"Giờ em chỉ mong cơn ác mộng này dứt ngay thôi. Em không muốn bố mẹ em phải ra đi như vậy"
Ấn Độ đang nằm trong "tâm bão" Covid-19 với độ nguy hiểm và tàn khốc gấp trăm lần những gì mọi người từng chứng kiến suốt hơn 1 năm qua. Dù đã không còn xa lạ với virus này nữa, nhưng hệ thống y tế Ấn Độ dường như đã không chuẩn bị kỹ càng để rồi bị "nhấn chìm" trong cơn sóng thần. Nó đã "nuốt chửng" cả con thuyền y tế lẫn hàng vạn sinh mạng người dân
Oxy - thứ có sẵn trong không khí giờ lại trở thành thứ "xa xỉ" với bệnh nhân Covid-19. Vào được bệnh viện, xin được giường nằm nhưng không có oxy thì cũng khó mà qua khỏi!
Mang oxy tới, hoặc đưa bố cô về đi!
5 giờ sáng ngày 24/4, điện thoại của Aparna Bansal reo inh ỏi. Đầu dây bên kia là giọng y tá từ bệnh viện New Delhi, nơi người cha 76 tuổi của cô đang điều trị Covid-19: "Cô có thể đến ngay bây giờ không?". Câu nói thản nhiên nhưng khiến tim Aparna như vỡ tan: "Khi đến nhớ mang theo oxy hoặc đưa bố cô đi!"
Chồng Aparna phải xếp hàng từ 4h sáng mỗi ngày tại cửa hàng cung cấp oxy ở Đông Delhi để mua hai bình oxy cho bố mẹ cô đang nằm ở 2 viện khác nhau. Cả 2 bệnh viện đều không đủ nguồn cung cho số bệnh nhân tăng từng giờ.
Aparna chua xót kể: "Em bắt đầu sợ mỗi khi điện thoại đổ chuông từ 2 bệnh viện. Cảm giác như mình đang đẩy bố mẹ vào cửa tử vậy. Họ liên tục yêu cầu mang bình dưỡng khí tới. Chúng em thậm chí không chắc liệu oxy mang đến có được dùng cho bố mẹ hay lại bị chuyển đi chỗ khác. Chúng em không thể chuyển họ đi đâu và cũng không thể ở đó canh chừng"
Ấn Độ đã báo cáo hơn 2.000 ca tử vong mỗi ngày trong 5 ngày liên tiếp. Con số thực tế có thể còn cao hơn nhiều. Và nó dự kiến sẽ còn tăng trong những tuần tới.
Shahid Jameel, nhà virus học và giám đốc Trường Khoa học Sinh học Trivedi tại Đại học Ashoka ở New Delhi, cho biết: "Chúng tôi đã có bức tranh màu hồng rằng đại dịch đã kết thúc với chúng tôi". Trong làn sóng Covid-19 đầu tiên, số ca nhiễm còn "trong tầm kiểm soát". Còn lần này, con gái và con rể bác sĩ Jameel đều dính.
"Nó cho bạn thấy mức độ nghiêm trọng thế nào", ông Shahid nói.
Bức tranh về đại dịch ở Ấn Độ hoàn toàn khác cách đây 3 tháng, khi nhiều người tin rằng nước này đã đánh bay Covid-19. Sau khi đạt đỉnh vào tháng 9/2020, số ca nhiễm bắt đầu giảm đầu năm 2021, tổng cộng dưới 15.000 ca mỗi ngày trong nhiều tuần.
"Các dự đoán từng nói Ấn Độ sẽ bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi Covid-19", Thủ tướng Narendra Modi phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới vào tháng 1 đầu năm nay. "Giờ đây, Ấn Độ nằm trong số những quốc gia thành công trong việc cứu sống công dân của mình".
Vài tuần sau, Đảng Bharatiya Janata của ông khẳng định trong nghị quyết rằng Ấn Độ đã "đánh bại Covid-19", khen ngợi ông Modi vì "khả năng lãnh đạo nhạy bén, cam kết và tầm nhìn xa".
Cuộc sống trở lại bình thường. Đám cưới và tiệc tùng lại diễn ra. Khẩu trang bị bỏ quên, giãn cách cũng chẳng còn quan trọng. Mùa bầu cử cấp tiểu bang mở ra các cuộc mít-tinh lớn và diễu hành đường phố. Lễ hội tôn giáo lớn Kumbh Mela được phép diễn ra, đưa hàng triệu tín đồ Hindu đến bờ sông Hằng và gửi thông điệp rằng không có lý do gì phải lo về Covid-19.
Đến giữa tháng 3, ca nhiễm Covid-19 bắt đầu tăng cao rồi tăng tốc ngoạn mục, thành đường thẳng đứng chứ không phải đường cong dốc lên nữa. Chính phủ phản ứng chậm chạp, ngay cả khi quy mô khủng khiếp của làn sóng thứ 2 đã rõ ràng.
