BeoMai6407
New member
Dù đã gần chạm mốc 90 tuổi rồi, nhưng cụ bà vẫn thỉnh thoảng mang ổi trong vườn nhà ở Chương Mỹ lên tận trung tâm Hà Nội bán lấy tiền tiêu vặt đấy!
Giữa những ngày Hà Nội lạnh tê tái, câu chuyện về cụ bà bán ổi mà chị Hà Vũ chia sẻ trên Facebook đã làm ấm lòng biết bao người. Đây không chỉ đơn giản là story về lòng tốt và tình người đâu, mà còn cho thấy sự chân thật, giản dị của một bà cụ nghèo nhưng lại sống cực kỳ có tâm.
Nhìn thấy cụ già gầy gò ngồi bán ổi bên đường, chị Hà Vũ đã dừng xe mua giúp cụ 2 cân. Chị đưa cho cụ tờ 50k và không cần lấy lại tiền thừa dù số ổi chỉ có 30k thôi.
Nhưng plot twist ở chỗ, cụ không chịu nhận trắng tiền đâu nhé! *"Cụ liền nhặt thêm mấy quả nữa bỏ vào rồi nói rất thật thà 'cho thêm mấy quả nữa vào không ít quá'"*.
Hay khi được mời ăn cơm văn phòng, cụ cũng từ chối và chỉ muốn ăn chiếc bánh mì tự mình mua, chấm với chút đường mang từ nhà lên. Giản dị và thật thà đến vậy đấy!
Những hành động tuy nhỏ nhưng đủ khiến nhiều người phải ngẫm lại cách sống của mình, thậm chí còn cảm thấy hổ thẹn nữa
Bên cạnh đó, hành động đẹp của chị Hà Vũ cũng nhận về rất nhiều lời khen từ cộng đồng mạng.
Giữa trung tâm thành phố sầm uất với nhịp sống xô bồ, chị vẫn dành thời gian dừng lại quan tâm đến cụ già. Dù ổi hơi chua, hơi nhũn và không được đẹp mắt lắm, nhưng chị vẫn cảm thấy ngon, bởi vì chị đang "ăn bằng cả tấm lòng" mà
Dưới đây là đoạn chia sẻ đầy cảm xúc của chị Hà Vũ:
*"Hơn 12h trưa đi qua Tràng Tiền Plaza thấy bà cụ ngồi nhìn xa với đôi mắt lim dim, trước mặt là 2 chậu và 1 túi đầy ổi.*
*Tôi quay xe lại, nhìn ổi của cụ cũng không được tươi ngon nhưng vẫn bảo cụ nhặt cho 1 túi. Cụ bảo 15 ngàn 1 kg, cân được 2kg, tôi đưa tờ 50 ngàn, cụ hỏi phải trả lại bao nhiêu?*
*Tôi bảo cụ không phải trả lại, cụ liền nhặt thêm mấy quả nữa bỏ vào rồi nói rất thật thà "cho thêm mấy quả nữa vào không ít quá".*
*Có lẽ cụ cũng không muốn nhận tiền thừa của ai?! Rồi có thêm 1 cô bé cũng dừng lại và mua ổi của cụ.*
*Tôi nán lại hỏi cụ ăn cơm chưa? - cụ bảo: Chưa, đi từ sáng đến giờ chưa ăn gì, mọi ngày có hàng bánh mỳ qua đây rồi nhưng nay chưa có.*
*Tôi nhìn quanh thấy quán cơm văn phòng định mời cụ suất cơm. - nhưng cụ từ chối: Chốc nữa tôi mua cái bánh mỳ, tôi mang theo đường đây rồi.*
*Hỏi thêm chuyện thì biết cụ bảo hết năm nay là cụ tròn 90, con cái ở riêng hết rồi, cụ ở 1 mình nên thỉnh thoảng cụ đem ổi vườn nhà lên phố bán kiếm ít tiền tiêu.*
*Nhà cụ ở đâu đó thuộc Chương Mỹ, Hà Nội (tôi quên mất tên rồi) và cụ đi bằng xe bus hết 7 ngàn lên đến đây.*
*Chào cụ, đi về vẫn thấy áy náy vì cụ vẫn còn 2 chậu ổi và cái bụng đói vì chưa mua được bánh mỳ ... tôi ăn nhanh bát miến rồi quyết định chạy qua hàng bánh mỳ sạch, mua 2 cái bánh ruốc và phomai quay lại để biếu cụ...*
*Nhìn đồng hồ cũng 1 giờ rồi và 2 chậu ổi của cụ vẫn còn nguyên, và những quả ổi cũng không còn được tươi ngon lắm. Nhưng quyết định mua nốt cho cụ được về sớm.*
*Vậy là nghĩ ngay đến việc phải "ép" các thành viên nhóm chém gió ăn ổi "có phí" rồi.*
*P/s: Tuy ổi chua 1 chút, nhũn 1 chút, xấu mã một chút nhưng một bà cụ 89 tuổi mang được 1 làn ổi, đi 1 chặng đường xe bus từ Chương Mỹ lên đến trung tâm phồn hoa đô thị ngồi bán từ sáng đến trưa không hết, với cái bụng đói chờ hàng bánh mỳ qua để mua lót dạ chấm với gói đường mang từ nhà đi ... thì quả thật, tôi chẳng quan tâm đến hình thức của những quả ổi nữa.*
*Vậy nên mọi người "bị" mời ăn nên hoan hỷ nhé, vì chúng ta đang ăn bằng cả tấm lòng cơ mà".*
Nguồn: soha.vn