HanSky8034
New member
Nhìn hai con của chị Hà giờ này, phải công nhận là lựa chọn "đi ngược số đông" từ đầu của mẹ đúng là chuẩn không cần chỉnh luôn!
Nghe lời khuyên "đừng cho con học trước lớp 1" thì dễ, nhưng thực tế triển khai lại là chuyện khác. Nhiều phụ huynh cũng muốn con được vui chơi thoải mái, có tuổi thơ trọn vẹn chứ đâu phải không. Nhưng mà khi cả xã hội ai cũng cho con học trước, thì ai dám "thả thính" cho con ở nhà chơi cơ chứ? Câu hỏi "Nên hay không cho con học chữ trước lớp 1" thế là vẫn cứ "pending" mãi không có đáp án.
Chị Ngân Hà (Hà Nội) - mẹ của hai bé trai 11 tuổi, gái 8 tuổi với hai tính cách hoàn toàn khác biệt, đã có một quyết định khá "táo bạo": KHÔNG cho con học tiền lớp 1, vào trường rồi cũng KHÔNG học thêm. Kim chỉ nam của vợ chồng chị là: "Học là quyền lợi của con chứ không phải nghĩa vụ" - nghe xong mà muốn save câu này luôn ấy!
Theo chị Hà, giai đoạn này có 2 mục tiêu quan trọng: Một là dạy con làm người có đạo đức, hiếu thảo, biết yêu thương. Mục tiêu thứ hai mới là học tập - cụ thể là để con tự chủ động sắp xếp công việc, nhận thức được việc học là của con, cho con chứ không phải học cho bố mẹ hay ông bà. Con cần biết đặt mục tiêu và lên plan cho những gì mình muốn.
"Còn nhớ năm lớp 1 con học bộ sách Cánh Diều, nhiều bố mẹ chắc sốc nhưng mình thấy con đâu có đi học bao giờ đâu mà biết khó hay dễ. Để đồng hành cùng con, mình chỉ có 2 chữ: 'kiên trì và không quạu' với chính bản thân mình chứ không phải với con. Con không học tiền lớp 1, không học thêm. Nhiều phụ huynh bảo sợ con không theo kịp bạn bè, còn mình thì thấy không cần thiết, chậm hơn người biết trước 1 bước là chuyện bình thường mà. Quan trọng là rèn cho con khả năng thích nghi, có bản lĩnh chứ không phải để xếp hạng", chị Hà chia sẻ.
Theo chị Hà, bé lớn nhà chị thông minh, sáng dạ, ngoan nhưng hơi nhút nhát. Còn bé út là con gái thì nhanh nhẹn, năng động nhưng ít tập trung hơn - kèm học có vất vả hơn xíu nhưng chị vẫn không áp lực nhờ quan điểm giáo dục trên. Từ mẫu giáo lớn, các con đã tự chủ động làm việc cá nhân (tắm rửa, ăn uống, chuẩn bị đồ đi học...) luôn nha.
"Các con đi học với tâm lý vô cùng thoải mái vì bố mẹ không hề tạo áp lực. Mình nhớ đầu năm học đi đóng tiền cho bé lớn, cô nói 'K chữ xấu lắm và chậm chạp'. Mình ghi nhận nhưng có hỏi lại cô 'Con chậm chạp do nhận thức, tư duy của con không bình thường hay chỉ là chậm hơn các bạn thôi ạ?' thì cô nói ậm ừ không rõ ràng, ý là con có chậm hơn một số bạn. Mình cũng chỉ cần biết con hoàn toàn bình thường là được rồi, mỗi đứa trẻ sẽ có cách phát triển khác nhau, đâu cần phải như bạn A, bạn B.
Về nhà mình nói với con: 'Hôm nay cô bảo bạn K rất thông minh, làm bài rất tốt nhưng chữ con chưa đẹp nên cô không nhìn rõ bài để chấm. Chữ con không cần đẹp, chỉ cần rõ ràng thì cô chấm bài của con mới chuẩn được đúng không?' - chứ không trách mắng gì cả".
