Có lẽ hai mẹ con nên bình tĩnh, ngồi xuống nói chuyện lại cho xong nha!
"Con em ảo tưởng quá mọi người ơi, nó không biết năng lực của bản thân đến đâu. Thi được có 20,5 điểm nhưng cứ nhất quyết đòi đăng ký ngành logistics ở Đại học Giao thông Vận tải hoặc Đại học Xây dựng" - đây là chia sẻ đang gây bão trong một nhóm phụ huynh Hà Nội.
Theo lời kể của bà mẹ, chị đã nhiều lần khuyên ngăn, phân tích cho con thấy điểm số hiện tại của con rất khó đỗ vào hai trường trên, nhất là với ngành logistics – vốn luôn nằm trong nhóm ngành hot hit, điểm chuẩn thường dao động từ 24 đến 26 điểm luôn á.
Không chỉ chị, mà cả con cái của bạn bè, những em đã đỗ 2 trường này cũng đánh giá cơ hội đỗ của con chị là... thấp lắm rồi. Nhưng con vẫn cứng đầu giữ nguyên quan điểm. Cậu bé quả quyết: "Mẹ cứ chờ mà xem. Năm nay đề khó, kiểu gì điểm chuẩn cũng hạ. Mẹ chẳng tin con gì cả. Đến lúc điểm hạ thật lại tiếc".
"Giờ hai mẹ con như nước với lửa, thực sự em không biết nên làm sao nữa", người mẹ kể với giọng đầy bất lực.
Thực tế thì câu chuyện trên không phải hiếm gặp chút nào đâu nhé. Mỗi mùa tuyển sinh lại có hàng ngàn gia đình rơi vào tình huống tương tự y chang. Phụ huynh thì lo con "vung tay quá trán", còn con lại nghĩ bố mẹ không tin mình. Điều đáng nói là cả hai phía đều có lý của mình, nhưng lại không tìm được cách lắng nghe nhau.
Hai bên đều có lý, nhưng nói không được với nhau
Người mẹ đại diện cho kiểu tư duy thực tế và cẩn trọng. Với 20,5 điểm, việc đăng ký vào ngành logistics ở các trường top giữa trở lên là rất rủi ro thật sự. Chị không muốn con mình đánh cược tất cả chỉ vì một niềm tin mong manh vào chuyện "điểm chuẩn sẽ hạ". Lo lắng đó là hoàn toàn chính đáng mà!
Nhưng ở phía người con, câu chuyện không phải là bốc đồng hay cố chấp đâu nhen. Cậu bé có lý lẽ riêng: năm nay đề khó, mặt bằng điểm thi có thể thấp hơn, biết đâu ngành mình mơ ước lại vừa tầm. Quan trọng hơn, đó là ngành học em thực sự muốn theo đuổi. Trong mắt em, việc thử một lần là đáng giá, bởi nếu không thử, có thể cả đời sẽ hối tiếc.
Vấn đề nằm ở chỗ: hai mẹ con không nói chuyện bằng cùng một "ngôn ngữ". Người mẹ dùng ngôn ngữ của lo âu và tính toán rủi ro. Người con lại nói bằng ngôn ngữ của hy vọng và khát khao. Một người sợ con trượt, người còn lại sợ bị ngăn cản ước mơ. Và như vậy, thay vì đồng hành, họ thành đối đầu luôn rồi.
Giải pháp nằm ở việc... ngồi xuống mà nói chuyện thôi!
Cách giải quyết không nằm ở việc ai đúng, ai sai. Thay vì tranh cãi "con có đỗ nổi không", phụ huynh nên chuyển hướng: cùng con ngồi lại, phân tích dữ liệu điểm chuẩn các năm, giả định nhiều kịch bản và tính xác suất. Nếu con vẫn muốn giữ nguyện vọng đó ở vị trí số 1, hãy để con thử, với điều kiện con có thêm các phương án dự phòng hợp lý nhé.
Bởi điều quý giá nhất không phải là đỗ hay trượt một nguyện vọng, mà là việc con học được cách ra quyết định có trách nhiệm: biết đánh giá cơ hội, biết nhận diện rủi ro, biết lường trước thất bại nhưng vẫn không từ bỏ điều mình tin.
