ChangSaigon
New member
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, bà cụ vẫn ngày ngày vào bếp nấu nướng, phục vụ thực khách những bữa khuya đầm ấm tình người, lắng nghe và chia sẻ mọi tâm tư khó khăn trong cuộc sống của họ. Literally quá cảm động luôn ý!
Suốt 70 năm qua, dù mưa gió hay tuyết rơi, người dân ở thành phố cảng Sasebo (cách Nagasaki khoảng 50km về phía Bắc) đều biết rằng họ luôn tìm được một bữa tối ngon lành nóng hổi tại quán ăn nhỏ của bà Misako, cùng với một người luôn sẵn sàng kiên nhẫn lắng nghe mọi tâm sự. Đúng chuẩn comfort zone của cả thành phố luôn!
Thành phố Sasebo ban đầu được xây để làm căn cứ hải quân Nhật, sau đó có thêm căn cứ quân đội Mỹ. Giờ tuy không còn nhiều dấu tích quân đội nhưng khu vực này cũng hiếm khi có khách du lịch ghé thăm lắm.
Quán ăn đêm của bà Misako Mizoguchi nằm trên con phố nhỏ cách đường lớn không xa. Mỗi ngày bà đều mở cửa lúc 9 giờ tối, đúng lúc các hàng quán khác bắt đầu đóng cửa. Thực khách đến quán của bà với đủ lý do: phần lớn là những người làm việc về đêm, cũng có người chỉ muốn có người nói chuyện, tâm sự... Real talk là ai cũng cần một nơi như thế này!
Bước vào quán, cảm giác đầu tiên chắc chắn là sự ấm áp. Từ hình ảnh những món ăn bốc khói nghi ngút, nóng hổi thơm ngon, đến sự tận tâm chu đáo của bà chủ khiến những tâm hồn mệt mỏi đều cảm thấy như được về nơi quen thuộc và thân tình. Chính vì vậy, quán ăn nhỏ của bà còn có nickname siêu xịn: "ốc đảo về đêm" ️
Chỉ có một mình vừa phục vụ vừa nấu ăn nên bà Misako lúc nào cũng làm không ngơi tay. Lúc thì cẩn thận nắm cơm nắm trắng cùng đậu xanh – món được yêu thích nhất của quán, chốc lát lại rán món trứng nóng hổi cho vị khách vừa bước vào từ màn đêm giá lạnh bên ngoài... Multitasking level max luôn!
Đối với bà, sức khỏe của mọi người là quan trọng nhất, đặc biệt hầu hết thực khách đều là người lao động rất cực khổ. Vì thế bà Misako luôn tự tay chuẩn bị đồ ăn, lựa chọn nguyên liệu tươi ngon nhất và luôn dùng nhiều rau củ trong các món ăn. Ban đêm hay thời tiết giá lạnh, chút đồ nóng sẽ khiến người ta cảm thấy ấm áp và dễ chịu hơn, nên lúc nào bà cũng làm trực tiếp hoặc hâm nóng, phục vụ khách những món ngon nóng sốt nhất. Chăm sóc chu đáo kiểu này mà không gọi là bà thần là gì!
Bà Misako cho biết quán ăn được mở cửa từ năm 1947, sau khi chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc. Khi ấy nhiều người ở Sasebo phải làm việc ngày đêm để dựng lại đống đổ nát từ những cuộc ném bom. Vì vậy, bà Misako đã mở quán ăn để phục vụ những người lao động đó.
"Lúc đầu tôi nghĩ mình chỉ bán một chút bánh gạo thôi. Không ngờ mọi người lại yêu thích bánh gạo của tôi đến vậy" - cụ cười móm mém nhớ lại. Quá dễ thương ahihi!
Sau đó, để ủng hộ nỗ lực tái thiết sau chiến tranh của cả thành phố, bà Misako quyết định nấu thêm nhiều món ăn ngon lành, nóng hổi và luôn phục vụ khách với nụ cười ấm áp. Mặc dù đã 91 tuổi, bà vẫn tiếp tục kiên trì bán hàng với sự chân thành chưa bao giờ vơi. 70 năm qua, bà đã từ bỏ rất nhiều lời dạm hỏi, không muốn nghĩ đến hạnh phúc của bản thân chỉ vì không muốn rời xa cửa tiệm của mình. Chỗ này nghe mà muốn khóc luôn á!
"Từ hồi ấy cũng có vài người đàn ông hỏi lấy tôi. Và thường thì tôi từ chối họ ngay lập tức. Tôi sợ quán ăn đêm sẽ ngừng trệ nếu tôi không có mặt để quán xuyến mọi việc."
