Ở trường thì thầy cô dạy toán lý hóa, nhưng có nhiều thứ nằm ngoài sách vở lắm, nhà trường cũng không thể và không có nghĩa vụ dạy thay bố mẹ được nhé.
Có những thói quen không phải đợi đến khi lớn mới hình thành đâu. Ngay từ những năm đầu đời, cách các bé cư xử đã "bóc phốt" rõ ràng việc các em được dạy dỗ thế nào trong nhà rồi. Chính vì thế, những năm đầu đời chính là lúc các bé cần được bố mẹ dẫn dắt rõ ràng nhất. Bởi có những nguyên tắc, nếu bố mẹ không nói, không nhắc, không uốn nắn từ sớm, thì rất có thể suốt cả cuộc đời, đứa trẻ sẽ không bao giờ được học luôn.
Khi trưởng thành, những điều thiếu hụt ấy không biểu hiện thành lỗi sai rõ ràng, mà nằm trong những hành vi rất nhỏ như cách ăn uống, cách cư xử nơi đông người, cách tôn trọng ranh giới của người khác... Và chính những chi tiết ấy lại khiến người xung quanh cảm thấy khó chịu, dù không ai dám nói thẳng ra.
Bố mẹ cần dạy con từ sớm rằng, trở thành một người có giáo dưỡng quan trọng không kém việc học giỏi đâu. Không phải để con trở nên cầu toàn hay sợ sệt, mà để con biết cách sống sao cho không làm phiền, không làm tổn thương người khác
Trong những bữa tiệc đông người, có những người lớn cư xử rất tự nhiên theo ý mình. Họ xoay mâm thức ăn mạnh tay, chỉ chăm chăm gắp món mình thích, vô tình làm đổ cốc nước của người khác nhưng không để tâm. Mọi người xung quanh thường chỉ cười gượng, không ai nhắc nhở, bởi đó là những tình huống xã giao khó nói lắm. Nhưng sự khó chịu vẫn âm thầm tồn tại đó thôi.
Những hành vi như vậy hiếm khi là do cố ý. Phần lớn chỉ vì từ nhỏ chưa từng được ai nhắc rằng ăn uống cũng cần để ý cảm nhận của người khác; không phải mọi thứ mình thích đều có thể giành lấy trước.
Trẻ con cũng vậy nè. Có những em thoải mái đá vào thùng rác nơi công cộng, gây tiếng ồn lớn nhưng được người lớn đứng cạnh cổ vũ như một trò chơi. Có những em cầm gậy đuổi theo động vật nhỏ trên đường, coi đó là trò vui, trong khi người lớn lại cười cợt cho qua
Không phải trẻ sinh ra đã thích phá hoại hay thiếu lòng trắc ẩn đâu nhé. Trẻ vốn nghịch ngợm, hiếu động, nhưng đồng thời cũng có khả năng học cách tôn trọng, biết sợ, biết dừng lại đúng lúc. Điều quan trọng nằm ở chỗ khi trẻ vượt qua ranh giới, có ai đứng ra nhắc nhở hay không.
Nhiều bố mẹ cho rằng trẻ còn nhỏ, làm hỏng một chút đồ công cộng cũng không sao, sửa chữa hay đền bù chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng vấn đề không nằm ở giá trị vật chất, mà ở thông điệp trẻ nhận được: rằng hành vi của mình không cần chịu trách nhiệm.
Những thói quen hình thành từ nhỏ sẽ theo trẻ đến khi trưởng thành luôn đó. Một đứa trẻ không được dạy cách giữ trật tự nơi công cộng, không được nhắc rằng phải tôn trọng người khác, lớn lên rất dễ trở thành người khiến tập thể phải nhẫn nhịn mà không dám nói ra
Bên cạnh lời dạy trực tiếp, cách sống của bố mẹ mới là bài học lâu dài nhất. Trẻ quan sát rất kỹ đó nha. Người lớn nói chuyện ra sao, xử lý mâu thuẫn thế nào, có tôn trọng người khác hay không..., những gì bố mẹ làm hằng ngày sẽ được trẻ ghi nhớ và lặp lại một cách vô thức.
Nếu người lớn quen việc lướt điện thoại trước mặt con, trẻ sẽ coi đó là điều bình thường. Nếu người lớn biết giữ chừng mực, biết xin lỗi khi làm phiền người khác, biết dừng lại đúng lúc, trẻ cũng sẽ học được những điều ấy mà không cần quá nhiều lời giải thích.
Giáo dục không phải là đứng một chỗ thúc giục con phải tốt lên, mà là cùng con học cách sống cho đúng, cho tử tế. Có những điều, nếu bố mẹ chịu khó nói sớm một chút, nhắc sớm một chút, thì con sẽ không phải trả giá bằng những ánh nhìn khó chịu, những mối quan hệ đổ vỡ hay những bài học muộn màng khi đã trưởng thành
Bởi có những điều, nếu bố mẹ không nói với con, cả đời này, thật sự sẽ chẳng ai dạy con cả đâu.
