Thời điểm mà info về Covid còn ít ỏi, những người nhiễm nhưng không có triệu chứng (hoặc triệu chứng nhẹ như cúm thôi) đã vô tình trở thành "nguồn lây" siêu nguy hiểm ra cộng đồng, và thậm chí là cho những người họ yêu thương nhất
## Câu xin lỗi muộn màng
Nhìn lại quá khứ, Shen Wufu nghĩ rằng mình đã nhiễm virus chỉ trong vài giờ tại Vũ Hán - thành phố đầu tiên bùng phát dịch ở Trung Quốc.
Anh kỹ sư 32 tuổi này chỉ ghé qua Vũ Hán có vài tiếng vào ngày 18/1 để dự hội thảo, rồi về nhà thăm gia đình trước Tết Nguyên đán. Thời điểm đó là 2 tuần sau khi Trung Quốc công bố bệnh viêm phổi bí ẩn ở Vũ Hán, và 11 ngày sau khi xác nhận có virus corona chủng mới.
Shen có nghe về virus mới qua báo đài, nhưng anh thấy... chả nghiêm trọng lắm. Ở Vũ Hán hôm đó, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như không. Ai cũng làm việc của mình, chẳng ai ngờ có loại virus chết người đang lây lan giữa cộng đồng. 5 ngày sau, chính quyền mới ra lệnh phong tỏa toàn thành phố luôn, "nội bất xuất, ngoại bất nhập".
"Lúc đó chả ai đeo khẩu trang cả," - Shen nhớ lại. "Không ai nhận ra rằng có một đại dịch đang âm thầm diễn ra."
Cái kết của Shen may mắn là ổn. Với hơn 40.000 ca nhiễm tại Trung Quốc hồi tháng 2/2020, anh nằm trong số 3281 người hồi phục và được xuất viện. Tuy nhiên, câu chuyện của Shen cho thấy khả năng lây lan của virus corona giữa người với người là điều cực kỳ dễ dàng. Anh đã khiến 40 người từng tiếp xúc với mình phải cách ly tại các bệnh viện địa phương.
"Mình thật sự cảm thấy xấu hổ vì khiến bao người gặp rắc rối," - Shen chia sẻ hồi tháng 2. "Mình thật sự xin lỗi."
## "Bố ơi, con giết bố rồi..."
Paul Stewart ban đầu chỉ nghĩ mình bị cảm lạnh thôi. Vào tuần thứ 3 của tháng 3, Paul thấy mình bị đau họng, hơi sốt, ho, toàn thân đau nhức và ớn lạnh. Virus corona lúc đó mới chỉ bắt đầu lây lan ở bang Illinois, khiến trường học và nhiều công ty đóng cửa, kể cả phòng khám tại hạt DuPage nơi ông làm kỹ thuật viên phục hồi.
Với Paul lúc đó, việc mình nhiễm Covid-19 chưa bao giờ xuất hiện trong đầu, kể cả khi vài đồng nghiệp đã dương tính rồi. Triệu chứng của Paul cũng rất nhẹ - nó đến rồi đi, chỉ vài ngày sau ông đã cảm thấy đủ khỏe để đi chạy bộ luôn.
Thế rồi, cha ông cũng bắt đầu ho.
Stewart - 55 tuổi, sau 2 lần ly hôn đã chuyển về sống với bố mẹ. Ông nghĩ rằng cha mình - ông Robert Stewart, một cựu chiến binh, cựu cầu thủ bóng chày, đã sống sót sau khi điều trị ung thư - chỉ vô tình bị lây cảm của mình thôi. Nhưng căn bệnh nhanh chóng đánh gục Robert, khiến ông mất luôn vị giác và tấn công phổi ông một cách tàn khốc.
Bình minh ngày 2/4, Paul thức dậy, chứng kiến một cơn ho đáng sợ của cha. Ông đưa cha vào phòng tắm, và tại đây ông Robert ngất luôn. Paul vội gọi 911 - số máy khẩn cấp ở Mỹ. Một nhân viên xuất hiện trong bộ đồ bảo hộ kín từ đầu đến chân, báo ông Robert cần phải nhập viện gấp. Ông gật đầu đồng ý. Trước khi bước ra khỏi cửa, chân chưa kịp xỏ giày, ông dừng lại và quay sang con trai.
