Con dạ vâng ư? Cuộc sống thật đằng sau khiến bố mẹ "sốc nặng" đấy!

KemLovely

New member
6938fb968ccf8008b030.jpg


Gần đây, một bài viết của facebooker Nguyễn Quang Thiều với chủ đề "Chúng ta bỏ quên con cái trong ngôi nhà của mình" đang gây bão và khiến hội bố mẹ phải ngồi lại suy ngẫm nghiêm túc luôn á!

Có muôn vàn lý do dẫn đến việc giới trẻ lạc lối trong cuộc sống. Nhưng trong đống nguyên nhân ấy, có một nguyên nhân phải được "kéo còi báo động" ở mức cao nhất: chính các bậc cha mẹ đã và đang vô tình bỏ quên con cái trong chính ngôi nhà của mình!

Những "drama" đời thực đang diễn ra mỗi ngày

Những nam nữ học sinh bỏ nhà đi lang thang, khuya thì chui vào nhà nghỉ. Lũ này là con nhà nghèo, vô gia cư à? Không đâu! Chúng là con của những gia đình khá giả, có điều kiện đấy các bạn ơi.

Những thanh niên tháo phanh xe máy rồi lao vào đua tốc độ trên phố, sẵn sàng "đùa với tử thần". Họ là những người có vấn đề về tâm thần à? Cũng không! Nhiều người trong số đó là những trai thanh gái tú có gia đình đàng hoàng.

Những cô bé học sinh buộc tay vào nhau rồi nhảy xuống sông tự tử? Chúng là những đứa trẻ tuyệt vọng vì cuộc sống à? Không hẳn. Chúng đang được nuôi khá đầy đủ về vật chất và chưa phải lo lắng chuyện gì lớn trong đời này cả.

Và rồi đến những cô cậu "yêu nhau" rồi tự quay phim, chụp ảnh... rồi lại bị leak trên mạng Tất cả những điều này đã và đang xảy ra trong đời sống chúng ta đấy!

Những chuyện kinh hoàng kia tuy chỉ là số ít, nhưng giống như một đám cháy đang lan rộng vậy.

Có rất nhiều lý do dẫn những thanh niên trẻ tuổi vào con đường tối tăm đó. Nhưng một trong những nguyên nhân chính chính là chúng ta - những bậc cha mẹ - đã và đang vô tình bỏ quên con cái trong chính ngôi nhà của mình.

0d20426cc7add6db6eb9.jpg


"Thực đơn cho tâm hồn" - Món ăn bị bỏ quên

Trong bài viết "Thực đơn cho tâm hồn: Chúng ta - Những đầu bếp vô cảm", tác giả có nói về việc các bậc cha mẹ đã không còn biết ru con nữa.

Ở đây không phải nói về chuyện ru con theo kiểu truyền thống ngày xưa, mà là một cách nói về việc chăm sóc tâm hồn con cái đấy!

Thế nhưng có nhiều ý kiến bạn đọc phản hồi lại khá khó chịu và kêu lên rằng chuyện ấy "xưa" rồi. Nhưng thực ra, thực đơn cho tâm hồn phải là tình yêu thương và những vẻ đẹp nhân văn của đời sống. Khi nào loài người còn tồn tại thì "món ăn tinh thần" đó không bao giờ thay đổi!

Hiện thực trong nhiều năm trở lại đây, thực đơn cho thân xác được đầu tư quá lớn.

Trên các phương tiện thông tin đại chúng có quá nhiều quảng cáo về thuốc này, sữa nọ, vitamin kia... cho con trẻ. Nhưng thử hỏi có bao nhiêu quảng cáo về các sản phẩm văn hóa, giáo dục cho trẻ em ở Việt Nam?

Một sự mất cân bằng kinh khủng luôn! Điều đó cũng là minh chứng cho thấy chúng ta đang quan tâm đến cái gì.

"Dạ vâng ạ" - Lời nói dối ngọt ngào?

Chúng ta đã và đang bỏ quên con cái mình. Và chắc chắn sẽ có rất nhiều người phản đối ngay: "Không được nói như thế. Chúng tôi đang ngày đêm làm việc cũng chỉ vì con cái chúng tôi mà!"

Sai lầm của chúng ta, những bậc cha mẹ, chính là ở điểm này.

Nếu chỉ nhìn lướt qua, ta sẽ nghĩ: càng ngày các bậc cha mẹ càng có trách nhiệm với con cái nhiều hơn thế hệ ông bà, bố mẹ trước kia.

Nhưng thực tế, quá nhiều người trong chúng ta chỉ có trách nhiệm với cái thân xác của con cái mà thôi!

Chúng ta tìm mọi thực đơn cho bữa sáng, trưa, tối và cả phần ăn phụ trước khi đi ngủ cho con khi thấy chúng có vẻ suy dinh dưỡng.

Nhưng có quá nhiều đứa trẻ đang "suy dinh dưỡng tinh thần" nghiêm trọng mà chúng ta lại không hề hay biết và không hề quan tâm!

Chúng ta luôn quá tự tin rằng con cái luôn bên cạnh và nghe lời mình. Nhưng thực ra đó chỉ là những cái bóng của con cái chúng ta. Còn chúng thật sự đã rời xa chúng ta từ lâu và đang sống trong một thế giới hoàn toàn khác rồi!

Đừng tưởng sáng dậy làm bữa sáng chuẩn Châu Âu hay nhét tiền túi cho con tự ăn sáng, đừng tưởng mỗi đứa được trang bị điện thoại di động xịn xò, đừng tưởng đúng giờ đã có mặt ở cổng trường đón con, đừng tưởng chúng khép nép chào cha mẹ và chui vào phòng riêng... là có thể yên tâm rằng chúng đang sống trong sự quản lý và chăm sóc của mình.

