Người bố buồn tè le và chạnh lòng vô cùng khi chứng kiến cảnh tượng ấy
*Dưới đây là tâm sự của một anh chàng tên Lý Kiến Cường (Trung Quốc) được chia sẻ trên nền tảng Sohu.*
Đáng lẽ ra đó phải là một ngày vui như Tết, khi con trai tôi với bao năm cày cuốc cuối cùng cũng đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Tôi hào hứng chuẩn bị một bữa tiệc gia đình và mời tới 20 người thân đến để cùng flex niềm tự hào này. Thế mà, khi buổi tiệc bắt đầu, tôi chỉ thấy... đúng 1 người thân xuất hiện Lúc đầu, tôi mất hết vibe và không hiểu sao lại thế, nhưng khi biết được lý do đằng sau, tôi không còn dám trách móc nửa lời mà chỉ biết suy ngẫm thôi.
Ảnh minh họa
Sau buổi tiệc, tôi lần lượt inbox những người thân vắng mặt. Câu trả lời của họ đều na ná nhau: "Bận quá", "Có việc khác", "Không tiện đến"... Tuy nhiên, có một người thân đã thẳng thắn nói luôn khiến tôi như tỉnh cả người: "Bình thường anh chị hiếm khi liên lạc với chúng tôi, chỉ khi cần mới nhớ đến. Cháu nhà anh chị cũng chẳng bao giờ đến thăm cô dì chú bác, khéo nó còn không nhớ hết mặt chúng tôi. Chúng tôi không phải không vui mừng cho gia đình anh chị, nhưng lời mời mang tính hình thức này chẳng có ý nghĩa gì".
Câu nói đó như một cú tát trời giáng vào tôi, giúp tôi nhận ra sự thờ ơ của chính mình. Nhiều năm qua, tôi mải mê với công việc và gia đình nhỏ, ít khi chủ động kết nối với họ hàng. Cuộc sống, niềm vui hay nỗi buồn của họ, tôi đều chẳng mấy quan tâm. Vì bố mẹ không chủ động nhắc nhở nên các con tôi cũng không quá thân với họ hàng. Cả ngày, cuộc sống của chúng hầu như chỉ quay cuồng giữa 3 điểm: nhà, trường và lớp học thêm. Buổi tiệc này, dù với tôi là event quan trọng, nhưng với họ lại có vẻ xa lạ và... hình thức quá đi
Không chỉ sự thờ ơ của họ hàng khiến tôi phải suy nghĩ lại, mà tôi cũng bắt đầu review lại cách mình dạy con. Là bố mẹ, tôi luôn đặt kỳ vọng cao và dành nhiều sự quan tâm đến việc học hành của con, nhưng lại vô tình bỏ qua những khía cạnh khác trong cuộc sống. Con trai tôi quả thật rất giỏi, nhưng cháu cũng từng tâm sự rằng mình khó giao tiếp xã hội lắm. Điều này khiến tôi nhận ra, việc tôi luôn nhấn mạnh "học là trên hết" đã lấy đi cơ hội để con phát triển các mối quan hệ
Ảnh minh họa
Tôi tự hỏi, liệu tôi đã vô tình nuôi dạy con trở thành một người "xa cách" như tôi? Việc học hành đương nhiên quan trọng, nhưng các mối quan hệ và sự gắn kết cảm xúc cũng là phần không thể thiếu trong cuộc sống mà.
