Nó như kiểu lý do để hai người cứ tồn tại song song với nhau, ngấm ngầm gặm nhấm tâm hồn như thể một dạng ký sinh mãi không chịu tan. Để rồi mỗi lần lướt qua những ngày bình thường nhạt nhẽo, ta lại bỗng dưng nhớ về...
Có những cuộc tình mà thật sự khó gọi tên lắm luôn á. Vì người trong cuộc chẳng biết define thế nào cho chuẩn. Đơn giản là thứ cảm xúc ấy mơ hồ như khói, sâu thẳm, da diết kéo dài mãi nhưng lại bảng lảng mong manh vô cùng.
Bản thân mỗi người trong mối tình kiểu này thường ẩn chứa những uẩn ức rất sâu. Nó không bùng cháy hoặc không được phép bùng cháy. Trong những hoàn cảnh đặc biệt, hai người đã đến với nhau. Nó đến nhanh nhưng lại rất lâu mới tàn
Quy luật của tình ái có nhiều giai đoạn lắm. Và như thế, nhiều cuộc tình đã không thể vượt qua được những thử thách cực kỳ đời thường. Nhưng đặc biệt ở đây, thứ tình cảm mộng mị mà mình đang nói, dường như nằm ngoài quy luật đó. Nó không được phép lớn lên. Và cũng bởi thế, nó sẽ không già đi. Nó tồn tại dai dẳng và chẳng có đoạn kết.
Những ngày dông bão, hai người đã gặp nhau như thế đấy. Những cảm xúc hình thành rất vội, rất giản đơn. Tưởng chừng sau những ngày vội vã, tình cảm ấy sẽ lụi dần. Nhưng plot twist là nó lại kéo dài qua nhiều ngày tháng. Hoàn cảnh không thể cho ta nuôi dưỡng nó. Nhưng thật lạ, nó vẫn sống sót
Những ngày đi qua là những ngày vật lộn cực kỳ. Ta đã sống giữa hai sợi dây vắt ngang cuộc đời. Em đã phải đi chênh vênh trên hai sợi dây đó. Để không ngã nhưng cũng như không thể thiên vị bên nào hết
Mùa hạ. Cái nóng hầm hập của phố núi. Giữa bộn bề lo toan. Em vẫn nhắc đến những ngày bên nhau đầy ắp kỷ niệm. Dù rằng, những ngày tháng ấy chỉ là chặng đường rất ngắn trong chuỗi ngày lê thê của cuộc đời.
Em đã sống trọn vẹn từng phút giây cho mình hay chưa? Anh chưa bao giờ hỏi cũng như em chưa bao giờ hối tiếc. Khoảng thời gian êm đềm ấy không thể đo bằng năm tháng được. Nó được đo bằng chiều sâu của nỗi nhớ, bằng chiều dài của những ngày dằn vặt trong đầu
Cuộc sống vốn rộng dài mà cuộc đời mình lại quá ngắn ngủi. Có nhiều lựa chọn không thể đổi thay được. Có thể ngay lúc này, người ta không thể đánh đổi những gì đã bền vững lâu nay cho giấc mơ tuổi mới lớn. Người trưởng thành vốn có nhiều toan tính hay lý trí rắn rỏi hơn phải không? Dù sao đi nữa, đó cũng là duyên số để tạo nên một mối tình không tên mà đẹp rụng rời
Trải qua những tháng ngày như thế. Ta có thể bước đi trên con đường đã chọn nhưng hành trang mang theo bỗng dưng trở nên nặng nề. Ta vẫn sống cuộc sống như ngày hôm qua nhưng ẩn sâu bên trong là những nỗi niềm của tình yêu mới, không thể nảy nở cũng chẳng thể nào lụi tàn.
Nó là lý do cho sự tồn tại song hành, gặm nhấm tâm hồn như một dạng ký sinh dai dẳng không chịu buông tha. Để mỗi lúc rời xa thực tại nhàn nhạt, ta bỗng chốc lại nhớ về. Nó vừa làm ta mệt mỏi lại vừa mang đến một nguồn sinh lực cháy ngầm kỳ lạ
Nhiều lúc ta muốn nhắm mắt buông rơi luôn cho rồi. Hoặc ngược lại, giá như ta để nó bùng cháy một lần cho đã. Nhưng như thế mà không phải là như thế! Ngày ta đã đi qua không giống như bao ngày đã sống. Người ta đã gặp cũng không giống bao người đã gặp. Bởi vậy, khi ta không thể gọi tên thì làm sao ta điều khiển nổi sức sống của một mối tình chứ
Nguồn: kenh14.vn