Con nhà người ta và con nhà mình – Cuộc chiến bất tận của tuổi thơ

KemCandy327

New member
Chắc hẳn ai cũng từng nghe câu "con nhà người ta" ít nhất một lần trong đời phải không nào? Cái bóng của "con nhà người ta" đã theo sát bao thế hệ "con nhà mình" đến tận bây giờ.

Nhìn con nhà người ta mà muốn khóc luôn á! 3 tuổi đã tự lập như người lớn, đi học mẫu giáo một mình không cần bố mẹ đưa đón. 5 tuổi đã đứng trên sân khấu biểu diễn, mà không phải sân khấu nào đâu nhé – toàn những sân khấu lớn mà nhiều người cả đời chỉ dám mơ thôi. Lên lớp 1, tự làm bài tập xong xuôi, còn rảnh thì giặt tất, rửa bát, phụ việc nhà – chuẩn "đứa trẻ của năm" luôn

Đến cấp 2 cấp 3, thành tích học tập toàn là top đầu. Chuyện chọn trường? Ez game! Thậm chí còn là "bài toán ngược" cho bố mẹ vì trường nào cũng mời, chỉ cần ngồi cân nhắc xem chọn chỗ nào xịn hơn thôi

c2a18bbebf9d2b4d8283.jpg


Lên đại học, tiếp tục giữ vững phim xuất sắc, được tuyển thẳng lên cao học như ăn cháo. Có người còn đạt thành tích chuyên môn đỉnh của chóp trong quá trình học và nghiên cứu. Ra trường là không lo thất nghiệp, chỉ phân vân giữa mấy cơ hội xịn xò, nên chọn con đường nào ít rủi ro và hợp với tương lai hơn mà thôi.

Tóm lại con nhà người ta chỉ cần bố mẹ cho lời khuyên: cái nào tốt, cái nào tốt hơn. Xong!

Còn con nhà mình? Ủa, plot twist nè! 7 tuổi vẫn được cơm bưng nước rót như hoàng tử công chúa. Đến trường làm bài tập không xong, bị giữ lại hoàn thành cho đủ số là chuyện thường ngày. Phụ huynh thì quen mặt với văn phòng hiệu trưởng rồi, lên nghe combo câu hỏi kinh điển: vì sao đi học muộn, vì sao đánh nhau, vì sao không làm bài, vì sao học không tốt mà còn phàn nàn thầy cô nữa chứ

Lên lớp 9, câu hỏi không còn là "chọn trường nào xịn" nữa mà là "liệu có tìm được trường nào nhận không?" – pain 100%

3 năm cấp 3 trôi qua với vô vàn lần bố mẹ bị gọi lên trường: hôm nay yêu sớm, hôm sau học sa sút. Cuối cùng chọn một trường cao đẳng, nhưng lại khinh thường các ngành nghề kỹ thuật, dù thực tế điểm số còn cách xa cánh cửa đại học lắm luôn á

Con nhà mình lớn lên giữa những tiếng thở dài của bố mẹ. Hết lo chuyện học hành lại lo chuyện tương lai, quanh quẩn mãi trong những lựa chọn ngày càng hẹp hơn...

Sự thật phũ phàng là: con nhà người ta thì hiếm, con nhà mình thì nhiều vô kể!

Con nhà người ta không cần học thêm, con nhà mình thì chạy hết lớp này đến lớp nọ mà vẫn không kịp ‍♂️

Con nhà người ta lớn lên trong ánh mắt khích lệ và động viên, còn con nhà mình thì sống trong tranh cãi, biện minh giữa những lời chỉ trích và trách móc.

Trong ánh nhìn ngưỡng mộ, con nhà người ta bước vào những môi trường làm việc ổn định mà ai cũng mơ ước. Còn con nhà mình? Giữa những ánh mắt hoài nghi, thậm chí tiếng cười nhạo, phải tự dò dẫm con đường mưu sinh đầy vất vả

Vậy khác biệt nằm ở đâu? Nguyên nhân từ đâu?

Ở vạch xuất phát? Ở nền tảng gia đình? Ở cách hình thành thói quen? Ở tầm nhìn và tư duy?

Có lẽ là tất cả, mà cũng có thể chẳng phải điều nào cả ‍♀️

26bb15aa7909104140eb.png


Thực ra xã hội cần nhiều vai trò khác nhau mà. Có người quản lý thì phải có người được quản lý; có người lao động trí não thì có người lao động chân tay; có người kiếm lương cao làm từ thiện thì có người sống nhờ trợ cấp và phúc lợi. Mỗi người trên những chiếc cân số phận khác nhau, dùng trí lực và tâm lực của mình viết nên quỹ đạo cuộc đời riêng thôi.

Việc học trước hết là chuyện của con, nhưng cũng là hành trình mà bố mẹ không thể đứng ngoài cuộc. Sách vở không tự nhiên mang lại thành công hay hạnh phúc, nhưng với những đứa trẻ sớm hiểu vì sao mình cần học, con đường phía trước thường bớt gập ghềnh hơn nhiều. Ngược lại, có những đứa dù được nhắc đi nhắc lại vẫn không cảm nhận được giá trị của việc học. Mọi lời khuyên của bố mẹ dần trở thành "tiếng nói cánh gió", khó phân biệt đâu là lựa chọn đúng, đâu là lối rẽ nên tránh

Có người tin rằng số phận đã được sắp đặt sẵn, cố gắng mấy cũng khó thay đổi. Cách nghĩ này khiến con người dễ buông xuôi, chấp nhận hiện tại như điều không thể khác. Nhưng cũng có người tin rằng, chỉ cần kiên trì và chịu thay đổi, mỗi bước đi nhỏ đều có thể làm cuộc đời rẽ sang hướng khác. Chính niềm tin ấy đã giúp nhiều người đi xa hơn so với điểm xuất phát ban đầu

adeba3c509f77943213d.jpg


Con nhà người ta thường không phô trương, nhưng lại có đủ nền tảng để tự tin. Còn con nhà mình đôi khi mang trong mình sự bướng bỉnh và tự ái, rồi khi va vào thực tế, lại phải học cách cúi đầu sớm hơn. Cùng là tự tôn, nhưng xuất hiện ở những thời điểm khác nhau, nó có thể dẫn mỗi người đến những ngã rẽ rất khác của cuộc đời đấy!

Con nhà người ta là thiên nga trắng, nhưng thực ra cũng từng có quãng thời gian như vịt con mà thôi. Chỉ là trong quá trình lớn lên, sự kiên trì và nỗ lực của chính họ đã dần trở thành lợi thế. Còn con nhà mình, đôi khi lại để cảm xúc nóng nảy và những quyết định bốc đồng làm chệch hướng, đánh mất không ít cơ hội trên đường đời

2a8f3f2c97766319d64d.jpg


Có lẽ phải đến khi đã đi qua nửa đời người, ngoảnh lại nhìn con cái trưởng thành, bố mẹ mới thấm rằng để sống hòa thuận và đồng hành cùng con, từng lựa chọn nhỏ mỗi ngày đều là một phép thử về sự tỉnh táo và kiên nhẫn.

Cách bố mẹ nuôi dạy có thể giúp con nhà mình tiến gần hơn đến hình mẫu "con nhà người ta", nhưng nhiều khi sự mềm lòng khiến họ chùn bước. Cũng chính cách ấy, nếu đủ dứt khoát và bền bỉ, lại có thể giúp những đứa trẻ vốn đã tốt tiếp tục đi xa hơn nữa

095f43da20bf9d037f94.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top