Buổi tiệc này tuy chỉ có một người thân tham dự, nhưng lại cho tôi một bài học đắt giá vô cùng. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không chỉ đến từ thành tích, mà còn từ việc sharing và kết nối với mọi người. Giáo dục con cái không chỉ là giúp con học giỏi, mà còn là dạy con cách sống, cách giao tiếp và tận hưởng những điều tốt đẹp trong cuộc sống nữa
Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu chủ động giữ liên lạc với họ hàng, tham gia vào cuộc sống của họ nhiều hơn. Với con trai, tôi cũng khuyến khích cháu tham gia các hoạt động xã hội, học cách giao tiếp và xây dựng mối quan hệ. Giáo dục gia đình không chỉ là "học để chuẩn bị cho tương lai", mà còn là dạy con "sống trọn vẹn cho hiện tại" nữa chứ
Nguồn: soha.vn
*Dưới đây là tâm sự của một anh chàng tên Lý Kiến Cường (Trung Quốc) được chia sẻ trên nền tảng Sohu.*
Đáng lẽ ra đó phải là một ngày vui như Tết, khi con trai tôi với bao năm cày cuốc cuối cùng cũng đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Tôi hào hứng chuẩn bị một bữa tiệc gia đình và mời tới 20 người thân đến để cùng flex niềm tự hào này. Thế mà, khi buổi tiệc bắt đầu, tôi chỉ thấy... đúng 1 người thân xuất hiện Lúc đầu, tôi mất hết vibe và không hiểu sao lại thế, nhưng khi biết được lý do đằng sau, tôi không còn dám trách móc nửa lời mà chỉ biết suy ngẫm thôi.
Ảnh minh họa
Sau buổi tiệc, tôi lần lượt inbox những người thân vắng mặt. Câu trả lời của họ đều na ná nhau: "Bận quá", "Có việc khác", "Không tiện đến"... Tuy nhiên, có một người thân đã thẳng thắn nói luôn khiến tôi như tỉnh cả người: "Bình thường anh chị hiếm khi liên lạc với chúng tôi, chỉ khi cần mới nhớ đến. Cháu nhà anh chị cũng chẳng bao giờ đến thăm cô dì chú bác, khéo nó còn không nhớ hết mặt chúng tôi. Chúng tôi không phải không vui mừng cho gia đình anh chị, nhưng lời mời mang tính hình thức này chẳng có ý nghĩa gì".
Câu nói đó như một cú tát trời giáng vào tôi, giúp tôi nhận ra sự thờ ơ của chính mình. Nhiều năm qua, tôi mải mê với công việc và gia đình nhỏ, ít khi chủ động kết nối với họ hàng. Cuộc sống, niềm vui hay nỗi buồn của họ, tôi đều chẳng mấy quan tâm. Vì bố mẹ không chủ động nhắc nhở nên các con tôi cũng không quá thân với họ hàng. Cả ngày, cuộc sống của chúng hầu như chỉ quay cuồng giữa 3 điểm: nhà, trường và lớp học thêm. Buổi tiệc này, dù với tôi là event quan trọng, nhưng với họ lại có vẻ xa lạ và... hình thức quá đi
Không chỉ sự thờ ơ của họ hàng khiến tôi phải suy nghĩ lại, mà tôi cũng bắt đầu review lại cách mình dạy con. Là bố mẹ, tôi luôn đặt kỳ vọng cao và dành nhiều sự quan tâm đến việc học hành của con, nhưng lại vô tình bỏ qua những khía cạnh khác trong cuộc sống. Con trai tôi quả thật rất giỏi, nhưng cháu cũng từng tâm sự rằng mình khó giao tiếp xã hội lắm. Điều này khiến tôi nhận ra, việc tôi luôn nhấn mạnh "học là trên hết" đã lấy đi cơ hội để con phát triển các mối quan hệ
Ảnh minh họa
Tôi tự hỏi, liệu tôi đã vô tình nuôi dạy con trở thành một người "xa cách" như tôi? Việc học hành đương nhiên quan trọng, nhưng các mối quan hệ và sự gắn kết cảm xúc cũng là phần không thể thiếu trong cuộc sống mà.
Buổi tiệc này tuy chỉ có một người thân tham dự, nhưng lại cho tôi một bài học đắt giá vô cùng. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không chỉ đến từ thành tích, mà còn từ việc sharing và kết nối với mọi người. Giáo dục con cái không chỉ là giúp con học giỏi, mà còn là dạy con cách sống, cách giao tiếp và tận hưởng những điều tốt đẹp trong cuộc sống nữa
Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu chủ động giữ liên lạc với họ hàng, tham gia vào cuộc sống của họ nhiều hơn. Với con trai, tôi cũng khuyến khích cháu tham gia các hoạt động xã hội, học cách giao tiếp và xây dựng mối quan hệ. Giáo dục gia đình không chỉ là "học để chuẩn bị cho tương lai", mà còn là dạy con "sống trọn vẹn cho hiện tại" nữa chứ
Nguồn: soha.vn