Con gái 16 tuổi tự tử vì trầm cảm, phát hiện vết dao ở tay con, mẹ mới giật mình nhận ra sai lầm nghiêm trọng

971087f2d011ee7cac08.jpg


Các bố mẹ nào chẳng yêu con, nhưng đôi khi tình yêu của mình lại vô tình "gây thương tích" cho con vì cách giao tiếp sai quá sai

Con gái cô Cao (Trung Quốc) từ bé là đứa "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh luôn ấy – ngoan ngoãn, học giỏi, ai cũng khen. Thế mà lên lớp 10, cô bé tự nhiên "bay màu" hết: không làm bài, không nghe giảng, điểm số từ top 3 lớp giờ rớt xuống hạng 20

Thấy con "hư", cô Cao càng siết chặt hơn, kiểm soát từ A đến Z. Tưởng thế là ổn, ai ngờ đến học kỳ 2 thì phát hiện con hay lấy dao cứa vào người mình. Đưa đến bệnh viện khám mới tá hoả: em bị trầm cảm nặng luôn rồi!

May mắn là với sự giúp đỡ của chuyên gia tâm lý, người mẹ đã thay đổi được cách nói chuyện và hành động. Sau bao nhiêu cãi vã, bối rối và đau lòng, giờ đây hai mẹ con đã chuyển từ "không hiểu nhau" thành "best friend" của nhau

610fa25d681d4fad864a.jpg


**Story của bà mẹ này nghe mà xót xa:**

"Mình có hai cô công chúa, bé lớn 16 tuổi đang cấp 3, bé út 6 tuổi học mẫu giáo. Hai đứa đều ngoan, mình từng nghĩ mình là mẹ hạnh phúc nhất thế giới. Mãi đến khi con lớn lên cấp 2, mình mới giật mình nhận ra mình chẳng hiểu gì về đứa con mình nuôi hơn chục năm cả

Để con vào được trường cấp 3 trọng điểm, cuối cấp 2 mình càng nghiêm khắc hơn. Cuối tuần không cho đi chơi, không cho xem TV, làm bài xong phải đọc sách đủ thứ. Mình chưa bao giờ thấy mình sai, vì bố mẹ nào chẳng muốn con giỏi hơn người ta?

Dưới sự "quản thúc" như thế, điểm con luôn đứng đầu.

Nhưng từ năm cuối THCS, thói quen học của con bắt đầu xuống dốc không phanh. Không chịu làm bài, điểm tụt dốc ác liệt. Sau đó bắt đầu cãi lại, lén lấy điện thoại chơi khi mình không nhìn thấy.

Thấy con thế, mình tức và lo đến mức mất ngủ. Dù mình có trách móc, phàn nàn, đánh mắng thế nào thì con vẫn thờ ơ, im lặng chịu đựng.

Tâm trạng con ngày càng tệ. Đến học kỳ 2, con tự lấy dao cứa vào cổ tay, mình sợ đến mức đưa đi bệnh viện ngay, hoá ra con bị trầm cảm! Bác sĩ cho thuốc nhưng con không chịu uống.

Thi vào cấp 3, con không đỗ trường trọng điểm. Vào học trường bình thường, tâm trạng con vẫn không ổn, học kỳ 1 liên tục nghỉ học, buồn cả ngày. Con nhốt mình trong phòng và chơi game.

Nhìn con mình nuôi thành ra thế này, mình đau lòng muốn chết đi sống lại Mình bắt đầu nghi ngờ bản thân, cách dạy con của mình và tương lai "vô vọng" của con... cho đến khi gặp chuyên gia tâm lý.

Chuyên gia đã mổ xẻ và phân tích vấn đề. Lúc đó mình mới thực sự hiểu rằng cốt lõi của giáo dục gia đình là "lời nói và hành động của bố mẹ". Hoá ra cách dạy con mà mình tự hào thực chất chỉ là kiểm soát trá hình thôi

Dù là con lớn hay con út, chỉ cần có vấn đề gì, mình sẽ lo lắng, mất bình tĩnh. Đặc biệt về học tập, mình rất nghiêm khắc, liên tục gây áp lực. Mình hay nói: "Nếu con không vào top 3 thì đừng ăn"... và những câu kiểu thế. Suốt quá trình con lớn lên, mình chỉ chú trọng học mà không hiểu lòng con.

Chuyên gia nói với mình rằng những đứa trẻ không nhận được support tinh thần từ gia đình sẽ không thể cảm nhận được tình yêu thương. Những yêu cầu cao của mình cũng khiến con gái phải sợ hãi, thận trọng, gặp thất bại là rút lui ngay.

Con không còn ý thức tự học vì biết mẹ vẫn luôn không hài lòng, không còn chủ động thể hiện vì biết mẹ sẽ can thiệp vào mọi việc. Chính vì cách dạy này mà con dần mất đi sự tự do, tự chủ.

**Sự thờ ơ về mặt tình cảm cũng khiến con khép kín trái tim**

Từ khi sinh em út, chúng mình tập trung mọi sự chú ý vào bé. Lúc đầu con lớn sẽ ghen tị và so đo. Mình vừa mới sinh, tính tình nóng nảy, tức giận đến mức thường mắng con để nó dừng việc gây rắc rối vô lý lại. Dù con tạm thời ngoan nhưng cũng khiến nó mãi mãi đóng cửa trái tim với mẹ.

Sự lơ là, trách móc lâu ngày của mình đã khiến con gái từ nhỏ rất muốn được khen ngợi giờ ở nhà không dám bộc lộ cảm xúc vì sợ mẹ tức giận.

