Con trai 11 tuổi bị ba cho đi bán cá, 60 năm nhìn trăng nghĩ nhà mới được gặp lại gia đình

TepBabe2179

New member
c9198ab46878cf095957.jpg


Suốt 60 năm lang thang khắp nơi, có tận 20 năm ông Danh Thon sống ngay tại Long Xuyên (An Giang), chỉách xa nơi ba và hai chị em gái đang sống đúng 2km thôi, nhưng vẫn miss mất cơ hội gặp lại. Đau thương quá trời!

Một ông cụ đã ngoài 70 mà không biết quê mình ở đâu. Ông chỉ nhớ mang máng là ba đi lính, kéo cả vợ con đi từ trại lính này sang đồn trú khác. Ông chỉ nhớ mình là người gốc Khmer, mang họ Danh.

Năm 1963, vì không đủ sức nuôi 4 đứa con, ba ông đành phải cho hai con trai Danh Thon (11 tuổi) và Danh Bon (13 tuổi) lên xe vào thành phố, gửi cho người khác nuôi. Ba thả các con ở Quy Nhơn - Bình Định, từ đó ông Danh Thon trở thành đứa trẻ bị cắt đứt hoàn toàn với gia đình ruột thịt. Huhu

Từ đó, vùng Bắc Cái Sắn (Cần Thơ) trở thành quê hương mới của cậu bé Danh Thon. Đây là nơi người mẹ nuôi đầu tiên của ông đành gửi ông xuống ở, vì con trai ruột cứ hục hặc với con nuôi hoài. Lúc đó, bà có người học hàng gốc Bắc dưới này. Rồi cậu bé hơn chục tuổi được đặt tên mới là Nguyễn Văn Son và có cha đỡ đầu họ Đạo.

f62b3b0210b2d54879cc.jpg


Vốn quen sống ở vùng cao, xuống đây ông không thích nghi được. Mẹ nuôi cho đi học, ông cũng bỏ luôn. Rồi chưa kịp lớn, ông đã trốn xuống Long Xuyên (An Giang) đi làm thuê. Địa danh này đã trở nên thân quen với ông suốt 18 năm sau đó. Plot twist là cả ông và gia đình đã cùng về mảnh đất Long Xuyên từ những năm 1980 để kiếm sống, nhưng lại lướt qua nhau mà không hay biết gì. Trời ơi!

Sau một thời gian vật lộn với cuộc đời, ông Thon dạt về Cà Mau, quay lại với nghề làm lò bánh mì. Có người quen ở Cần Thơ gọi ông về, mai mối cho bà Nguyễn Thị Nữ. Hai người quen nhau từ nhỏ, vốn chẳng thích gì nhau. Nhưng như bà Nguyễn Thị Nữ nói, tình yêu đến sau hôn nhân. Vợ ông Thon thương ông nhiều hơn là yêu, "thương cái siêng làm ăn, ông làm dữ lắm, lo lắng cho gia đình, thương vợ thương con, mỗi cái hơi nóng tánh". Bà thương cả cái sự bơ vơ, thương đứa trẻ trong ông lúc nào cũng tủi thân mình đứt đoạn với gia đình, không cội không rễ.

Ông Thon bùi ngùi: "Tôi không biết mình sinh ra từ đâu, nguồn cội ở đâu, chỉ biết cha đi lính, một năm một tháng lại đổi chỗ, tới Quy Nhơn là dừng luôn không đi nữa".

f6132fab18924d8dce24.jpg


Chỉ có mấy địa điểm còn lưu lại trong trí nhớ ông Thon. Đó là trại Gia Đinh (Buôn Ma Thuột) nơi mẹ mang thai đứa con thứ năm thì mất. Ba dẫn 4 đứa con ôm mẹ mang đi thiêu trong rừng. Đó là Quy Nhơn, nơi ba dẫn 4 đứa con 2 nữ 2 nam đến tá túc, không biết sống bằng gì. Quy Nhơn cũng là nơi ông Thon được ba cho đi bà Sài buôn cá trên Lạc Lâm, Đơn Dương, rồi từ đó là xa nhau luôn.

893247379749767b3f7f.jpg


Nghĩ lại chuyện 60 năm về trước, ông Thon vẫn khóc, tiếng khóc bật ra khỏi môi, nức nở hệt như đứa trẻ 11 tuổi năm nào: "Tôi cứ tự hỏi suốt mấy chục năm, tại sao ông già lại cho mình đi? Rồi tôi nghĩ lại, chắc tại ông già thương mình quá nên mới thế. Ông già tôi nói, giờ hoàn cảnh vậy thì ba cho con đi cho con được sung sướng, chứ con đi theo ba thì vất vả lắm, sợ không sống được. Nhiều đêm nằm nghĩ mà tôi khóc, mấy chục năm rồi đâu có gặp anh em. Anh em tôi thương nhau lắm. Có bà chị lớn tuổi rồi không nói gì, còn anh ba với nhỏ út ôm tôi khóc."

