Cô giáo sống cùng các bé nhiễm HIV, 30 năm chưa được đón Tết trọn vẹn bên gia đình

TraXinh

New member
bd1d8ac38eca2014c91a.jpg


Đã có tổ ấm được 30 năm, nhưng cũng suốt khoảng thời gian dài như vậy, cô Minh chưa một lần được đón Tết trọn vẹn cùng gia đình mình

Suốt 13 năm gắn bó với những học trò nhiễm HIV, cô Nguyễn Thị Minh (55 tuổi, ở Yên Bài, Ba Vì, Hà Nội) đã âm thầm vượt qua biết bao khó khăn, sự phản đối và cả định kiến kỳ thị để đồng hành, xoa dịu nỗi đau cho các em ở cơ sở Cai nghiện ma túy số 2, Yên Bài, Ba Vì, Hà Nội.

Với 39 năm cống hiến cho nghề giáo, cô Minh đã dành hơn chục năm trời để gắn bó với những học sinh có "H" (bệnh HIV) tại cơ sở Cai nghiện ma túy số 2.

Hiện tại, cô đang phụ trách thư viện trường tiểu học của cơ sở, nơi có 19 em học sinh đang theo học.

"Mới đầu vào đây tôi cũng bi quan lắm, bởi các cháu là đối tượng đặc biệt, không những nhỏ tuổi mà còn mang trong mình căn bệnh thế kỉ, khiến nhiều người trong xã hội sợ tiếp xúc và kì thị.

Tuy nhiên, được sự động viên của chồng, đến khi vào gặp các cháu, tôi thấy thương vô cùng. Nguyện suốt đời này tôi sẽ bù đắp thiệt thòi cho những đứa trẻ đáng thương này...", cô Minh tâm sự.

Theo cô kể, thời gian đầu vào cơ sở, sau khi được đi tập huấn, trao đổi kinh nghiệm, cô dần hiểu hơn về những gì các con đang trải qua, hiểu cách bảo vệ bản thân khi tiếp xúc với người mang "H", và từ đó cô thấy gắn bó với các con nhiều hơn.

3d56310eaca17936796c.jpg


Trong hành trình đồng hành cùng các em, cô Minh đã không biết bao nhiêu lần rơi nước mắt khi chứng kiến hoàn cảnh của từng bé Càng gắn bó, cô càng thấu hiểu sâu sắc về những mảnh đời bất hạnh của từng đứa trẻ.

Đa số các em ở đây đều bị bỏ rơi, có em mồ côi bố mẹ từ khi mới chào đời. Có em bị người thân lừa cho ăn no rồi bỏ rơi nơi đầu đường góc chợ, trở nên bơ vơ lạc lõng, may mắn được người dân địa phương đưa về trung tâm. Nhiều bé được chuyển từ bệnh viện tới, đến từ khắp các tỉnh thành.

Trong số các bé cô từng chăm sóc, cô nhớ nhất cháu N.V.T.. Lúc cháu T. mới vào cơ sở khoảng 5 tuổi, đang ở giai đoạn cuối của bệnh.

Nhìn con đau đớn, lăn lộn suốt cả đêm, rồi 3h sáng con ra đi. Trước khi mất, cháu bé không nói được gì, chỉ đòi ăn, đòi uống.

"Khi con mất, mọi người ở đây cũng nói và mong con được sống khỏe mạnh, hạnh phúc. Nhưng số phận con không may mắn, con phải ra đi sớm thì con chọn giờ lành mà đi… Sau đó, con cứ lịm dần trước sự chứng kiến của chúng tôi...", cô Minh buồn bã nhớ lại.

Nhắc đến trường hợp cháu C.P.A., lúc mới vào cơ sở đã 8 tuổi nhưng chỉ nặng 7kg, cô Minh ngậm ngùi: "Khi vào đây, con đòi ăn cháo trắng, xôi trắng. Người thì gầy, cáu bẩn, lại bị tiêu chảy, chúng tôi phải đi đẽo vỏ cây về tắm kết hợp với thuốc của bác sĩ mới chữa khỏi, sau con khỏe dần dần".

1d13eeb392933066f097.jpg


Cô Minh chia sẻ, hết tháng đầu ở cơ sở Cai nghiện ma túy số 2, cháu P.A. tăng được 2kg. Lúc đầu mọi người trong cơ sở nghĩ sẽ đầu hàng, không cứu được cháu, nào ngờ cháu ổn định và khỏe mạnh dần.

Cô Minh cũng như các cô khác xem các con như những đứa con ruột của mình. Ngày lễ Tết, các cô xin trung tâm và nhà trường cho học sinh về nhà mình chơi và ăn cơm để các em cảm nhận không khí gia đình ấm áp

Nhắc đến công việc, cô Minh luôn vui vẻ, hào hứng, nhưng khi nói về chuyện gia đình, cô lại cảm thấy tủi thân.

Bởi lẽ, xây dựng gia đình đã 30 năm nhưng chưa năm nào cả hai vợ chồng được ăn Tết cùng nhau. Chồng cô cũng công tác tại cơ sở Cai nghiện ma túy. Những ngày Tết, hai vợ chồng phải tạm chia tay các con để vào trực tại ngôi nhà chung của cơ sở, cô Minh thấy buồn lắm.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top