Crush đơn phương là thứ tình cảm bất diệt nhất, vì không được nên mãi mãi vẫn xao xuyến

Gau998114

New member
9437b12b6932909c9c9e.jpg


Có khi tình yêu chỉ là drama của riêng một mình mình thôi, chả cần ai đóng vai chính cả

Giống như nhân vật trong Chungkinh Express của Vương Gia Vệ từng hỏi: "Ở nơi nào đó, bằng một cách nào đó, mọi thứ đều tới ngày hết hạn. Cá hộp hết hạn. Nước sốt thịt hết hạn. Ngay cả giấy bọc cũng hết hạn. Tôi tự hỏi, liệu có điều gì đó trên thế giới mà không hết hạn hay không?" – thì mình, một đứa sợ được yêu, cũng hay tự hỏi: Có loại tình yêu nào giữ mãi được độ nồng nhiệt không ta?

Mình rất sợ chia tay, cũng sợ cảm xúc phai nhạt. Cả hai thứ đó đều khiến tim mình đau nhức. Mình đã từng trải qua rồi, nhưng nó mãi là những lỗ hổng khổng lồ với một đứa hay hoài niệm như mình. Ví dụ nha, bạn mua một đôi giày mới, mấy ngày đầu cẩn thận lắm luôn. Cố không để nó bạc màu hay dơ bẩn. Nhưng rồi chính bản thân bạn cũng chẳng còn quan tâm đến độ sạch sẽ, xịn xò của đôi giày ấy nữa.

Mình là người dễ dãi với những khoảnh khắc mệt mỏi của bản thân

662f754fdd8d7e7ff52b.jpg


Trên đời này luôn có những người đa tình, cũng có những người cô độc. Mà không, có lẽ họ là một thôi. Chỉ là cách thể hiện khác nhau. Người đa tình cứ đi tìm ai đó để lấp chỗ trống, người cô độc thường hay nhìn về một ai đó, nhưng chẳng bao giờ dám tiến lại gần.

Mình thuộc type thứ hai. Đây không còn là một xu hướng tình yêu kì lạ trong thế giới hiện đại mà xa cách này nữa đâu. Đã có lần ngồi uống trà đá, cùng vài thằng bạn chia sẻ về những thứ mình không bao giờ với tới được thì mình hiểu luôn rằng, bất cứ ai đang ở cuối tuổi trẻ như mình đều có một kiểu tình yêu cô đơn.

Tình yêu cô đơn của mình là một cô gái. Mình nghĩ mình yêu em đủ nhiều để em có thể đáp lại nhưng mình lại không bao giờ muốn điều đó xảy ra cả Mình chỉ thích hoặc yêu một người con gái khi mà họ không để ý đến mình, nếu họ có chú ý, quan tâm đến mình thì ngược lại mình lại thấy khó chịu. Có thể nói là không muốn người mình thích quan tâm đến bản thân ấy. Mình thích cái cách em lạnh lùng với mình.

Mình có thể yêu em đơn phương nên mình không cần em đáp lại tình cảm. Chúng ta có thể chịu đựng rất nhiều thứ từ cuộc đời này mang tới. Kể cả cái chết. Và mình biết mình có khả năng chịu đựng được sự dửng dưng, xa cách đó.

d8549bcc7e7ed0400d60.jpg


Dần dà, mình nhận ra đó là một loại cảm giác có thể gây nghiện ‍♂️

Mình thích em lúc vô tâm với mình, thích em không là gì của mình hay thích em không thích mình. Tình yêu của mình vô thường không kiên định, tình cảm là thứ mà chúng ta có nhưng không bao giờ điều khiển được dù có dùng cả đời để học cách điều khiển.

Nếu giả sử mình nhận được sự đáp lại, thì chắc tình yêu của mình sẽ đến ngày "hết hạn". Một số người tin vào thứ tình yêu vĩnh cửu, nhưng mình thì không. Không có thứ gì là mãi mãi cả. Mãi mãi là một điều xa xỉ với cuộc đời có hạn này. Mình hiểu bản thân mình nằm ở đâu, hiểu trái tim mình như thế nào.

Đôi khi tình yêu là chuyện riêng của một người, chẳng cần đến người thứ hai Yêu em không phải vì muốn được em yêu, mà chỉ vì tình yêu này thật đẹp đẽ. Theo mình, Đơn Phương chính là một loại tình yêu không bao giờ hết hạn. Vì không có được, nên cứ mãi vấn vương!

5dbe14e1a6d4e49a1227.png


70ee49d14d0b61e4159a.jpg


9795108b7130a32b0686.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top