Nhiều bố mẹ vẫn nghĩ chỉ cần con học giỏi, đỗ trường top là tương lai xịn xò rồi. Nhưng với một mẹ trẻ, niềm vui khi con trai đạt 28 điểm thi tốt nghiệp THPT lại bỗng biến thành khoảnh khắc khiến chị phải ngồi lại suy nghĩ về cả quá trình nuôi con suốt 18 năm qua.
Gần 30 mâm cỗ, đông đủ họ hàng nội ngoại và bạn bè bố mẹ kéo đến ầm ầm để chúc mừng. Ai cũng háo hức muốn gặp "main character" của ngày hôm đó. Thế mà đến giờ khai tiệc, nam sinh lại... mất tích
Lên phòng check thì hoá ra cậu bé vẫn đang ngủ say vì kiệt sức sau mấy ngày ôn thi căng não. Khi được kéo xuống giới thiệu với mọi người, cậu chỉ cười gượng, lúng túng không biết phải làm gì trước những câu hỏi của họ hàng.
"Mình kéo xuống giới thiệu hết người này đến người kia thì nó chỉ cười trừ, gặp bác ngay cạnh nhà cũng không biết chào thế nào, cô ruột hỏi chuyện thì chỉ đáp đúng một chữ 'Dạ', xong lại cúi xuống bấm điện thoại. Có người hỏi: 'Con định học trường nào?' Nó cũng chỉ bảo: 'Cháu chưa biết'".
Khoảnh khắc ấy không khiến người mẹ giận con, mà ngược lại thấy lòng mình nặng trĩu lắm
Ba năm cấp ba, cuộc sống của con gần như chỉ có hai chữ: HỌC BÀI. Tan trường là về nhà, cuối tuần học thêm, kỳ nghỉ cũng cày ôn luyện. Con hiếm khi được đi họp mặt họ hàng, ít chơi với bạn bè, càng ít có cơ hội "social" với mọi người.
Điều khiến chị suy nghĩ nhất lại là hình ảnh cậu con trai của người em trong họ. Dù chỉ đạt điểm tầm tầm nhưng hôm bữa tiệc lại nhanh nhẹn chào hỏi khách, chủ động tiếp nước, bê mâm và support mọi người. Cách cư xử tự nhiên của cậu bé được cả nhà khen nức nở.
Đặt hai bạn cạnh nhau, người mẹ chợt thấy rối bời trong lòng. Một bạn học siêu giỏi nhưng khá introverted với các tình huống xã hội, trong khi bạn còn lại thành tích không nổi bật lắm nhưng lại tự tin, vui vẻ và được mọi người yêu quý.
Chị tự hỏi có phải suốt bao nhiêu năm qua, gia đình đã quá focus vào điểm số mà quên tạo cơ hội để con rèn luyện life skills. Giờ 18 tuổi rồi, liệu con còn kịp học cách giao tiếp, ứng xử và thích nghi với môi trường mới khi vào đại học không nhỉ?
Đừng chỉ chăm chăm vào điểm số nhé các phụ huynh ơi!
Dưới bài chia sẻ, nhiều bạn trẻ đã kể lại chính câu chuyện của mình. Một bạn cho biết bản thân từng rất giống cậu học sinh trong story trên. Suốt những năm phổ thông, bạn gần như chỉ quay quanh việc học, ít tham gia hoạt động tập thể nên luôn thấy awkward khi phải giao tiếp với người lạ.
Mỗi lần gặp họ hàng hay những người lớn tuổi không quen, bạn chỉ trả lời ngắn gọn vì không biết phải mở đầu câu chuyện kiểu gì. Mãi đến khi vào đại học, thường xuyên làm việc nhóm, tham gia CLB, gặp gỡ nhiều bạn bè từ khắp nơi, bạn mới dần cởi mở và tự tin hơn. Theo bạn, kỹ năng giao tiếp không phải là talent bẩm sinh mà hoàn toàn có thể train được nếu người trẻ được đặt vào môi trường phù hợp và có sự đồng hành của gia đình.
Nhiều bố mẹ cũng thừa nhận vì quá lo cho sự an toàn của con nên từ nhỏ đã hạn chế con ra ngoài chơi, ít cho tham gia các buổi sinh hoạt với bạn bè, hầu như chỉ đưa đón giữa nhà và trường.
Những đứa trẻ ấy lớn lên ngoan ngoãn, học hành chỉn chu, nhưng đổi lại khá rụt rè trước môi trường mới. Có em không biết làm quen với bạn mới, sợ phát biểu trước đám đông, thậm chí lúng túng khi phải order đồ ăn hay hỏi đường. Không phải vì các em thiếu thông minh, mà do các em có quá ít cơ hội để "va chạm đời" và luyện tập những kỹ năng cơ bản nhất.
Khi một đứa trẻ được khen ngợi chủ yếu vì thành tích học tập, các cơ hội trải nghiệm, tiếp xúc xã hội hay rèn luyện sự tự lập rất dễ bị thu hẹp. Trong khi đó, vào đại học hay môi trường làm việc, kiến thức chỉ là một phần thôi nha. Khả năng giao tiếp, thích nghi, teamwork, giải quyết vấn đề và xây dựng các mối quan hệ mới mới là những skills giúp một người trẻ phát triển bền vững.
Chưa bao giờ là quá muộn để con bắt đầu học những kỹ năng ấy đâu! Đại học chính là thời điểm để người trẻ bước ra khỏi "comfort zone", tham gia CLB, hoạt động tình nguyện, đi làm thêm, thực tập hay tự giải quyết những vấn đề của bản thân. Thay vì tiếp tục bao bọc hoặc lo lắng quá đà, điều bố mẹ có thể làm là tạo điều kiện để con trải nghiệm nhiều hơn, đồng thời trở thành chỗ dựa để con tự tin thử sức, chấp nhận sai lầm và trưởng thành.
