27 năm cứ thế trôi đi, đời người thay đổi biết bao nhưng cặp vợ chồng già này vẫn cặm cụi bên chiếc xe bột chiên thân quen, vừa nuôi mình vừa nuôi đứa cháu ngoại nhỏ xíu đang tuổi ăn tuổi lớn.
Mỗi chiều đến ngã tư Điện Biên Phủ giao với Phùng Khắc Khoan, bạn sẽ thấy hai người tóc bạc phơ cặm cụi nhóm lửa, chiên bột từ lúc trời tắt nắng cho đến tờ mờ sáng. Mà đau lòng nhất là hình ảnh cậu bé chưa tròn 5 tuổi, cứ lẽo đẽo theo sau mỗi khi ông bà làm việc. Ánh mắt trong veo, nụ cười ngây thơ cùng câu chuyện buồn của bé khiến thực khách dù chỉ ghé một lần cũng không thể nào quên được
Mình quyết định tìm đến đây vào một buổi chiều thư thả, vừa nhâm nhi món ngon dân dã Sài Gòn, vừa nghe chuyện về mảnh đời không may cùng ước mơ của cặp vợ chồng già bên chiếc xe bột chiên lâu năm này.
Dù mới nhỏ xíu, nhưng "chàng" Tuấn nhà ta đã rất biết cách tạo dáng chụp hình rồi nha!
Mình ghé quán lúc vừa tan tầm, khi ngoài kia xe cộ vội vã lướt ngang nhau. Chỉ có mỗi bà Hoa - một trong hai người chủ, đang đứng loay hoay chiên bột khá vất vả. Rồi sau đó một lúc, một người đàn ông lớn tuổi đến giúp bà Hoa những phần việc còn lại. Lúc đầu mình cứ tưởng đó là chồng bà, nhưng hóa ra nhầm to. Người đàn ông đó là ông Hiếu - người lái xe ôm ngay ngã tư, luôn giúp bà Hoa những lúc đông khách hoặc chồng bà bận đi đón cháu.
Dù chẳng phải chủ quán, ông Hiếu chiên bột cũng điệu nghệ không kém, đặc biệt là cách ông trở bột rất nhanh nhẹn, chắc vì tuổi đời còn khá trẻ so với bà chủ nên thao tác cũng dứt khoát hơn. Rắc vài cọng hành lá kèm dưa chua đu đủ nồng nồng lên phía trên nữa là hoàn thành đĩa bột chiên ngon lành, nếu không lân la hỏi chuyện thì mình còn không biết ông chỉ là... ông xe ôm "hàng xóm" thôi
Nhìn ông Hiếu nhanh nhẹn trở bánh, đâu ai nghĩ đây lại là ông xe ôm đầu hẻm, tiện tay giúp giùm cặp vợ chồng già!
Đĩa bột vàng giòn, nóng hổi do chú Hiếu làm không kém phần hấp dẫn nha.
Được người hàng xóm tốt bụng phụ giúp nhiệt tình nên phần công việc của bà Hoa cũng đỡ nặng nhọc, bà chạy đi lấy túi nilon, nước tương cùng vài đôi đũa để sắp phần cho khách mang về. Mới 60 tuổi nhưng mắt bà Hoa đã rất yếu rồi. Bà cứ mò mẫm tờ tiền, dí sát mắt nhìn cho kỹ rồi hỏi lại cặn kẽ tờ tiền mệnh giá bao nhiêu, để thối lại cho khách.
Bà kể, có lần khách đưa tiền nhỏ nhưng bà cứ nghĩ là đưa tờ 500 nghìn. Bà thối nhầm mà khách cũng lặng lẽ đi luôn, làm bà tiếc rẻ cả một ngày trời làm lụng vất vả đến tận sáng cũng chưa lại được số tiền ấy Khách đến quán thường thấy bà Hoa luôn có vẻ đăm chiêu, có lẽ vì đôi mắt yếu ớt kia chẳng thể nhìn rõ vật gì nếu không nheo nheo hơi khép lại.
Bà Hoa gặp khó khăn mỗi khi thối tiền thừa cho khách vì thị lực không tốt.
Mình ngồi ăn hết dĩa bột chiên ngon lành, nói được vài ba câu với bà chủ quán thì cậu nhóc được ông ngoại chở đi học về, hí hửng trên tay cầm túi bánh cùng hộp sữa trông có vẻ thích thú lắm. Thấy mình cầm chiếc máy ảnh sáng loáng, đôi mắt thằng bé sáng rực lên, lại năn nỉ mình chụp cho nó một tấm… đang ăn bánh.
Mà cũng kỳ lạ nha, thằng bé tạo dáng như thể đã quen với việc ống kính chĩa vào mình, cứ tự nhiên cười duyên rồi tạo dáng hết cỡ rất ngộ nghĩnh Chưa hết, ăn bánh chán, thằng bé còn kéo tay mình chạy về phía cái xe "ruột" của ông ngoại nó, cốt để nói chụp cho nó một bức hình với cái dáng thiệt ngầu. "Chú chú, chụp con thiệt đẹp nha chú!", tiếng thằng bé liến thoắng rôm rả cả con đường Phùng Khắc Khoan nhộn nhịp.
"Ai chỉ con cách khui túi bánh này với?"
Ông Sắt vừa đón cháu về đứng chiên bột luôn tay. Ông kể, xe bột chiên này đã theo ông từ lúc mới vào Nam lập nghiệp, rồi sinh con đẻ cái vẫn giữ nguyên cái nghề để có kế sinh nhai. Ấy vậy mà đã 27 năm trôi qua, cuộc đời thay đổi nhưng ông vẫn cặm cụi bên xe bột chiên thân quen để mưu sinh cho bản thân khi các con không còn bên cạnh.
Hình ảnh ông Sắt đứng chiên bột đã trở nên thân quen ở ngã tư Phùng Khắc Khoan.
Ông loay hoay với xe bột chiên này đến nay cũng gần 30 năm rồi…
Khi ông Sắt về, bà Hoa cũng được dịp rảnh tay hơn. Bà người gốc Quảng Ngãi, vào Nam lập nghiệp nên có đủ chuyện kỷ niệm hồi còn ở quê, chuyện hồi mới lên thành phố... Sức khỏe bà yếu, mắt bà kém nhưng trí nhớ trông có vẻ còn minh mẫn lắm.
Nguồn: kenh14.vn