Quân Tần tiến không được, thoái không xong, nhiều người phải thắt cổ trên cây dọc đường - nghe mà thấy thương cho số phận của bọn xâm lược
Bài 1: Thất bại nhục nhã của giặc phương Bắc trước Việt Nam
Bài 2: Nhìn lại trận đánh khiến giặc phương Bắc "khiếp hồn bạt vía"
Bài 3: "Đòn trời giáng" khiến kẻ thù xâm lược phương Bắc vỡ gan, mất mật
Bài 4: Người VN khiến quân xâm lược phương Bắc lo sợ phát ốm mà chết
Thục Phán - "Boss" huyền thoại thời xưa
Trong các trận chiến huyền thoại đánh lại giặc phương Bắc của tổ tiên mình, trận do Thục Phán (tự xưng là vua năm 257 trước công nguyên, hiệu An Dương Vương, đóng đô ở Phong Khê - nay là vùng Cổ Loa, Đông Anh, Hà Nội) "cầm đầu" đánh tan quân Tần phải nói là legendary vô cùng!
Theo sách sử ghi chép, sau khi "cân" hết Trung Quốc, Tần Thủy Hoàng không chịu ngồi yên, lại còn ham mở rộng lãnh thổ xuống phía nam Trường Giang để "ăn hiếp" các tộc người Việt (Bách Việt). Năm 214 trước công nguyên, quân Tần tiến vào vùng của người Âu Việt và Lạc Việt. Tần Thủy Hoàng sai Đồ Thư dẫn 50 vạn quân (số lượng khủng ác!) xâm lấn nước ta ở vùng Hồ Nam, Quảng Tây, Quảng Đông. Số quân này được chia làm 5 đạo.
Chính lúc đó, Thục Phán đứng lên làm thủ lĩnh, quyết không chịu "lép vế" trước bọn Tần.
Chiến thuật "ăn đứt" của ông cha ta
Quân và dân mình kiên trì đánh du kích theo kiểu "vườn không nhà trống" - nghe quen quen đúng không nè? Ban ngày thì "cao chạy xa bay" vào rừng, ban đêm mới ra đánh úp cho bọn Tần không kịp trở tay. Sách Hoài Nam Tử có viết: "Lúc đó, người Việt đều vào rừng ở với cầm thú, không ai chịu để quân Tần bắt", và "họ cùng nhau đặt người kiệt tuấn lên làm tướng để ban đêm ra đánh quân Tần".
Cuộc chiến kéo dài nhiều năm trời. Quân Tần tấn công loạn xạ mà chẳng ăn thua gì, rồi dần dần cạn kiệt lương thực. Muốn tiến hay lui đều bị ông cha ta "gác" chặt hai đầu, đánh úp liên tục.
Hễ chúng cố gắng truy kích là gặp ngay sự kháng cự "đỉnh của chóp" từ quân ta. Trong cuộc chiến này, ngoài công lao to lớn của Thục Phán, nhiều chuyên gia sử học còn nhấn mạnh phần lớn chiến thắng là nhờ vào nhân dân Văn Lang - đúng kiểu "dân là gốc" từ thời xưa rồi!
Thảm cảnh "khóc thét" của quân Tần
Quân Tần vừa đói vừa bị "càn quét" lực lượng, lâm vào cảnh "tiến thoái lưỡng nan" - tiến không được, thoái cũng không xong. Thấy đã đến lúc, Thục Phán cho quân đánh tập kích bất ngờ, dùng cung nỏ "xử đẹp" quân Tần, làm binh lính của Đồ Thư tổn thất nặng nề.
Thảm cảnh của bọn giặc được sử sách chép lại nghe mà thương hại (nhưng vẫn đáng đời lắm á!): "Đóng binh ở đất vô dụng… tiến không được, thoái không xong. Đàn ông mặc áo giáp, đàn bà phải chuyên chở, khổ không sống nổi. Người ta phải thắt cổ trên cây dọc đường. Người chết trông nhau". Nghe ghê rợn chưa?
Quân Tần thua đau điếng, chết quá nửa quân số, Đồ Thư cũng toi luôn. Sách Hoài Nam Tử mô tả: "Thây phơi máu chảy hàng mấy chục vạn người" - hình ảnh thảm khốc cực kỳ!
Chiến thắng "xịn sò" đầu tiên
Đây chính là thắng lợi oanh liệt đầu tiên của cả dân tộc mình chống lại bọn xâm lược phương Bắc. Bằng cuộc kháng chiến "bá đạo" này, nền độc lập non trẻ của nước ta được giữ gìn và củng cố vững chắc. Sau chiến thắng, An Dương Vương còn cho xây thành Cổ Loa để tăng cường khả năng phòng thủ - "pro player" thật sự!
Nguồn: soha.vn