Nguồn: soha.vn
"Con em ảo tưởng quá mọi người ơi, nó không biết năng lực của bản thân đến đâu. Thi được có 20,5 điểm nhưng cứ nhất quyết đòi đăng ký ngành logistics ở Đại học Giao thông Vận tải hoặc Đại học Xây dựng" - đây là chia sẻ đang gây bão trong một nhóm phụ huynh Hà Nội.
Theo lời kể của bà mẹ, chị đã nhiều lần khuyên ngăn, phân tích cho con thấy điểm số hiện tại của con rất khó đỗ vào hai trường trên, nhất là với ngành logistics – vốn luôn nằm trong nhóm ngành hot hit, điểm chuẩn thường dao động từ 24 đến 26 điểm luôn á.
Không chỉ chị, mà cả con cái của bạn bè, những em đã đỗ 2 trường này cũng đánh giá cơ hội đỗ của con chị là... thấp lắm rồi. Nhưng con vẫn cứng đầu giữ nguyên quan điểm. Cậu bé quả quyết: "Mẹ cứ chờ mà xem. Năm nay đề khó, kiểu gì điểm chuẩn cũng hạ. Mẹ chẳng tin con gì cả. Đến lúc điểm hạ thật lại tiếc".
"Giờ hai mẹ con như nước với lửa, thực sự em không biết nên làm sao nữa", người mẹ kể với giọng đầy bất lực.
Thực tế thì câu chuyện trên không phải hiếm gặp chút nào đâu nhé. Mỗi mùa tuyển sinh lại có hàng ngàn gia đình rơi vào tình huống tương tự y chang. Phụ huynh thì lo con "vung tay quá trán", còn con lại nghĩ bố mẹ không tin mình. Điều đáng nói là cả hai phía đều có lý của mình, nhưng lại không tìm được cách lắng nghe nhau.
Hai bên đều có lý, nhưng nói không được với nhau
Người mẹ đại diện cho kiểu tư duy thực tế và cẩn trọng. Với 20,5 điểm, việc đăng ký vào ngành logistics ở các trường top giữa trở lên là rất rủi ro thật sự. Chị không muốn con mình đánh cược tất cả chỉ vì một niềm tin mong manh vào chuyện "điểm chuẩn sẽ hạ". Lo lắng đó là hoàn toàn chính đáng mà!
Nhưng ở phía người con, câu chuyện không phải là bốc đồng hay cố chấp đâu nhen. Cậu bé có lý lẽ riêng: năm nay đề khó, mặt bằng điểm thi có thể thấp hơn, biết đâu ngành mình mơ ước lại vừa tầm. Quan trọng hơn, đó là ngành học em thực sự muốn theo đuổi. Trong mắt em, việc thử một lần là đáng giá, bởi nếu không thử, có thể cả đời sẽ hối tiếc.
Vấn đề nằm ở chỗ: hai mẹ con không nói chuyện bằng cùng một "ngôn ngữ". Người mẹ dùng ngôn ngữ của lo âu và tính toán rủi ro. Người con lại nói bằng ngôn ngữ của hy vọng và khát khao. Một người sợ con trượt, người còn lại sợ bị ngăn cản ước mơ. Và như vậy, thay vì đồng hành, họ thành đối đầu luôn rồi.
Giải pháp nằm ở việc... ngồi xuống mà nói chuyện thôi!
Cách giải quyết không nằm ở việc ai đúng, ai sai. Thay vì tranh cãi "con có đỗ nổi không", phụ huynh nên chuyển hướng: cùng con ngồi lại, phân tích dữ liệu điểm chuẩn các năm, giả định nhiều kịch bản và tính xác suất. Nếu con vẫn muốn giữ nguyện vọng đó ở vị trí số 1, hãy để con thử, với điều kiện con có thêm các phương án dự phòng hợp lý nhé.
Bởi điều quý giá nhất không phải là đỗ hay trượt một nguyện vọng, mà là việc con học được cách ra quyết định có trách nhiệm: biết đánh giá cơ hội, biết nhận diện rủi ro, biết lường trước thất bại nhưng vẫn không từ bỏ điều mình tin.
Nguồn: soha.vn