KemSusu9409
New member
Có những kiểu đau không phải là khóc lóc ầm ĩ đâu mọi người ơi, mà là kiểu đau âm thầm, như một vết nứt trong tim vậy Không phải vì mất tiền bạc gì đâu, mà là cảm giác bị "out of sight, out of mind" ngay trong chính gia đình mình á...
Chị là con gái cả trong nhà, từ hồi 20 tuổi đã vác balo lên thành phố học tập rồi đi làm. Gần 15 năm xa nhà, quen với việc "tự xoay" mọi thứ, sống kiểu "independent woman" luôn. Nhưng mà dù có bận rộn cỡ nào, trong lòng chị vẫn cứ lo lắng mãi: Bố mẹ ngày càng già, còn căn nhà ở quê thì xuống cấp kinh hoàng
Ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ đó là cả tuổi thơ của chị đấy. Mùa mưa phải kê chậu hứng nước khắp nhà, mùa hè nóng như thiêu như đốt vì mái tôn đã rỉ sét từ thời ơ kìa. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ lom khom trong căn nhà chật hẹp, chị lại thấy lòng nặng trĩu vô cùng. Có lần mẹ nói đùa: "Nhà này chắc chỉ cần thêm vài trận mưa lớn nữa là sập mất thôi". Câu nói đó khiến chị mất ngủ nhiều đêm luôn á
Sau mấy năm cày cuốc tích góp từng đồng, chị quyết định dốc hơn 600 triệu đồng - gần như TOÀN BỘ tiền tiết kiệm - để sửa lại nhà cho bố mẹ. Không tính toán thiệt hơn gì cả, cũng không đòi hỏi đứng tên hay giấy tờ ràng buộc gì hết. Với chị, đó là việc một người con nên làm, không cần phải "cân đo đong đếm"
Chị lo liệu từ A đến Z: Từ bản vẽ, chọn vật liệu, thuê thợ, đến việc xử lý chi phí phát sinh giữa chừng. Có lúc công trình đội giá, chị phải vay mượn thêm bạn bè, rồi lại cặm cụi làm việc để trả dần. Nhưng mỗi lần gọi về, nghe bố mẹ kể hàng xóm khen nhà mới, chị lại thấy nhẹ lòng cực kỳ nha.
Ngôi nhà mới xong chưa được bao lâu thì drama bắt đầu rồi Một buổi sáng, chị nhận được cuộc gọi báo bố đột ngột qua đời sau cơn tai biến. Chị sốc nặng, vội vã bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Đám tang diễn ra trong không khí nặng nề, u ám. Chị tự nhủ, mất mát này đã quá lớn rồi, có lẽ không còn điều gì đau hơn nữa.
Nhưng plot twist đây rồi... chị đã sai to
Vài ngày sau tang lễ, gia đình được mời đến nghe công bố di chúc của bố mẹ. Chị không đặt nặng chuyện tài sản, cũng không nghĩ mình sẽ được gì nhiều. Chỉ ngồi đó mong mọi việc nhanh chóng xong xuôi để lo cho mẹ thôi.
Khi luật sư đọc đến phần phân chia tài sản, chị cảm giác không khí trong phòng như đặc lại vậy. TOÀN BỘ căn nhà và mảnh đất được để lại cho em trai, với lý do em là con trai, ở cùng bố mẹ, có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Còn phần của chị? Chỉ là một cuốn sổ tiết kiệm vài chục triệu đồng thôi
Chị ngồi im, tai ù đi, không nghe rõ những lời sau đó nữa. Trong đầu lúc đó chỉ hiện lên hình ảnh những đêm thức khuya làm việc, những lần chuyển tiền sửa nhà, những cuộc gọi hỏi thăm tiến độ công trình. Tất cả như chưa từng tồn tại vậy...
Em trai chị cúi đầu, tránh ánh mắt chị. Chị biết em không tranh giành gì cả, cũng không có mưu tính gì. Nhưng sự im lặng của em, trong khoảnh khắc đó, lại khiến chị cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết
Sau đó mẹ chị nói rằng bố mẹ vẫn nghĩ theo quan niệm cũ: con trai phải có nhà để giữ hương hỏa, còn con gái sớm muộn cũng theo chồng, có cuộc sống riêng rồi. Cuốn sổ tiết kiệm là để chị "phòng thân", coi như bố mẹ đã lo cho chị phần nào đó.
Chị nghe xong, gật đầu, nhưng trong lòng trống rỗng kinh khủng. Chị không trách bố mẹ, cũng không giận em trai. Nhưng không thể không đau khi nhận ra rằng, dù đã cố gắng đến thế nào, sự hy sinh của con gái vẫn dễ dàng bị xem là "hiển nhiên phải làm"
Chị rời quê trong một buổi sáng nhiều sương. Ngồi trên xe, nhìn những cánh đồng lùi dần phía sau, chị nghĩ rất lâu về gia đình, về chữ hiếu, về công bằng. Chị nhận ra rằng, tình thân không phải lúc nào cũng đi kèm với sự thấu hiểu, và hy sinh không phải lúc nào cũng được ghi nhận đâu...
Chị kể câu chuyện này không phải để đòi lại gì, càng không phải để trách móc ai. Chị chỉ mong những người con, đặc biệt là các chị em con gái, khi yêu thương và chăm lo cho gia đình, hãy nhớ yêu cả chính mình nha. Bởi vì có những nỗi đau, khi đã vỡ ra rồi, thì không tiền bạc nào bù đắp được đâu
(Tâm sự của độc giả)
Nguồn: kenh14.vn