Cô ruột góp ý một câu, vợ đáp trả hỗn hào khiến cô bực bỏ về, tôi ngồi xấu hổ không dám ngẩng mặt

Từ hôm đó, nhà tôi giống như có quả bom hẹn giờ, chỉ cần một tí lửa là nổ tung lên luôn ấy

Hồi xưa mới cưới, vợ tôi hiền khô nạc luôn á, ai cũng phải khen. Chăm lo gia đình max tâm lý, nói năng nhè nhẹ kiểu "anh ơi, em nhé" gì đó, chả bao giờ văng tục hay gì cả. Tôi còn nghĩ "trúng số" khi lấy được người vợ biết lo toan, sống tình cảm thế này. Nhưng mà từ lúc tôi chuyển chỗ làm, lương giảm sút thì mọi thứ twist 180 độ luôn, tự tôi cũng chưng hửng không kịp hiểu

Công việc cũ toxic vãi, tôi kiệt sức nên nhảy sang chỗ mới với mindset là chill hơn, có thời gian cho gia đình. Lương tụt từ 30 triệu xuống còn 18 triệu thôi nhưng tôi nghĩ có vợ đồng lòng thì mọi khó khăn đều vượt qua được mà. Thế mà không ngờ, chẳng bao lâu sau vợ bắt đầu "đổi màu". Cô ấy hay cằn nhằn chuyện tiền bạc, trách tôi không lo được cuộc sống xịn sò như xưa. Những bữa cơm vốn wholesome giờ đi kèm drama, vợ hay mắng mỏ, quát tháo kiểu giận cá chém thớt ấy

Tôi nhịn, nghĩ chỉ cần mình nhẫn nại thì một thời gian cô ấy sẽ bớt. Nhưng càng về sau, những lời cằn nhằn lại càng hỗn láo. Mỗi lần gì không vừa ý, vợ lại lôi chuyện lương tôi ra chỉ trích. Ánh mắt hiền ngày xưa giờ lạnh tanh, giọng nói nhỏ nhẹ giờ gay gắt phết. Tôi nhìn rõ sự thay đổi ấy mà bất lực, không biết níu kéo làm sao nữa

82802f04d76c2c04c293.png


Mới hôm kia, cô ruột tôi sang chơi. Cô thương vợ chồng tôi lắm, vẫn hay dặn phải nhường nhịn nhau để giữ hạnh phúc gia đình. Hôm đó thấy vợ nặng lời với tôi, cô chỉ khẽ góp ý: "Phụ nữ khéo léo thì gia đình mới yên ấm". Tôi tưởng vợ sẽ gật đầu hoặc im lặng, ai ngờ cô ấy quay sang đáp trả hỗn hào, bảo cô tôi xen vào chuyện vợ chồng người ta, rằng cô biết gì mà khuyên bảo lung tung. Vợ nói xối xả luôn khiến cô tôi sốc, mắt mở to không tin nổi, rồi cô bực mình bỏ về. Còn tôi thì chỉ biết cúi đầu, vừa xấu hổ vừa đau đớn vô cùng

Từ hôm đó, trong nhà tôi lúc nào cũng như có quả bom sẵn sàng phát nổ, chỉ chờ một tia lửa thôi. Tôi đi làm thì lòng nặng trĩu, về nhà lại lo sợ không khí căng thẳng. Phải chăng tôi sai khi chọn công việc mới, tự tay đẩy hôn nhân vào ngõ cụt vì kinh tế kém hơn trước, vì vợ không được shopping thoải mái nữa? Hay là tình yêu của vợ chưa bao giờ bền vững, chỉ gắn với vật chất, nên khi thiếu thốn một chút liền phai nhạt?

Có lúc tôi muốn ngồi xuống nói chuyện thật lòng nhưng lại sợ những lời cay nghiệt sẽ làm tôi thêm tuyệt vọng. Tôi thương vợ, thương gia đình nhỏ này, nhưng cũng thương chính mình. Tôi thật sự không biết phải làm gì để cứu vãn tình hình này nữa?

cf3a3ffc813108451da9.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top