MiMoon4871
New member
Ủa sao kỳ vậy? Bắt chuột thôi mà, ai bắt chả được, sao còn kén chọn người bắt chuột?
Cuộc sống ở khu chung cư của tụi mình vốn chill lắm cho đến ngày cô Minh chuyển đến căn hộ đối diện. Cô hàng xóm mới ngoài ba mươi, dáng người thanh mảnh với mái tóc uốn lượn sóng, luôn xuất hiện trong những bộ outfit khiến người khác phải ngoái nhìn. Nhưng điều khiến mình nhớ nhất về cô ấy không phải là gu thời trang, mà là... nỗi ám ảnh mang tên "chuột"
Lần đầu tiên cô ấy sang nhờ chồng mình bắt chuột, mình còn thấy hơi funny. "Anh Tùng ơi, nhà em có con chuột to bằng bắp chân em luôn nè, anh qua giúp em với!", giọng cô run run đầy sợ hãi rồi đưa cái chân trắng nuột ra. Chồng mình - anh Tùng - vốn tính tốt bụng, lập tức xách dép sang ngay. Mình còn cười đùa: "Nhà mình có siêu nhân diệt chuột rồi!".
Nhưng rồi những lần đi làm dũng sĩ diệt chuột của chồng mình cứ thế tiếp diễn với tần suất ngày một dày đặc. Tuần hai ba lần, đủ mọi thời điểm, lúc chập tối khi tụi mình đang ăn cơm, lúc 9 giờ tối khi cả nhà đang xem phim, thậm chí có hôm gần nửa đêm luôn á Mỗi lần như vậy, cô Minh lại xuất hiện trước cửa nhà mình trong những bộ trang phục khác nhau, khi thì áo ngủ lụa mỏng, lúc lại váy ngủ hai dây...
Đỉnh điểm là vào một đêm mưa gió, khi cả nhà mình đã chìm vào giấc ngủ. Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi kèm theo giọng nói hoảng loạn: "Ối anh Tùng ơi, cứu em!". Mở cửa ra, mình thấy cô hàng xóm đứng đó trong bộ váy ngủ xộc xệch, tóc tai rời bù, hai tay ôm ngực run lẩy bẩy: "Con chuột... nó chạy vào tận phòng ngủ của em. Anh sang bắt giúp em với!".
Rõ ràng người mở cửa là mình nhưng cô Minh này cứ như nhìn vào hư không vậy, cứ như thể trong mắt cô ta, vợ của anh Tùng - siêu nhân diệt chuột không tồn tại Mình đứng đó khoanh tay, cười khẩy 1 cái để xem cô ta còn định làm trò gì nữa đây.
Thế nhưng chẳng hiểu cái ông chồng thích lo chuyện bao đồng của mình từ bao giờ đã vội vã khoác áo đi ngay. Mình ngồi trên giường nhìn đồng hồ tích tắc, lòng dâng lên cảm giác khó tả. Một tiếng sau, anh mới trở về với vẻ mặt đỏ bừng: "Con chuột nó trốn sau tủ, tìm mãi mới bắt được". Mình im lặng không nói gì, nhưng trong lòng đã hiểu ra nhiều điều rồi đó
Sáng hôm sau, mình quyết định nói chuyện thẳng thắn với chồng: "Anh có thấy bất thường không khi cô ấy luôn nhờ anh vào giờ khuya khoắt như vậy? Và tại sao lúc nào cũng phải mặc đồ ngủ khi sang nhờ vả?". Anh Tùng cười xòa: "Em đừng nghĩ nhiều, người ta sợ chuột thôi mà!". Nhưng mình kiên quyết: "Từ nay nếu cô ấy có nhờ, anh từ chối cho tôi. Tôi nói 1 lần thôi đấy!"
Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, cô Minh lại xuất hiện với lý do chuột chui vào nhà. Lần này, mình đứng ra nói thẳng: "Chị thông cảm, nhà tôi bận. Chị sang nhờ người khác nhé. À! Hay là để tôi sang bắt cho, tôi cũng bắt được chuột đất, gì chứ mấy con chuột tôi xử 1 phát xong ngay". Khuôn mặt cô hàng xóm thoáng chút ngượng ngùng trước khi vội vã cáo lui.
Ủa sao kỳ vậy? Bắt chuột thôi mà, ai bắt chả được, sao còn kén chọn người bắt chuột?
Từ đó, những chuyến "cứu viện" nửa đêm chấm dứt hẳn luôn. Có lần mình còn nghe thấy tiếng cô Minh nhờ anh kỹ sư ở tầng trên bắt giúp con nhện. Trong bữa cơm tối, mình khẽ mỉm cười với chồng: "Nhà mình nên mở dịch vụ bắt chuột chuyên nghiệp nhỉ? Xong rồi bắt cả nhện, bắt cả bọ, cần thiết bắt cả mèo mả gà đồng luôn". Chồng mình hơi nhíu mày, chắc cũng hiểu ý của mình muốn nói mỉa cô Minh hàng xóm rồi đó.
