung Quốc) là xứ sở của cây trúc luôn. Nhà nhà đều sống nhờ cây trúc. Đây là quê hương của Mao Khang Đạt, cũng chính là địa điểm quay cảnh khinh công trong rừng trúc bạt ngàn của những bộ phim cổ trang Trung Quốc mà mình hay xem đó!

Cả cuộc đời của Mao Khang Đạt gắn liền với rừng trúc, ngày nào cũng nhìn cha chặt ngọn trúc kiếm tiền, lớn lên liền tiếp nối nghề truyền thống này. Ông nói: "Đây chính là nhiệm vụ cao cả mà bề trên đã giao phó. Chỉ cần còn sức lao động, tôi vẫn làm công việc này mỗi ngày".

Không cần dây đai an toàn hay công cụ hỗ trợ gì cả, Mao Khang Đạt vẫn "bay" xuyên rừng trúc dễ như ăn kẹo tựa như có khinh công thật. Thậm chí ông còn có thể ăn cơm ngủ nghỉ trên ngọn trúc cao nữa kìa! 50 năm "bay" trong biển trúc, ông không một lần sảy chân hay mắc lỗi lầm gây nguy hiểm tính mạng luôn các bạn ạ

Ai ngờ được Mao Khang Đạt đã là một ông lão gần 80 tuổi rồi chứ! Để bán trúc được giá hơn, cứ tháng 8-9 hằng năm, Mao Khang Đạt được thuê đi chặt phần ngọn trên cùng của cây trúc.

Một cây trúc cao tận 20 mét, Mao Khang Đạt leo lên đỉnh ngọn chỉ trong vài phút thôi là xong! Sau đó, ông sẽ chặt phần ngọn dài 1-2 mét. Công việc này không chỉ là kế sinh nhai, mà còn tạo ra nhiều lợi ích khác nữa đó. Cây trúc bị chặt mất ngọn sẽ mọc thẳng hơn, đồng thời không bị gió bão thổi gãy đứt.

Vì không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào hết, Mao Khang Đạt chỉ có thể mượn sức của tự nhiên để "bay" trong rừng trúc. Khi ở trên ngọn của một cây trúc, ông sẽ mượn lực đàn hồi của nó để nhảy chuyền từ cây này sang cây khác. Thời gian dần trôi, làm nhiều thành quen, Mao Khang Đạt đã luyện thành bộ môn khinh công trong rừng trúc thật sự luôn! Quá trình này cũng giúp ông sở hữu lực cánh tay và lực cẳng chân hơn người hẳn.

Công việc này vô cùng nguy hiểm á, không chỉ đòi hỏi sự can đảm, nhanh tay, mà còn phải phán đoán chính xác khả năng chịu tải của cây trúc nữa. Đương nhiên là trước khi leo lên ngọn trúc nào đó, Mao Khang Đạt phải lựa chọn kỹ lưỡng rồi. Ông sẽ không leo cây có sâu đục khoét, hoặc cây từ 2 đến 10 năm tuổi. Một sơ suất hay sai lầm dù nhỏ nhất cũng trở thành mối nguy hiểm chí mạng luôn!

Hồi còn trẻ, mỗi ngày Mao Khang Đạt có thể chặt gần 1.000 cây trúc đó nha - số lượng khủng vãi! Để tiết kiệm sức lực và thời gian, "trúc hải phi nhân" một khi đã leo lên ngọn cây trúc thì sẽ hoạt động liên tục mười mấy tiếng đồng hồ luôn.

Mao Khang Đạt buộc vài ngọn trúc lại với nhau, nhờ vào sự rậm rạp của cành lá, trở thành chỗ nghỉ ngơi tạm thời. Lúc này, ông có thể ăn bữa trưa, uống chút nước và nghỉ mệt. Đồ ăn mang theo cũng đơn giản hết cỡ, đa phần là cơm trắng rắc một ít gia vị thôi, để không trở thành thứ cản trở trong quá trình di chuyển.

Mặt trời xuống núi, Mao Khang Đạt kết thúc một ngày làm việc. Mặc dù đã hơn 70 tuổi rồi, hiện tại mỗi ngày ông vẫn chặt hơn 500 ngọn trúc nha - thể lực đỉnh của chóp!

Lấy trời làm chăn, lấy trúc làm giường. Đây chính là cuộc sống hòa hợp và gắn bó với thiên nhiên của ông lão Mao Khang Đạt hơn mấy chục năm qua.

b140d2b0e8f2aa4da4c3.jpg


3077645069aea4688c2b.jpg


44427e91bf93af5e2b50.png




Thời đại đã thay đổi rồi, trúc không còn là nguồn thu nhập chính của người dân trong thôn nữa. "Người bay trong biển trúc" như Mao Khang Đạt đã không còn đất dụng võ. Nhưng tuyệt kỹ này đã có lịch sử hàng trăm năm, truyền thừa qua nhiều thế hệ, được vinh danh trong danh sách di sản phi vật thể của Trung Quốc luôn đó!

Cho dù không có ai thuê, Mao Khang Đạt cũng vào rừng trúc hằng ngày. Số trúc thu về được dùng làm củi đốt, đôi khi ông cũng đào măng mang về nấu ăn hoặc mang ra chợ bán.

Sở hữu tuyệt kỹ độc môn, Mao Khang Đạt vô cùng tự hào. Song điều duy nhất khiến ông tiếc nuối chính là không có thanh niên trẻ nào chịu học hoặc ít nhất chọn việc "bay giữa rừng trúc" là một nghề mưu sinh cả Điều này cũng dễ hiểu vì chẳng mấy ai chấp nhận mạo hiểm tính mạng với công việc nguy hiểm như vậy.

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top