Đấy là một nhầm lẫn vô cùng tai hại!

a36019cda823cea437e8.jpg


Bao nhiêu phút một ngày dành cho con?

Buổi sáng chúng ta vội vàng đi làm, vội vàng kiếm tiền, vội vàng mua sắm, vội vàng mua đất, vội vàng chơi chứng khoán...

Chúng ta hãy tự hỏi: Mỗi ngày chúng ta dành bao nhiêu thời gian cho con cái? Quá ít. Bạn có biết mình nói được bao nhiêu câu với con trong một ngày không? Quá ít và quá vô cảm luôn. Đó chỉ là những câu hỏi kiểu tra hỏi, thẩm vấn:

• Sao mày lại về muộn, bạn cùng lớp mày về hết cả rồi?
• Mới cho tiền hôm kia tiêu gì đã hết?
• Bao giờ thì thi hết "cua" tiếng Anh?
• Điện thoại để đâu mà mẹ gọi không thấy trả lời?
• Sinh nhật sinh nhẽo gì mà bây giờ mới về?
• Xem gì trên mạng mà đến 2 giờ sáng?
• Có chuyện gì mà đứa nào gọi điện cho mày khuya thế?

Với cách chăm sóc con cái như vậy, chúng ta chỉ nhận được những lời nói dối và chẳng bao giờ biết được cuộc sống thật của chúng như thế nào cả

"Plot twist" của một ông bố

Nếu quan sát một chút, chúng ta sẽ thấy càng ngày càng nhiều bậc cha mẹ hoàn toàn không còn thời gian cho con cái nữa. Họ có nghĩ đến con không? Có chứ! Nhưng họ chỉ nghĩ đến một vế mà thôi: kiếm tiền cho chúng có một cuộc sống tốt, cho chúng học thêm, cho chúng du học.

Trong nhiều gia đình ở thành phố, con cái được trang bị đến tận chân răng: quần áo hàng hiệu, trang sức vàng bạc đá quý, xe máy, điện thoại, laptop, máy nghe nhạc...

Và họ nghĩ như thế là đủ. Những đứa con vẫn đi học và về nhà đúng giờ, vẫn "dạ vâng" ngoan ngoãn và cúi đầu lễ phép.

Nhưng nghe câu chuyện này nè:

"Một lần tôi nằm nhưng không ngủ và nghe được con gái tôi nói chuyện điện thoại với bạn. Tôi giật mình nhận ra rằng: sự khép nép của con gái tôi trước bố mẹ hàng ngày chỉ là hình thức, còn cuộc sống nội tâm bên trong của nó đã ra ngoài sự hiểu biết của tôi từ lâu rồi."

Có bao nhiêu học sinh bây giờ được thầy cô gặp sau khi tan trường và nói: "Cô thấy mấy hôm nay em buồn và hoang mang, có chuyện gì vậy em, hãy nói cho cô nghe, cô là một người bạn của em mà"?

Hình như không còn những câu nói đó nữa rồi. Cô phải vội về, vội đi chợ, vội kịp lớp dạy thêm... Chính vì vậy mà chúng ta đã vô tình đẩy con cái vào một thế giới khác.

Trong thế giới hoang mang ấy, chúng phải tự đi và tự giải quyết những bế tắc, những sợ hãi. Và không ít con cái chúng ta đã lạc đường

Câu hỏi để đời dành cho mọi bậc phụ huynh

Hầu hết các bậc cha mẹ ở Việt Nam đã phải trải qua những năm tháng nghèo đói của đất nước. Và bây giờ, họ không muốn con cái mình phải đói cơm thiếu áo nữa.

Mong muốn đó hoàn toàn chính đáng! Chính thế họ lao vào kiếm tiền. Họ chỉ có thể nhìn thấy thân xác con cái từng ngày lớn lên và nhìn thấy con đường từ nhà đến trường của con.

Còn những con đường trong tâm hồn chúng thì cha mẹ không hề nhìn thấy và không có ý thức nhìn thấy

Sau những vụ án kinh hoàng do tuổi vị thành niên gây ra, thử hỏi có bao nhiêu bậc cha mẹ quay lại nhìn con cái mình và tự hỏi:

• Con mình đang sống như thế nào khi không có mình bên cạnh?
• Có bao giờ mình ngồi tâm sự với con về một điều gì trong đời mình chưa?
• Tại sao sáng nay con mình không đi học? Tại sao nó lại nằm trong phòng và mắt đỏ hoe?
• Tại sao đêm qua con mình lại tìm rượu uống?
• Tại sao mình không cắm một bình hoa trong phòng con gái mình?
• Tại sao mình lại không cho con mình giải thích việc nó bỏ học đi lang thang?
• Tại sao mình lại không bàn luận với con về một vấn đề liên quan đến những người trẻ như nó?
• Tại sao mình không kể lại chuyện tình yêu của vợ chồng mình cho con nghe?
• Có bao giờ mình chọn mua một cuốn sách tặng con không?
• Sao mình không hỏi con cho mình cùng nghe một bản nhạc nó thích?

Nếu chúng ta ngày ngày nghĩ đến một câu hỏi tương tự như những câu hỏi trên thì chúng ta đã không bỏ quên con cái trong một thế giới quá nhiều khó khăn và bất trắc này.

Khi con cái tìm một "ngôi nhà" khác...

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top