Nguồn: soha.vn
Cuộc sống ở khu chung cư của tụi mình vốn chill lắm cho đến ngày cô Minh chuyển đến căn hộ đối diện. Cô hàng xóm mới ngoài ba mươi, dáng người thanh mảnh với mái tóc uốn lượn sóng, luôn xuất hiện trong những bộ outfit khiến người khác phải ngoái nhìn. Nhưng điều khiến mình nhớ nhất về cô ấy không phải là gu thời trang, mà là... nỗi ám ảnh mang tên "chuột"
Lần đầu tiên cô ấy sang nhờ chồng mình bắt chuột, mình còn thấy hơi funny. "Anh Tùng ơi, nhà em có con chuột to bằng bắp chân em luôn nè, anh qua giúp em với!", giọng cô run run đầy sợ hãi rồi đưa cái chân trắng nuột ra. Chồng mình - anh Tùng - vốn tính tốt bụng, lập tức xách dép sang ngay. Mình còn cười đùa: "Nhà mình có siêu nhân diệt chuột rồi!".
Nhưng rồi những lần đi làm dũng sĩ diệt chuột của chồng mình cứ thế tiếp diễn với tần suất ngày một dày đặc. Tuần hai ba lần, đủ mọi thời điểm, lúc chập tối khi tụi mình đang ăn cơm, lúc 9 giờ tối khi cả nhà đang xem phim, thậm chí có hôm gần nửa đêm luôn á Mỗi lần như vậy, cô Minh lại xuất hiện trước cửa nhà mình trong những bộ trang phục khác nhau, khi thì áo ngủ lụa mỏng, lúc lại váy ngủ hai dây...
Đỉnh điểm là vào một đêm mưa gió, khi cả nhà mình đã chìm vào giấc ngủ. Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi kèm theo giọng nói hoảng loạn: "Ối anh Tùng ơi, cứu em!". Mở cửa ra, mình thấy cô hàng xóm đứng đó trong bộ váy ngủ xộc xệch, tóc tai rời bù, hai tay ôm ngực run lẩy bẩy: "Con chuột... nó chạy vào tận phòng ngủ của em. Anh sang bắt giúp em với!".
Rõ ràng người mở cửa là mình nhưng cô Minh này cứ như nhìn vào hư không vậy, cứ như thể trong mắt cô ta, vợ của anh Tùng - siêu nhân diệt chuột không tồn tại Mình đứng đó khoanh tay, cười khẩy 1 cái để xem cô ta còn định làm trò gì nữa đây.
Thế nhưng chẳng hiểu cái ông chồng thích lo chuyện bao đồng của mình từ bao giờ đã vội vã khoác áo đi ngay. Mình ngồi trên giường nhìn đồng hồ tích tắc, lòng dâng lên cảm giác khó tả. Một tiếng sau, anh mới trở về với vẻ mặt đỏ bừng: "Con chuột nó trốn sau tủ, tìm mãi mới bắt được". Mình im lặng không nói gì, nhưng trong lòng đã hiểu ra nhiều điều rồi đó
Sáng hôm sau, mình quyết định nói chuyện thẳng thắn với chồng: "Anh có thấy bất thường không khi cô ấy luôn nhờ anh vào giờ khuya khoắt như vậy? Và tại sao lúc nào cũng phải mặc đồ ngủ khi sang nhờ vả?". Anh Tùng cười xòa: "Em đừng nghĩ nhiều, người ta sợ chuột thôi mà!". Nhưng mình kiên quyết: "Từ nay nếu cô ấy có nhờ, anh từ chối cho tôi. Tôi nói 1 lần thôi đấy!"
Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, cô Minh lại xuất hiện với lý do chuột chui vào nhà. Lần này, mình đứng ra nói thẳng: "Chị thông cảm, nhà tôi bận. Chị sang nhờ người khác nhé. À! Hay là để tôi sang bắt cho, tôi cũng bắt được chuột đất, gì chứ mấy con chuột tôi xử 1 phát xong ngay". Khuôn mặt cô hàng xóm thoáng chút ngượng ngùng trước khi vội vã cáo lui.
Ủa sao kỳ vậy? Bắt chuột thôi mà, ai bắt chả được, sao còn kén chọn người bắt chuột?
Từ đó, những chuyến "cứu viện" nửa đêm chấm dứt hẳn luôn. Có lần mình còn nghe thấy tiếng cô Minh nhờ anh kỹ sư ở tầng trên bắt giúp con nhện. Trong bữa cơm tối, mình khẽ mỉm cười với chồng: "Nhà mình nên mở dịch vụ bắt chuột chuyên nghiệp nhỉ? Xong rồi bắt cả nhện, bắt cả bọ, cần thiết bắt cả mèo mả gà đồng luôn". Chồng mình hơi nhíu mày, chắc cũng hiểu ý của mình muốn nói mỉa cô Minh hàng xóm rồi đó.
Nguồn: soha.vn