FanNho8461
New member
Tờ The New York Times ngày 13/10 vừa thả một bài bình luận khá gây chú ý với tiêu đề "Đường tới Damascus phải qua Moskva" do hai tác giả Gordon Adams và Stephen M.Walt viết, nói về việc Nga - Mỹ có thể hợp tác để giải quyết khủng hoảng Syria như thế nào đó.
Bài viết có mấy điểm khá đáng để ý nè:
Chính sách Mỹ bị đảo lộn bởi nước cờ của Nga
Trong hơn 4 năm qua, Mỹ cứ ngầm hiểu là phải "truất ngôi" Tổng thống Bashar al-Assad, chủ yếu dựa vào việc hỗ trợ lực lượng "chống đối ôn hòa" bên trong Syria.
Nhưng giờ Nga nhảy vào thì game hoàn toàn thay đổi luôn rồi
Nhiều học giả, quan chức phương Tây cứ đòi Washington đáp trả cứng rắn với Nga. Nhưng thực ra, nếu nhìn tổng thể thì việc Nga can thiệp có thể là cơ hội để dọn dẹp "bãi mìn" Syria đấy.
Lý do thì đơn giản thôi: Ông Putin nói đúng khi khẳng định chỉ có một chính quyền ổn định, với bộ máy quân đội an ninh đủ mạnh ở Damascus mới đủ sức đánh bại IS, mới ngăn được dòng người tị nạn chạy sang châu Âu - cái đang làm đau đầu cả khu vực.
Đừng mơ chiến thắng tuyệt đối nữa
Hai tác giả cho rằng thay vì đòi thắng 100%, Mỹ nên tập trung vào việc chấm dứt cuộc chiến ở Syria với một kết cục có thể không hoành tráng lắm, nhưng chấp nhận được.
Cụ thể, Washington nên theo đuổi 2 mục tiêu: Lập lại trật tự ở những vùng IS chưa chiếm và tạo lập một liên minh đủ sức kiềm tỏa rồi tiêu diệt IS.
Can thiệp của Nga tại Syria sẽ tạo cơ hội thực hiện cả hai nhiệm vụ đó.
Nga không phải "người lạ" ở Syria
Nga không phải "người xâm nhập" ở Syria đâu nha – Moskva đã có mặt ở đó gần 4 thập kỷ rồi, tương tự như việc Mỹ can dự vào Trung Đông suốt 60 năm vậy.
Ông Assad là đồng minh của Nga, Syria cho Nga dùng căn cứ quân sự Tartus; còn Mỹ thậm chí còn có nhiều "bạn bè" và căn cứ hơn ở khu vực nữa kìa.
Theo bài viết, cả Nga và Mỹ đều có lợi ích chung trong việc tạo lập ổn định ở Trung Đông nói chung và Syria nói riêng.
Ai cần ai nhiều hơn?
Liên quan đến IS, Nga phải đối mặt với nguy cơ từ làn sóng thánh chiến lớn hơn Mỹ đấy. Nhưng Moskva lại có thế mạnh mà Mỹ không có ở Syria.
Nga đã hiện diện quân sự trực tiếp ở Syria, duy trì quan hệ bền chặt với Iran, Iraq; còn Mỹ dù có cả trăm máy bay, nghìn binh sĩ ở khu vực nhưng lại không kết nối được với Iran, quan hệ lỏng lẻo với Baghdad, không có thông tin tình báo chiến trường tại Syria, trong khi "quân nổi dậy ôn hòa" thì không chứng tỏ được gì trên thực địa.
Liên minh Nga - Mỹ: 1+1=3
Phối hợp với nhau, Nga - Mỹ có thể tận dụng được thế mạnh của nhau, có đủ nguồn lực và không gian để hành động, với sự tham gia của cả Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia, Iran, Iraq, các nước vùng Vịnh, lực lượng người Kurd.
Bất kỳ liên minh nào cũng sẽ có mâu thuẫn bên trong, ví như trong trường hợp này là căng thẳng giữa Thổ Nhĩ Kỳ với người Kurd.
Nhưng sức ép tổng lực của cả Nga và Mỹ sẽ đủ nặng để "thuyết phục" tất cả các bên hướng nguồn lực vào cuộc chiến chống IS, để những chuyện còn lại giải quyết sau
Điều phối Nga – Mỹ cũng giúp đảm bảo Nga sẽ không tấn công các nhóm do Mỹ và đồng minh khu vực hậu thuẫn, tránh những va chạm đáng tiếc khi cả hai cùng vận hành hai liên minh chống IS tách biệt trên cùng bầu trời Syria.
Tương lai của ông Assad: Câu hỏi khó nhằn
Khi Mỹ chấp nhận đứng cùng Nga chống IS thì Moskva cũng cần phải linh hoạt trong vấn đề tương lai chính trị của Tổng thống Assad.
Rất khó để Mỹ và các nước trong khu vực chấp nhận việc ông sẽ tại vị mãi mãi. Dù muốn, nhưng Moskva cũng không đủ sức bảo trợ tuyệt đối cho ông Assad.
Kịch bản Syria phân thành các nhà nước mà ở đó ông Assad tiếp tục làm lãnh đạo vùng đất duyên hải nơi tập trung cộng đồng Alawite thiểu số - trường hợp xấu nhất mà Nga phải chấp nhận nếu quyết giữ đồng minh, cũng sẽ không giúp Nga diệt trừ được đe dọa của IS.
Không hoàn hảo nhưng là con đường khả thi nhất
Trong phần cuối, hai tác giả khẳng định: Nỗ lực chung Nga - Mỹ tuy không phải là phương án hoàn hảo, nhưng là con đường "hứa hẹn nhất" để tìm ra giải pháp cho khủng hoảng Syria – nơi cả hai đều có những lợi ích trùng lặp.
Muốn vậy, giới chức Mỹ cần bỏ cái lối "đập bàn đập ghế" khi nói về Nga "xâm lấn" Syria, nhận ra rằng Chiến tranh Lạnh đã kết thúc và giờ là lúc ngồi vào bàn để thể hiện tài năng, nghệ thuật lãnh đạo.
Giới phân tích cho rằng bài viết trên The New York Times là một diễn biến đáng lưu ý, vì từ trước đến giờ tờ báo này thường được xem là "người phát thanh" cho chính quyền Mỹ đấy
Nguồn: soha.vn