Những nhu cầu tình cảm nội tâm của con bị mình hoàn toàn phớt lờ. Mình cũng không hiểu được suy nghĩ thực sự của con, khiến con cảm thấy bất lực, tuyệt vọng trong học tập và cuộc sống. Trước đây mình chưa bao giờ nghĩ mình sai, mình cảm thấy bố mẹ là trời, con cái phải nghe lời.

Mình đã không xem xét vấn đề từ góc độ của con. Khi nhận ra, mình bắt đầu suy ngẫm. Mình cố gắng tìm hiểu thế giới nội tâm của con gái lớn, chú ý đến nhu cầu tình cảm và lắng nghe cẩn thận những suy nghĩ, cảm xúc của con.

Mình bắt đầu thay đổi thái độ và cách tiếp cận, kiên nhẫn và thấu hiểu hơn. Mình tự nhủ rằng con là một cá nhân độc lập, có cá tính, phẩm giá riêng và cần được tôn trọng, công nhận. Mình muốn hoàn thiện bản thân và trở thành người mẹ có thể mang lại nhiều năng lượng hơn cho các con! ✨

Chuyên gia nói rằng sự lo lắng của bố mẹ sẽ truyền nguyên xi sang con, trẻ cũng sẽ lo lắng và choáng ngợp khi gặp vấn đề.

Mình đặt ra tiêu chuẩn cao và yêu cầu khắt khe với con, đồng thời đối xử với chúng bằng sự đàn áp, kiểm soát và thờ ơ. Vì vậy bước đầu tiên mình cần điều chỉnh chính là sự thiếu kiên nhẫn của bản thân.

Mình bắt đầu với nụ cười và tập thể dục nửa giờ mỗi ngày để xả stress. Với sự giúp đỡ của thầy cô, mình thực hiện các bài tập thư giãn, học cách sắp xếp cảm xúc và trái tim của mình. Dần dần, mình phát hiện ra rằng mình có thể nhận biết cảm xúc của mình rất tốt.

Bất cứ khi nào tâm trạng tệ, mình có thể phát hiện kịp thời và học cách chuyển hướng sự chú ý. Khi đối mặt với con gái và những vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống, mình đã có thể buông bỏ sự thiếu kiên nhẫn, từ từ điều chỉnh nội tâm để bình tĩnh giải quyết.

Sau khi học cách kiểm soát cảm xúc, mình bắt đầu thay đổi cách tương tác với người khác. Ví dụ, mình thường gọi con gái đi ăn, nếu con không ra kịp, mình sẽ mắng: "Con không ăn thì đừng làm phiền người khác. Ở nhà mà chết đói". Bây giờ, mình sẽ nói rất nhẹ nhàng: "Con gái, mau ăn đi. Đồ ăn để nguội sẽ không ngon đâu"

Kể từ khi mình học cách đối xử dịu dàng, về cơ bản con gái cũng ngoan ngoãn ăn cùng gia đình mỗi ngày. Chúng mình trò chuyện vui vẻ bên bàn ăn, căn nhà không còn bừa bộn như trước nữa mà tràn ngập tiếng cười.

Mình thiếu hiểu biết và thiếu kiên nhẫn với hai đứa con, thậm chí có thể nói là "độc đoán", trong mắt mình mọi thứ về con cái đều không quan trọng bằng việc học. Ngày xưa con vừa tan học, mình cứ nói chuyện điểm số, chưa bao giờ quan tâm con học có mệt không.

Nếu không làm tốt bài kiểm tra, con sẽ không bao giờ nói với mình trừ khi mình hỏi. Bây giờ nghĩ lại, chắc con sợ bị chỉ trích, chê bai và không muốn bị phủ nhận. Giờ đây, mình không còn khắt khe như trước. Sau khi con đi học về mỗi ngày, mình sẽ quan tâm: "Con gái, hôm nay ở trường con có vui không? Có thể chia sẻ với mẹ không? Con có chịu nhiều áp lực không? Con nên nghỉ ngơi thật tốt, chăm sóc bản thân và vui vẻ nhé"

Chuyên gia đề nghị mình viết một lá thư xin lỗi con. Trong thư mình đã suy ngẫm về phương pháp giáo dục sai lầm trước đây, cam đoan với con rằng mình và chồng sẽ thay đổi. Sau khi trao lá thư, mình nghĩ con sẽ có cảm xúc không tốt, dù có trách móc mình cũng không nói gì. Nhưng không ngờ con lại nói một câu khiến mình ứa nước mắt ngay: "Không sao đâu mẹ, con đã thấy mẹ thay đổi trong thời gian này và con biết rằng những hành động mẹ làm đều là vì lợi ích của con"

Con dần dần bắt chuyện và chia sẻ những điều thú vị về trường học với mình. Điều làm mình hài lòng nhất là đôi khi dù mình không hỏi thì con vẫn chủ động nói cảm xúc của mình và chia sẻ những điều thú vị mà con nghe được.

Nhìn thấy con ngày càng vui vẻ, hạnh phúc, mình càng hiểu hơn những lời chuyên gia nói: Cha mẹ là đất, con cái là cây con, chỉ khi đất đai màu mỡ thì cây con mới lớn mạnh được. Sự thay đổi nhỏ này của mình không chỉ tác động tích cực đến các con mà còn cả gia đình nữa."

88e90959bdd3bbf27803.jpg


47d1a010d108506428c3.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top