Nguồn: soha.vn
Gần 30 mâm cỗ, đông đủ họ hàng nội ngoại và bạn bè bố mẹ kéo đến ầm ầm để chúc mừng. Ai cũng háo hức muốn gặp "main character" của ngày hôm đó. Thế mà đến giờ khai tiệc, nam sinh lại... mất tích
Lên phòng check thì hoá ra cậu bé vẫn đang ngủ say vì kiệt sức sau mấy ngày ôn thi căng não. Khi được kéo xuống giới thiệu với mọi người, cậu chỉ cười gượng, lúng túng không biết phải làm gì trước những câu hỏi của họ hàng.
"Mình kéo xuống giới thiệu hết người này đến người kia thì nó chỉ cười trừ, gặp bác ngay cạnh nhà cũng không biết chào thế nào, cô ruột hỏi chuyện thì chỉ đáp đúng một chữ 'Dạ', xong lại cúi xuống bấm điện thoại. Có người hỏi: 'Con định học trường nào?' Nó cũng chỉ bảo: 'Cháu chưa biết'".
Khoảnh khắc ấy không khiến người mẹ giận con, mà ngược lại thấy lòng mình nặng trĩu lắm
Ba năm cấp ba, cuộc sống của con gần như chỉ có hai chữ: HỌC BÀI. Tan trường là về nhà, cuối tuần học thêm, kỳ nghỉ cũng cày ôn luyện. Con hiếm khi được đi họp mặt họ hàng, ít chơi với bạn bè, càng ít có cơ hội "social" với mọi người.
Điều khiến chị suy nghĩ nhất lại là hình ảnh cậu con trai của người em trong họ. Dù chỉ đạt điểm tầm tầm nhưng hôm bữa tiệc lại nhanh nhẹn chào hỏi khách, chủ động tiếp nước, bê mâm và support mọi người. Cách cư xử tự nhiên của cậu bé được cả nhà khen nức nở.
Đặt hai bạn cạnh nhau, người mẹ chợt thấy rối bời trong lòng. Một bạn học siêu giỏi nhưng khá introverted với các tình huống xã hội, trong khi bạn còn lại thành tích không nổi bật lắm nhưng lại tự tin, vui vẻ và được mọi người yêu quý.
Chị tự hỏi có phải suốt bao nhiêu năm qua, gia đình đã quá focus vào điểm số mà quên tạo cơ hội để con rèn luyện life skills. Giờ 18 tuổi rồi, liệu con còn kịp học cách giao tiếp, ứng xử và thích nghi với môi trường mới khi vào đại học không nhỉ?
Đừng chỉ chăm chăm vào điểm số nhé các phụ huynh ơi!
Dưới bài chia sẻ, nhiều bạn trẻ đã kể lại chính câu chuyện của mình. Một bạn cho biết bản thân từng rất giống cậu học sinh trong story trên. Suốt những năm phổ thông, bạn gần như chỉ quay quanh việc học, ít tham gia hoạt động tập thể nên luôn thấy awkward khi phải giao tiếp với người lạ.
Mỗi lần gặp họ hàng hay những người lớn tuổi không quen, bạn chỉ trả lời ngắn gọn vì không biết phải mở đầu câu chuyện kiểu gì. Mãi đến khi vào đại học, thường xuyên làm việc nhóm, tham gia CLB, gặp gỡ nhiều bạn bè từ khắp nơi, bạn mới dần cởi mở và tự tin hơn. Theo bạn, kỹ năng giao tiếp không phải là talent bẩm sinh mà hoàn toàn có thể train được nếu người trẻ được đặt vào môi trường phù hợp và có sự đồng hành của gia đình.
Nhiều bố mẹ cũng thừa nhận vì quá lo cho sự an toàn của con nên từ nhỏ đã hạn chế con ra ngoài chơi, ít cho tham gia các buổi sinh hoạt với bạn bè, hầu như chỉ đưa đón giữa nhà và trường.
Những đứa trẻ ấy lớn lên ngoan ngoãn, học hành chỉn chu, nhưng đổi lại khá rụt rè trước môi trường mới. Có em không biết làm quen với bạn mới, sợ phát biểu trước đám đông, thậm chí lúng túng khi phải order đồ ăn hay hỏi đường. Không phải vì các em thiếu thông minh, mà do các em có quá ít cơ hội để "va chạm đời" và luyện tập những kỹ năng cơ bản nhất.
Khi một đứa trẻ được khen ngợi chủ yếu vì thành tích học tập, các cơ hội trải nghiệm, tiếp xúc xã hội hay rèn luyện sự tự lập rất dễ bị thu hẹp. Trong khi đó, vào đại học hay môi trường làm việc, kiến thức chỉ là một phần thôi nha. Khả năng giao tiếp, thích nghi, teamwork, giải quyết vấn đề và xây dựng các mối quan hệ mới mới là những skills giúp một người trẻ phát triển bền vững.
Chưa bao giờ là quá muộn để con bắt đầu học những kỹ năng ấy đâu! Đại học chính là thời điểm để người trẻ bước ra khỏi "comfort zone", tham gia CLB, hoạt động tình nguyện, đi làm thêm, thực tập hay tự giải quyết những vấn đề của bản thân. Thay vì tiếp tục bao bọc hoặc lo lắng quá đà, điều bố mẹ có thể làm là tạo điều kiện để con trải nghiệm nhiều hơn, đồng thời trở thành chỗ dựa để con tự tin thử sức, chấp nhận sai lầm và trưởng thành.
Nguồn: soha.vn