Nguồn: kenh14.vn
Có những thói quen không phải đợi đến khi lớn mới hình thành đâu. Ngay từ những năm đầu đời, cách các bé cư xử đã "bóc phốt" rõ ràng việc các em được dạy dỗ thế nào trong nhà rồi. Chính vì thế, những năm đầu đời chính là lúc các bé cần được bố mẹ dẫn dắt rõ ràng nhất. Bởi có những nguyên tắc, nếu bố mẹ không nói, không nhắc, không uốn nắn từ sớm, thì rất có thể suốt cả cuộc đời, đứa trẻ sẽ không bao giờ được học luôn.
Khi trưởng thành, những điều thiếu hụt ấy không biểu hiện thành lỗi sai rõ ràng, mà nằm trong những hành vi rất nhỏ như cách ăn uống, cách cư xử nơi đông người, cách tôn trọng ranh giới của người khác... Và chính những chi tiết ấy lại khiến người xung quanh cảm thấy khó chịu, dù không ai dám nói thẳng ra.
Bố mẹ cần dạy con từ sớm rằng, trở thành một người có giáo dưỡng quan trọng không kém việc học giỏi đâu. Không phải để con trở nên cầu toàn hay sợ sệt, mà để con biết cách sống sao cho không làm phiền, không làm tổn thương người khác
Trong những bữa tiệc đông người, có những người lớn cư xử rất tự nhiên theo ý mình. Họ xoay mâm thức ăn mạnh tay, chỉ chăm chăm gắp món mình thích, vô tình làm đổ cốc nước của người khác nhưng không để tâm. Mọi người xung quanh thường chỉ cười gượng, không ai nhắc nhở, bởi đó là những tình huống xã giao khó nói lắm. Nhưng sự khó chịu vẫn âm thầm tồn tại đó thôi.
Những hành vi như vậy hiếm khi là do cố ý. Phần lớn chỉ vì từ nhỏ chưa từng được ai nhắc rằng ăn uống cũng cần để ý cảm nhận của người khác; không phải mọi thứ mình thích đều có thể giành lấy trước.
Trẻ con cũng vậy nè. Có những em thoải mái đá vào thùng rác nơi công cộng, gây tiếng ồn lớn nhưng được người lớn đứng cạnh cổ vũ như một trò chơi. Có những em cầm gậy đuổi theo động vật nhỏ trên đường, coi đó là trò vui, trong khi người lớn lại cười cợt cho qua
Không phải trẻ sinh ra đã thích phá hoại hay thiếu lòng trắc ẩn đâu nhé. Trẻ vốn nghịch ngợm, hiếu động, nhưng đồng thời cũng có khả năng học cách tôn trọng, biết sợ, biết dừng lại đúng lúc. Điều quan trọng nằm ở chỗ khi trẻ vượt qua ranh giới, có ai đứng ra nhắc nhở hay không.
Nhiều bố mẹ cho rằng trẻ còn nhỏ, làm hỏng một chút đồ công cộng cũng không sao, sửa chữa hay đền bù chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng vấn đề không nằm ở giá trị vật chất, mà ở thông điệp trẻ nhận được: rằng hành vi của mình không cần chịu trách nhiệm.
Những thói quen hình thành từ nhỏ sẽ theo trẻ đến khi trưởng thành luôn đó. Một đứa trẻ không được dạy cách giữ trật tự nơi công cộng, không được nhắc rằng phải tôn trọng người khác, lớn lên rất dễ trở thành người khiến tập thể phải nhẫn nhịn mà không dám nói ra
Bên cạnh lời dạy trực tiếp, cách sống của bố mẹ mới là bài học lâu dài nhất. Trẻ quan sát rất kỹ đó nha. Người lớn nói chuyện ra sao, xử lý mâu thuẫn thế nào, có tôn trọng người khác hay không..., những gì bố mẹ làm hằng ngày sẽ được trẻ ghi nhớ và lặp lại một cách vô thức.
Nếu người lớn quen việc lướt điện thoại trước mặt con, trẻ sẽ coi đó là điều bình thường. Nếu người lớn biết giữ chừng mực, biết xin lỗi khi làm phiền người khác, biết dừng lại đúng lúc, trẻ cũng sẽ học được những điều ấy mà không cần quá nhiều lời giải thích.
Giáo dục không phải là đứng một chỗ thúc giục con phải tốt lên, mà là cùng con học cách sống cho đúng, cho tử tế. Có những điều, nếu bố mẹ chịu khó nói sớm một chút, nhắc sớm một chút, thì con sẽ không phải trả giá bằng những ánh nhìn khó chịu, những mối quan hệ đổ vỡ hay những bài học muộn màng khi đã trưởng thành
Bởi có những điều, nếu bố mẹ không nói với con, cả đời này, thật sự sẽ chẳng ai dạy con cả đâu.
Nguồn: kenh14.vn