Còn mắc 3 điều này, mình nói thật luôn: Tương lai dư dả vẫn còn xa lắm nhé! ‍

DauSusu7133

New member
2c599ecab6d50fd295db.png


Muốn cải thiện tài chính, từ "túng thiếu" lên "dư dả", đôi khi không chỉ đơn giản là cắt giảm chi tiêu hay gom góp từng đồng nữa đâu các bạn ơi!

Năm nay mình 35 tuổi - Tuổi không già lắm nhưng cũng chẳng còn trẻ, nhìn xung quanh về mặt tài chính thì mình thấy có 2 nhóm người: Nhóm 1 vẫn đang vật lộn với đống nợ, túi thì trống rỗng; nhóm 2 tuy chưa gọi là giàu có gì, nhưng ít nhất cũng không quá stress về tiền bạc, sống được gọi là "no ấm"

Mình sẽ không nhắc đến hội mua nhà tuổi 30 hay sở hữu nhiều BĐS nhé, vì rõ ràng họ đã hơn hẳn số đông mình rồi. Điều mình thắc mắc là tại sao "giai đoạn khó khăn về tài chính" chỉ là tạm thời với người này, nhưng lại là hiện thực dai dẳng với người khác?

Sau khi suy nghĩ mãi, mình khá tự tin đã tìm được câu trả lời, ít nhất là câu trả lời khiến mình tâm đắc. Muốn cải thiện tài chính, muốn từ "túng thiếu" lên "dư dả", vấn đề không chỉ là chi ít + tiết kiệm nhiều. Điều quan trọng không kém là phải sửa được 3 tính xấu này đây!

**1 - Ham lợi nhỏ rồi mất cả chì lẫn chài **

Cách đây hơn 10 năm ở quê mình, khi chưa có siêu thị, mua sắm online cũng chưa phổ biến, mọi người chủ yếu mua sắm ở chợ và tạp hóa. Cửa hàng gạo của chú Phan - hàng xóm nhà mình, gần như là "ông trùm" gạo lớn nhất huyện. Gia đình chú giàu lắm luôn, thời đó toàn huyện chỉ có nhà chú xây kiểu biệt thự.

Sau này mình ra thành phố học và làm việc, ít về quê, nên gần đây nghe mẹ kể mới biết, việc đổ buôn gạo của gia đình chú Phan đã toang từ lâu rồi.

"Nhà đấy toàn cân thiếu cho khách con ạ, ở cửa hàng mua 5kg gạo, về nhà cân lại chỉ còn 4 cân rưỡi. Người ta kháo nhau mua chỗ khác, với giờ siêu thị đầy ra rồi, buôn bán kiểu đó ai mà mua cho nữa" - Mẹ mình kể.

1f27812460b8773ca16a.jpg


Câu chuyện ngẫu nhiên với mẹ hôm về quê khiến mình suy nghĩ mãi. Hoá ra dù thời đại nào, lĩnh vực gì, vẫn luôn có người vì ham cái lợi trước mắt mà tự tay phá hủy tương lai của chính mình

Trước đây, công ty mình cũng có một case như này. Đó là một bạn nhân viên hành chính, chuyên lo việc chuẩn bị đồ ăn, thức uống cho bữa xế chiều ở công ty hoặc các sự kiện lớn. Cứ mỗi lần đi sắm đồ, bạn ấy đều khai khống hoá đơn, khi thì vài trăm ngàn, khi thì 1 triệu. Chẳng biết làm lâu chưa, chỉ nhớ ngày bạn ấy ôm đồ rời công ty, mọi người đều xì xào là bị cho nghỉ vì thiếu trung thực. Chuyện đó ai trong phòng hành chính cũng biết, nên bạn ấy rời đi mà chẳng có buổi tiệc chia tay nào, khác hẳn với các nhân sự khác.

Ai cũng có lòng tham cả thôi, không phải tự nhiên mà người ta lại bảo "lòng tham vô đáy". Nhưng chỉ vì tham cái lợi nhỏ trước mắt mà làm những việc thiếu trung thực với bản thân và mọi người xung quanh, mình cho rằng đây là sai lầm rất lớn luôn! ❌

**2 - Luôn nghĩ mình là nạn nhân **

Trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống cũng như công việc, mình nhận ra một trong những tư duy đáng sợ nhất, âm thầm huỷ hoại tương lai từng ngày, chính là tư duy nạn nhân.