Tại Nigam Bodh Ghat ở thủ đô New Delhi, một trong những khu hỏa táng lâu đời và lớn nhất bên bờ sông Yamuna, các quan chức và công nhân cho biết họ đang làm việc cật lực.
Pawan Kumar, chủ cửa hàng bên ngoài lò hỏa táng bán đồ tang lễ Hindu, cho biết: "Có hơn 300 thi thể đang chờ, họ nằm khắp nơi trong khuôn viên và cả trên đường bên ngoài. Người thân đang khóc lóc, kêu gào trong tuyệt vọng để xin 1 chỗ ở các địa điểm khác và có khi phải mang thi thể ra bờ sông, chỗ rộng rãi để thiêu. Chính cảnh tượng đó khiến chúng tôi phát điên"
Cuối tuần qua, các bệnh viện đăng Twitter về thực trạng kho oxy. Một bệnh viện lớn cho biết nguồn cung oxy chỉ còn 2 giờ, đồng thời tag các quan chức chính phủ cấp cao, kể cả thủ tướng, để xin giúp đỡ.
Khi các gia đình đến bệnh viện, thường có hơn một người bị nhiễm. Lần này, "sự lây nhiễm lan như cháy rừng", Tiến sĩ Chatterjee nói. "Lần này chúng tôi thấy cả gia đình bị luôn".
Ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết
Cha Aparna, ông Ravinder Sehgal, nhận kết quả dương tính Covid-19 khi Ấn Độ có hơn 260.000 ca mới trong 1 ngày. Mẹ cô, bà Manju Sehgal (67 tuổi), bắt đầu có triệu chứng 2 ngày sau và cũng dương tính với virus này.
Trong 4 ngày, Aparna (34 tuổi) đã gọi hơn 200 cuộc và đến 20 bệnh viện lớn nhỏ khác nhau, từ công đến tư. Mỗi lần đều được thông báo còn nhiều người xếp hàng chờ nhập viện.
May mắn mỉm cười với Aparna khi một người bạn có mối quan hệ xin được một chỗ cho cha tại bệnh viện tư, có nghĩa cô phải lựa chọn ai trong bố mẹ sẽ được chăm sóc y tế. Aparna quyết định để mẹ nhập viện trước sáng 22/4 và để cha ở nhà. Cha cô bị gãy chân do ngã vài tuần trước và gia đình muốn dành sự quan tâm nhiều nhất cho ông, dù phải đưa thức ăn và thuốc qua cửa sổ phòng cách ly.
Không lâu sau khi mẹ Aparna nhập viện, nồng độ oxy của cha cô giảm xuống 80, thấp hơn nhiều mức bình thường 95-100. Ông rơi vào hôn mê. Gia đình vội đưa ông đến bệnh viện Ram Manohar Lohia gần nhà và được báo không có giường.
Đến khoảng 11h đêm, sau khi xem các kết quả kiểm tra gồm CT, X-quang và xét nghiệm máu, ông được nhập viện tại khoa 17.
Em không muốn bố mẹ phải chết như vậy
Sáng 24/4, quá nhiều xe cấp cứu chờ đợi tạo thành ùn tắc ngay bên ngoài bệnh viện. Bảng hiệu kỹ thuật số phía trước thông báo: Không có giường cho bệnh nhân Covid-19, không có bình oxy và không có giường ICU.
Hàng chục người nằm rải rác trong khuôn viên bệnh viện phía trước khu điều trị Covid-19, họ chật vật thở. Hàng chục người chờ tin người thân đã cắm trại bên ngoài, ngồi vạ vật trên ghế đá và dưới đất. Một phụ nữ cùng con nhỏ nằm ngủ trên tấm nhựa trắng dùng hộp carton gấp làm gối
Lúc 2h chiều, một xác chết được che trong chăn xám nhạt được đưa vào sảnh. 1 giờ sau, 1 thi thể khác bọc trong lớp nhựa trắng lại xuất hiện. Các thi thể sau đó được đưa ra xe cấp cứu chờ sẵn.
Bên trong khu bệnh viện tối 24/4, Aparna ngồi trên ghế đá, tay cầm túi lớn bằng da với quần áo, chăn, xà phòng và bàn chải. Tối hôm trước, bố cô gọi nói bị lạnh và không có chăn.
Một nhân viên bước ra nói với Aparna rằng tình trạng cha cô rất nguy kịch sau khi lượng oxy giảm xuống 73. Cô hỏi liệu nên liên hệ bác sĩ nào và người này nói sẽ gọi lại sau để cung cấp thông tin.
Sang 25/4, tình trạng cha cô tồi tệ hơn. Aparna cố chuyển ông đến phòng ICU.
"Cha gọi điện liên tục bảo con đến gặp cha", cô nói. "Con chỉ biết trấn an 'Cha đừng sợ. Chúng con luôn ở bên cha'. Giờ con chỉ có một ước là cơn đau khổ này chấm dứt ngay. Con không muốn bố mẹ phải chết như thế"
Nguồn: WSJ
Nguồn: kenh14.vn