TitNgoan3153
New member
Chiều hôm đó, đang dọn bàn học cho con thì mình nghe thấy tiếng *ting* báo tin nhắn từ điện thoại nó để trên bàn. Tò mò nhìn qua thì thấy dòng chữ hiện lên màn hình: "Chiều nay đi xem phim nhé, nhớ trả tiền luôn nha".
Mình đọc xong giật mình: "Trả tiền luôn nha?" - sao nghe nó casual dữ vậy? Linh tính mách bảo không ổn, mình mở điện thoại kéo lên xem thêm mấy đoạn chat. Đọc xong tim mình như rớt xuống: hoá ra không phải lần đầu, mà cả lũ bạn con toàn để nó bao từ vé phim, ăn uống đến đi chơi linh tinh. Đọc đến đoạn bọn bạn nó đùa kiểu "đại gia của nhóm đây mà", "giàu mà, tính chi li làm gì" là mình thấy nghẹn cả họng luôn á.
Mình không phải là dạng bố mẹ keo kiệt đâu. Nhà mình cũng khá giả, từ nhỏ con được tiêu xài thoải mái. Mình còn hay dặn con phải hào phóng, đừng so đo từng đồng với người ta. Nhưng đây khác, đây là bị lợi dụng trắng trợn rồi!
Tối đó, hai mẹ con mình ngồi nói chuyện. Lúc đầu nó còn lảng tránh, đến khi mình nhắc mấy tin nhắn thì nó cúi gằm mặt xuống. Con tôi nói nhỏ: "Con cũng không biết từ chối sao cho khéo. Các bạn cứ bảo con giàu mà, con thấy không thích nhưng mà nếu con từ chối thì sợ mọi người bảo keo kiệt, rồi không chơi với con nữa".
Nghe con nói, mình bỗng rùng mình luôn. Tự nhiên nhớ đến Aimee trong phim Sex Education mà mình từng cày. Aimee cũng là cô bạn nhà giàu, hiền lành, lúc nào cũng muốn làm vừa lòng mọi người. Cô bị bạn bè và cả người yêu lợi dụng hoài, chỉ vì sợ nói "không", sợ mất đi tình cảm xung quanh. Nhìn con gái mình, mình thấy rõ bóng dáng của Aimee: ngây thơ, thiếu tự tin, và dùng "tiền bạc" như cách duy nhất để giữ chỗ trong hội bạn thân.
Con gái mình học hành bình thường, ngoại hình cũng không nổi bật lắm. Có lẽ, cái "giàu hơn bạn bè" trở thành thứ duy nhất giúp con cảm thấy mình có giá trị. Và để giữ lấy giá trị ấy, con chấp nhận để người khác dựa dẫm, lợi dụng.
Mình tự nhận ra: hoá ra chính mình cũng góp phần tạo nên suy nghĩ này cho con. Mình luôn dặn con phải rộng rãi, phải biết chia sẻ, nhưng lại quên dạy con cách đặt ranh giới. Mình cho con dư dả tiền bạc, nhưng lại thiếu cho con sự tự tin để thấy mình vẫn có giá trị, dù không phải bỏ tiền ra mua tình bạn.
Tối đó, hai mẹ con nói chuyện rất lâu. Mình bảo con: "Cho đi là tốt, nhưng nếu cho đi trong sự ép buộc hay để người khác xem thường mình, thì đó không còn là tử tế nữa. Bạn bè thật sự sẽ quý con vì con là chính con, chứ không phải vì con trả tiền". Con ngồi im lặng, rồi khẽ gật đầu.
Câu chuyện này khiến mình nhận ra: dạy con không chỉ là dạy cách sống tử tế, mà còn phải dạy con biết bảo vệ bản thân, biết nói "không" đúng lúc. Nếu không, sự tử tế ấy sẽ biến thành cái cớ để người khác lợi dụng, và con mình sẽ mãi giống như Aimee - sống cho người khác nhiều hơn là sống cho chính mình.
Nguồn: kenh14.vn
Mình đọc xong giật mình: "Trả tiền luôn nha?" - sao nghe nó casual dữ vậy? Linh tính mách bảo không ổn, mình mở điện thoại kéo lên xem thêm mấy đoạn chat. Đọc xong tim mình như rớt xuống: hoá ra không phải lần đầu, mà cả lũ bạn con toàn để nó bao từ vé phim, ăn uống đến đi chơi linh tinh. Đọc đến đoạn bọn bạn nó đùa kiểu "đại gia của nhóm đây mà", "giàu mà, tính chi li làm gì" là mình thấy nghẹn cả họng luôn á.
Mình không phải là dạng bố mẹ keo kiệt đâu. Nhà mình cũng khá giả, từ nhỏ con được tiêu xài thoải mái. Mình còn hay dặn con phải hào phóng, đừng so đo từng đồng với người ta. Nhưng đây khác, đây là bị lợi dụng trắng trợn rồi!
Tối đó, hai mẹ con mình ngồi nói chuyện. Lúc đầu nó còn lảng tránh, đến khi mình nhắc mấy tin nhắn thì nó cúi gằm mặt xuống. Con tôi nói nhỏ: "Con cũng không biết từ chối sao cho khéo. Các bạn cứ bảo con giàu mà, con thấy không thích nhưng mà nếu con từ chối thì sợ mọi người bảo keo kiệt, rồi không chơi với con nữa".
Nghe con nói, mình bỗng rùng mình luôn. Tự nhiên nhớ đến Aimee trong phim Sex Education mà mình từng cày. Aimee cũng là cô bạn nhà giàu, hiền lành, lúc nào cũng muốn làm vừa lòng mọi người. Cô bị bạn bè và cả người yêu lợi dụng hoài, chỉ vì sợ nói "không", sợ mất đi tình cảm xung quanh. Nhìn con gái mình, mình thấy rõ bóng dáng của Aimee: ngây thơ, thiếu tự tin, và dùng "tiền bạc" như cách duy nhất để giữ chỗ trong hội bạn thân.
Con gái mình học hành bình thường, ngoại hình cũng không nổi bật lắm. Có lẽ, cái "giàu hơn bạn bè" trở thành thứ duy nhất giúp con cảm thấy mình có giá trị. Và để giữ lấy giá trị ấy, con chấp nhận để người khác dựa dẫm, lợi dụng.
Mình tự nhận ra: hoá ra chính mình cũng góp phần tạo nên suy nghĩ này cho con. Mình luôn dặn con phải rộng rãi, phải biết chia sẻ, nhưng lại quên dạy con cách đặt ranh giới. Mình cho con dư dả tiền bạc, nhưng lại thiếu cho con sự tự tin để thấy mình vẫn có giá trị, dù không phải bỏ tiền ra mua tình bạn.
Tối đó, hai mẹ con nói chuyện rất lâu. Mình bảo con: "Cho đi là tốt, nhưng nếu cho đi trong sự ép buộc hay để người khác xem thường mình, thì đó không còn là tử tế nữa. Bạn bè thật sự sẽ quý con vì con là chính con, chứ không phải vì con trả tiền". Con ngồi im lặng, rồi khẽ gật đầu.
Câu chuyện này khiến mình nhận ra: dạy con không chỉ là dạy cách sống tử tế, mà còn phải dạy con biết bảo vệ bản thân, biết nói "không" đúng lúc. Nếu không, sự tử tế ấy sẽ biến thành cái cớ để người khác lợi dụng, và con mình sẽ mãi giống như Aimee - sống cho người khác nhiều hơn là sống cho chính mình.
Nguồn: kenh14.vn