Với bé út khá năng động và ít tập trung, tuần đầu tiên lớp 1 con không ngồi im được để học, cứ hát, nằm, chạy lung tung. Giai đoạn này, chị Hà chia mục tiêu cho con theo tuần để rèn tính tập trung: Tuần 1 ngồi bàn được 3 phút/lần, Tuần 2 ngồi 5 phút/lần, Tuần 3 ngồi được 7-8 phút/lần và mẹ sẽ ngồi sau chứ không ngồi cạnh để hỗ trợ con khi cần. Từ tháng thứ 2, tổng thời gian ngồi bàn học của con chỉ 30-45 phút thôi.
"Có khi mình tự lược bớt bài tập mà cô giao luôn, bởi khi con chỉ tập trung được 5 phút mà bắt làm lượng bài của 30 phút thì làm sao con chịu nổi, rồi sẽ bị ức chế. Khi tinh thần đã bị ức chế thì con sẽ không tiếp thu được, càng học càng sợ, càng căng thẳng cho cả con lẫn bố mẹ. Theo mình quan sát, với các con lớp 1, 2 chỉ cần về học lại những gì hôm nay con học được ở lớp là đủ theo kịp bài cô giáo rồi. Nếu là những bé đã có tố chất như bạn lớn nhà mình thì làm nhiều hay ít cũng vẫn tốt. Còn với những bạn tư duy không nhanh, khó tập trung như bạn út thì học nhiều, quá sức sẽ phản tác dụng, làm con sợ học hơn".
Cũng có lúc con chán, con khóc vì không muốn làm (vì con lười, không tập trung được) nhưng chị Hà vẫn kiên trì, không hề quát con nửa câu, chỉ chia sẻ, khuyên nhủ như một người bạn. Tuần 2, 3, 4 mỗi tuần con tiến bộ một chút - ngồi được lâu hơn, quen với sách vở hơn. Lên lớp 2 học online, bé lại không tập trung và sợ môn Toán. Bố cháu áp dụng chiêu "mưa dầm thấm lâu", cho làm đi làm lại một dạng bài tập đến khi làm không sai nữa thì thôi. Giờ thì con không sợ môn Toán nữa rồi!
Học kỳ 1 con thuộc top 10, học kỳ 2 con thuộc top 5. Tuy nhiên, quan trọng nhất không phải là thứ hạng - theo chị Hà, điều vui nhất là con đã chiến thắng chính mình (sự khó tập trung), rất "happy" với việc học tập.
Chị Hà cho biết, với trẻ từ mầm non lên tiểu học, đặc biệt là lớp 1, 2, việc học thật sự rất áp lực. Nếu bố mẹ không bình tĩnh, không mạnh mẽ thì làm sao truyền được năng lượng tích cực cho con. Muốn con mỗi ngày đi học là một ngày vui thì chính bố mẹ phải làm như vậy trước đã.
"Quan điểm của mình là việc học có thể tạo áp lực nhưng giải tỏa áp lực, truyền áp lực đó đến con như thế nào là do phụ huynh - không đổ lỗi cho cô giáo, cho nhà trường hay bất kỳ ai cả. Công việc của mình thường phải theo KPI nên mình phát hiện ra một nguyên lý: 'Mục tiêu như thế nào thì hành động sẽ như vậy'. Do đó, hành động của bố mẹ đặt mục tiêu con phải giỏi về điểm số khác hẳn hành động của bố mẹ đặt mục tiêu con cần rèn luyện thể chất, nghị lực, có thời gian trải nghiệm.
Nếu ba mẹ đã cố gắng hết sức bằng cái tâm chứ không phải bằng áp lực mà con vẫn không đạt được thành tích theo tiêu chuẩn của cô giáo thì nghĩa là con không mạnh về những thứ được sắp đặt trong trường lớp. Lúc này mẹ càng phải động viên con, cố gắng hiểu con để phát huy điểm mạnh, không tập trung vào điểm yếu. Mình thấy trẻ con bây giờ đứa nào cũng thông minh, chỉ là theo các hình thức khác nhau nhưng lại bị đánh giá theo một thang duy nhất là điểm số thì quả là vô lý. Nhưng chỉ cần bố mẹ hiểu điều đó thì mọi lo lắng, áp lực sẽ giảm đi rất nhiều đấy", chị Hà nói thêm.
Nguồn: kenh14.vn