Kỷ niệm đẹp nhất của ông Thon là hồi ở cùng ba mẹ, mỗi lần tới tháng lễ hội cốm dẹp (Ok om bok), tất cả cứ ngửa đầu nhìn lên trăng, ba đút cốm dẹp cho bầy con ăn, cầu ước cho điều tốt lành, mạnh khỏe, bình an. Từ khi bị ba cho đi, mỗi tháng nhìn thấy trăng lên, ông lại da diết nhớ gia đình, nhớ chị nhớ em, lại nguyện cầu cho mình được đoàn tụ.

Người Khmer tin rằng, miễn tro cốt của mẹ, của ba được hòa vào nước thì linh hồn của họ sẽ luôn tìm về những người con, dù các con đang ở nơi đâu. Khi ba ông Danh Thon mất, hai người con gái cũng làm nghi lễ ấy, cũng mong rằng ở thế giới bên kia, ba mẹ họ sẽ tìm cách gắn kết các con lại với nhau.

Không biết niềm tin ấy có linh ứng không, chỉ biết rằng ông Danh Thon, khi ngoài 60, đã viết thư cho chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly", đăng ký tìm anh chị em, tìm quê hương và họ hàng với thông tin ít ỏi còn nhớ được.

57b3b1f6bc84e21a7aaa.jpg


Bà Nữ, từ khi biết ông Thon cho đến lúc nên duyên, cùng ông tạo lập gia đình vẫn thấy chồng mình ngơ ngẩn buồn. "Lâu lâu, nhất là mấy ngày Tết, lễ hội ông ấy lại tủi thân, nghĩ đến gia đình thất lạc. Tôi cũng an ủi: Thôi giờ tuy mình không còn bố còn mẹ nhưng được 5 đứa con, thì đó là gia đình của mình vậy. Ông ấy vậy chứ mềm yếu lắm. Nói chứ mình sống phải có cội có nguồn, thấy ông ấy như vậy tội nghiệp lắm!".

Nhóm "Như chưa hề có cuộc chia ly" đã tìm kiếm trong 5 năm trời, chia 3 đội đến 3 tỉnh khác nhau để đi thực địa. Dù thông tin ít ỏi nhưng đội tìm kiếm dùng phương pháp loại suy dựa trên họ Danh và người Khmer đã tìm đến Trà Vinh. Họ tìm đến xã Song Lộc, huyện Châu Thành, Trà Vinh tìm được bà Danh Thị Phon, là chị gái của ông Thon. Finally!

Bà Danh Thị Phon lấy chồng về ở theo chồng. Người ba Danh Nghĩa, khi cảm thấy sức mình đã cạn, tìm người chồng Khmer cho con gái đầu lòng rồi mới an tâm.

Còn bà Chừ, em gái út sống ở Sóc Trăng, cách nhà chị 90km. Bà Chừ ở với ba Danh Nghĩa cho đến khi ông qua đời rồi mới lo cho hạnh phúc riêng. Bà không giận, không trách ba, chỉ thương hai anh, thương mình vì "có hai anh mà không gặp anh nào hết, không ai che chở cho mình hồi còn thơ"..

c74376725e2449743fe8.jpg


Bà Phon kể lại, hai em mình là Danh Thon và Danh Lọn năm đó 11 và 13 tuổi. Hai anh em trai rất thân với nhau, bà Phon vẫn mong hai anh em được cho đi cùng một chỗ. Bà Phon vẫn nhớ: "Hồi đó tôi đi ở nên ít khi ở nhà, tới tháng lại gửi tiền về, rồi mua khoai, mua gạo nấu cơm độn cho mấy đứa em nó ăn. Chừng có bữa kia về, nhỏ em nó nói ba cho hai anh của em đi rồi chị ơi. Mẹ mất sớm quá, ông cha sợ nuôi không được đem cho mất hai thằng con trai, nghĩ tội chúng nó.".

Sau 1 - 2 năm ở Quy Nhơn không có nơi nương tựa, người ba dắt hai con gái đi nhiều nơi, dừng chân ở Long Xuyên vì nghe nói ở đây trù phú. Tại Long Xuyên, người ba đi vác gạo thuê, hai chị em đi làm mướn, ba cha con nương dựa vào nhau. Rồi ông bị tai nạn, phải về Cà Mau tá túc nhà cháu, con gái út đi theo chăm nom cho đến những ngày cuối đời.

9e52980bcc14d2df5aa5.jpg


af82cf7ffdf096f6a8a9.jpg


Cả gia đình tụ về Long Xuyên, cách nhau khoảng 2km, nhưng lạc nhau vài chục năm mới được đoàn tụ, khi tuổi đã gần cạn. Gặp nhau tại sân khấu "Như chưa hề có cuộc chia ly", vừa chạm mặt ông Thon đã ôm chầm lấy chị, nước mắt chứa chan. Ông hỏi dồn dập: "Anh đâu? Còn anh kia đi đâu rồi chị ơi? Sao chị không kiếm em? Sao chỉ có mình em à, còn anh đâu rồi?". Ông khóc òa như đứa trẻ, bao ấm ức, hờn tủi tuôn ra hết.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top