"Bố yêu con," - Robert nói.
"Con cũng yêu bố. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi," - Paul trả lời.
Tại Bệnh viện Central DuPage, kết quả xét nghiệm cho thấy ông Robert đã nhiễm virus corona. Thông tin này khiến Paul nhận ra rằng mình cũng đã nhiễm bệnh rồi. Và với việc tình trạng của bố ngày càng xấu đi, Paul bắt đầu tự dằn vặt, đổ lỗi cho chính mình.
Nỗi ám ảnh của Paul thực chất cũng là vấn đề chung của rất nhiều người Mỹ. Họ tin rằng trong thời điểm virus corona đang âm thầm lây lan, bản thân đã vô tình lây nhiễm cho những người mình yêu thương nhất. Dù khi đó cách lây lan của virus vẫn chưa rõ ràng, nhiều người đã tự đổ lỗi cho bản thân, nghi hoặc về những quyết định mình đã làm vào thời điểm đại dịch còn quá ít thông tin, xét nghiệm chưa có đủ, cũng như các quy định về giãn cách và khẩu trang chưa được công bố.
Những người nhiễm bệnh nhưng có triệu chứng nhẹ (thậm chí là không có triệu chứng luôn) trở thành một con đường lây lan quá dễ dàng, vì họ không biết cách để tránh lây bệnh cho người khác, đặc biệt là những ai có bệnh nền - vốn là nhóm gặp nguy hiểm nhất.
Và Paul tin rằng, đó chính là những gì đã xảy ra giữa anh và bố mình.
"Liệu mình có thể cẩn thận hơn với thứ mình nghĩ chỉ là cảm lạnh thôi không?" - Paul chia sẻ trong một buổi phỏng vấn. "Nếu nghĩ được giống như mình bây giờ, bạn sẽ không khiến người khác nhiễm bệnh. Nhưng khi đó không có đủ thông tin, và mình gặp rắc rối với nó."
Paul đã không được làm xét nghiệm virus corona. Ông đã yêu cầu được xét nghiệm, nhưng vì triệu chứng không nặng nên không được tiếp cận. Mẹ ông và bạn gái cũng chỉ có triệu chứng nhẹ thôi.
Robert thì khác. Tại bệnh viện, phổi của ông bắt đầu suy kiệt. Các bác sĩ thừa nhận rằng họ chẳng thể làm gì hơn để ngăn thứ virus quái ác tàn phá cơ thể ông. Việc điều trị chuyển sang giai đoạn giảm nhẹ, để ông cảm thấy thoải mái và không còn đau đớn.
Không có ai được phép vào thăm, nhưng Paul và cha được phép nói chuyện qua điện thoại và đôi khi là FaceTime. Robert trông có vẻ rất bình thản. Paul chưa từng phải nghe một lời trách cứ hay nghi ngờ nào từ cha, về việc làm sao ông lại nhiễm hay khả năng chính con trai đã lây bệnh cho mình. Paul nói với cha rằng ông tin rằng mình chính là nguồn cơn.
"Con xin lỗi bố," - Paul nói như vậy.
Ngày 9/4, sau khi Robert nhập viện 1 tuần, họ có một cuộc trò chuyện cuối cùng. Paul cảm ơn cha về tất cả, hứa sẽ chăm sóc cho mẹ hết khả năng của mình.
"Cảm ơn con trai. Con đã là một người con tuyệt vời, và mình sẽ gặp lại nhau một ngày nào đó trên thiên đàng," - Robert đáp lại.
Chiều hôm đó, bệnh viện gọi tới nói rằng Paul có thể đến thăm cha vào sáng hôm sau. Nhưng chẳng được bao lâu, chị gái ông đã gọi lại. Ông Robert đã qua đời.
"Anh đã giết cha rồi," - Paul thổn thức nói với bạn gái. "Anh đã lây bệnh cho cha."
Nguồn: soha.vn