Thừa nhận mình còn yếu kém, thừa nhận mình sai để khắc phục bao giờ cũng khó hơn là tìm cái cớ, yếu tố khách quan hay ai đó để đổ lỗi. Bản thân mình cũng đã từng vậy, hồi mới đi làm non nớt.

Hồi ấy, mình luôn có cảm giác đồng nghiệp và cả sếp đang "đè" mình, họ giao cho mình những đầu việc quá khó, họ yêu cầu mình làm những thứ không thể làm nổi trong deadline. Mình bực bội, mệt mỏi và thầm nguyền rủa những con người không biết nương tay với newbie. Và thế là mình nghỉ việc ngay khi còn qua qua thời gian thử việc. Mình vẫn cứ giữ lối suy nghĩ "mọi người đang muốn đè mình xuống" sang tận 2 công ty khác, để rồi bẽ bàng nhận ra, cuối cùng mình mới là người sai

19d7a6f36b6dac39efb8.jpg


Thực tế, chẳng ai rảnh đến mức đi "đè" một đứa nhân viên đang thử việc. Tất cả những việc mà mình cho rằng họ đang làm khó, thực chất lại chính là những cơ hội học hỏi, làm quen với công việc để cải thiện kỹ năng. Vậy mà chỉ vì thiếu suy nghĩ cùng cái tôi quá lớn, mình đã gạt phăng chúng đi, tốn tới gần 1 năm trời nhảy từ công ty này sang công ty khác mà bản thân chẳng có gì tiến bộ

Chỉ đến khi mình thừa nhận mình đã sai, thừa nhận cái tôi quá lớn và cố gắng khắc phục, chặng đường đi làm kiếm tiền nuôi thân của mình mới dần trở nên suôn sẻ hơn.

**3 - Ghen tị, đố kỵ với người giỏi hơn mình **

Thoạt nghe, điều này tưởng chừng chẳng liên quan gì đến chuyện kiếm tiền hay hành trình thoát nghèo, để có được cuộc sống dư dả. Đó từng là suy nghĩ của mình hồi 20 tuổi, nhưng giờ thì khác rồi.

Ngày xưa, mình nghĩ rất đơn giản, muốn có tiền, có cuộc sống dư dả hơn, thì chỉ cần chăm chỉ làm việc là được. Đương nhiên, cần cù luôn là đức tính đáng khen, nhưng vậy thôi là chưa đủ. Cần cù làm việc VÀ chịu khó học hỏi từ những người giỏi hơn mình thì mới top!

Không phải tự nhiên mà người ta lại bảo "học thầy không tày học bạn". Bản thân mình vốn không mấy xuất sắc trong lĩnh vực mình theo đuổi. Và vì muốn có thêm việc làm ngoài giờ, đồng thời củng cố khả năng được xét tăng lương, nên mình đã chi không ít tiền để đi học các khoá nghiệp vụ liên quan. Tuy nhiên, học xong, chứng chỉ đã có trong tay nhưng mọi thứ chẳng thay đổi gì. Mình vẫn không có việc làm thêm, lương cũng chẳng được tăng

Mãi cho tới khi trò chuyện, tâm sự với 1 người bạn đồng nghiệp, mình mới nhận ra mình đã sai ở đâu. Mình đầu tư đi học, mình sưu tầm chứng chỉ, nhưng lại chẳng chủ động áp dụng những thứ mới học vào công việc, nên việc học hoàn toàn vẫn chỉ là lý thuyết suông. Nhờ sự hướng dẫn, chia sẻ của người bạn ấy, mà mình mới tìm ra được hướng đi riêng cho mình, cũng bởi thế mà mọi sự ngày càng thuận lợi hơn ✨

Vậy mà trước đó, đã có lúc mình nghĩ rằng bạn ấy thăng tiến nhanh hơn mình là nhờ may mắn chứ chẳng có nỗ lực gì. Thực sự, nghĩ lại vẫn thấy hổ thẹn, vì mình là người đã ghen tị, đố kỵ với những người giỏi hơn mình. Đến giờ ngẫm lại, mình càng thấm thía đức tính ấy tệ hại nhường nào. Cuộc sống mà, học hỏi từ những người giỏi hơn mình, ở xung quanh mình vẫn là cách tốt nhất, nhanh nhất và hiệu quả nhất đó nha!

f69b051b94b68a42fb54.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top