Một trong những khách quen của quán là Masashiro Orihara, người chủ quán sushi trong khu phố. Đối với anh, mỗi lần tới "ốc đảo nhỏ" này giống như một lần được trở về nhà nơi có mẹ. Khi còn đi học, anh sống gần cửa tiệm và Misako đã cho anh ăn, chăm sóc anh như con của mình. Anh tâm sự rằng nhìn những nỗ lực của bà suốt bao nhiêu năm qua, cho dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, khiến anh cảm thấy có được sự khích lệ lớn lao để tiếp tục cố gắng khi quán sushi của anh lâm vào bế tắc. Năng lượng tích cực đỉnh của chóp!
"Việc đi đến quán như tiếp thêm năng lượng, giúp cho tôi có thể làm việc thật chăm chỉ vào ngày hôm sau. Misako giống như một người mẹ luôn ở bên cạnh động viên tôi phải thật kiên trì" - anh Masashiro cho biết.
Những phụ nữ đến quán cũng với rất nhiều lý do nhưng họ đều xem bà Misako như một người truyền cảm hứng. Một trong số đó có Maiko Hayashida, nhân viên làm việc ở quán rượu gần đấy. Maiko tìm đến với bà Misako khi cô đang phải đối mặt với quyết định khó khăn nhất trong đời: tiếp tục làm việc hay lấy chồng sinh con? Đây thực sự là một câu hỏi lớn đối với một phụ nữ Nhật, đặc biệt với những người làm nghề như Maiko. Struggle is real!
Maiko thường so sánh bản thân với Misako như một tấm gương trong cuộc sống: "Năm nay tôi 35 tuổi, và tôi vẫn độc thân. Misako cũng độc thân, không gia đình, không con cái. Nhưng bà yêu thích công việc và gặp gỡ mọi người nơi đây. Tôi muốn được giống như bà". Tự do sống theo cách của mình, respect!
Misako cũng rất lo lắng cho Maiko, đặc biệt là việc cô phải uống rượu lúc làm việc.
Bà nói: "Maiko, con còn rất trẻ. Hãy quan tâm tới sức khỏe của mình!"
Bà lo rằng Maiko thường xuyên dùng rượu để thoát khỏi sự bế tắc và những khó khăn đang phải đương đầu. Vì thế, lúc nào bà cũng nói với Maiko rằng:
"Con cần phải mạnh mẽ, con gái ạ! Con vẫn còn trẻ, cuộc đời còn dài lắm ở phía trước. Con nhất định phải mạnh mẽ lên, Maiko!"
"Vì sao bà phải hy sinh cuộc đời bà?" - Maiko hỏi trong nước mắt.
"Không đúng thế đâu, con gái" - Misako đáp.
"Nhưng bà luôn đặt hạnh phúc của người khác lên trên hạnh phúc chính mình" - Maiko không kiềm được cảm xúc và nước mắt tiếp tục tuôn dài trên khuôn mặt cô.
Không chỉ có Masashiro hay Maiko, các khách quen đến với "ốc đảo về đêm" của bà Misako ngoài việc thưởng thức những bữa tối ngon lành lúc đêm muộn, họ còn muốn có cơ hội trò chuyện với bà về những khó khăn và lo lắng của cuộc sống. Lúc nào cũng vậy, bà Misako luôn là người lắng nghe tuyệt vời và có những lời khuyên vô cùng quý giá. Therapist kiêm đầu bếp luôn nè!
"Dù rất bận rộn nhưng quán ăn này cho tôi rất nhiều niềm vui, vì thế mà tôi không muốn đóng cửa. Nhiều năm qua, tôi đã gặp rất nhiều người hạnh phúc và cũng có rất nhiều người bất hạnh – thường thì do công việc của họ. Khi khách hàng của tôi không vui vẻ tôi cũng cảm thấy buồn rầu. Vì thế tôi luôn cố gắng động viên, khuyến khích để làm họ phấn chấn lên."
Cứ thế ngày qua ngày, những câu nói chân tình cùng những món ăn ngon lành nóng hổi tiếp tục đưa nhiều người đến trong vòng tay ấm áp của bà Misako. Suốt cả đêm dài tất bật không ngơi nghỉ, mãi đến khi mặt trời lên cao chót vót, bà Misako với chiếc gậy chống trên tay chầm chậm trở về nhà nghỉ ngơi, để đêm đến lại tiếp tục công việc của mình – nấu ăn và chăm sóc tinh thần cho những vị khách của thành phố về đêm.
Câu chuyện của bà Misako là minh chứng sống cho việc hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ hôn nhân hay gia đình, mà có thể đến từ việc mang lại niềm vui và sự ấm áp cho người khác. Respect và yêu bà quá đi thôi!
Nguồn: kenh14.vn