Crush tôi yêu cũng từng không "thông cảm" chuyện đã mất trinh

TepBong7723

New member
d19896d6d9d3dd19abf4.jpg


Tôi không nhớ cái lần người anh họ cướp đi sự trong trắng của tôi là lúc mấy tuổi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ, chưa ý thức được sự quan trọng của cái mà người ta gọi là đức hạnh của con gái. Cho đến khi trưởng thành, có người yêu, tôi mới thấu hiểu nó quan trọng đến mức nào. Và không người đàn ông nào có thể thông cảm, yêu thương tôi được cả

Cho đến khi gặp anh - người yêu hiện tại. Anh nhỏ hơn tôi 2 tuổi, còn đi học và tất nhiên tôi nghĩ anh sẽ không thể chấp nhận khi anh trưởng thành hơn. Nhưng anh luôn nói dù tôi thế nào thì anh vẫn chỉ yêu tôi và cưới tôi. Tôi sẽ là vợ của anh mà thôi. Tôi vô cùng hạnh phúc và tin tưởng ở anh lắm

bac6913425708d0646cb.jpg


Rồi chuyện gì đến cũng đến. Một hôm anh nghỉ học mà không nói tôi biết, lên mạng chat với một cô gái khác. Chiều hôm đó tôi rủ anh online như thường lệ - anh chơi game còn tôi đọc báo. Tôi vào Yahoo của anh, tin nhắn offline hiện ra. Tôi hỏi ai nhắn tin nhưng anh thản nhiên trả lời là cô bé Tr.

cedf89e113b76de9ee2e.jpg


Nghe tên đó là tôi nghĩ ngay tới người yêu cũ của anh. Tôi im lặng nhưng trong lòng không yên. Anh out Yahoo thì tôi online lại. Đọc tin nhắn mới biết sáng nay anh nghỉ học. Tôi không còn nhìn rõ dòng chữ trên màn hình, càng không thể tin vào mắt mình. Lần đầu tiên tai tôi ù, mắt hoa, tim đập loạn, chân đứng không vững, tay rã rời

Tôi đứng lên bỏ đi mà không biết mình phải đi đâu làm gì. Thật sự thất vọng và không dám tin đó là người mình yêu thương và tin tưởng. Tôi muốn khóc mà không thể khóc được.

Đó không phải người yêu cũ của anh mà là một đứa em kết nghĩa, ở cách xa cả 1000km. Tôi và anh đã mấy lần chia tay nhưng vì quá yêu nhau, không thể thiếu nhau nên không lần nào xa nhau được 1 tuần. Tôi giận và thất vọng quá đã đề nghị chia tay - lần đầu tiên tôi nói chia tay với một người con trai. Anh im lặng không giải thích, chỉ cầu xin tôi tha thứ cho anh một lần lỡ lời

40eb891a83c125fdcb45.jpg


Tôi rất giận, nói không thể tha thứ và bảo anh về để tôi được yên tĩnh một mình. Tôi đi bộ lang thang suốt đêm ở thị trấn, trong lòng không còn cảm giác gì. Mấy ngày sau không gặp anh, tôi như người không hồn. Tôi không ăn được, không ngủ được, không làm gì được. Chỉ biết nhớ anh và khóc - vì anh là người tôi thật lòng yêu thương và tính chuyện lâu dài.

Ngày nào tôi cũng ngồi hàng giờ bên máy vi tính để đợi xem anh có online không - vì điện thoại của 2 đứa hư hết, cũng không muốn liên lạc với ai nên quyết định không dùng điện thoại nữa. Rồi anh cũng online và gặp tôi. Anh chỉ nói một lời xin lỗi và xin tôi tha thứ. Vì yêu anh, không thể xa anh được nên tôi đồng ý

d22ba7556d57a823d6bb.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top