Vượt qua bao khó khăn để cầm tấm bằng sư phạm mầm non, cô giáo Vân Anh lại phải đối mặt với một thứ khác nặng nề hơn: áp lực từ dư luận xã hội về nghề "gõ đầu trẻ"
Bố làm công nhân mỏ than, mẹ kinh doanh, nhưng Lê Thị Vân Anh (sinh 1992) lại chọn con đường trở thành cô giáo mầm non.
Năm 18 tuổi, cô nàng xinh đẹp từ vùng Mạo Khê (Quảng Ninh) thi đỗ 2 trường Đại học: Công đoàn và Sư phạm mầm non. Ngày nhận giấy báo, Vân Anh cũng phân vân lắm nha! Nhưng với "thâm niên" gần 20 năm làm chị cả của 2 em trai, thường xuyên chăm sóc các em từ nhỏ, được mẹ động viên, cộng thêm lòng yêu trẻ con, cô quyết định chọn nghề mầm non.
Nhưng mà, trải qua bao khó khăn vất vả, cầm được tấm bằng sư phạm mầm non trên tay rồi, Vân Anh lại phải đối mặt với vấn đề khác: áp lực từ dư luận xã hội về nghề này
Đã có nhiều vụ việc đau lòng về việc giáo viên bạo hành trẻ khiến xã hội lên án gay gắt. Bản thân Vân Anh đi thực tập ở cả trường tư lẫn công cũng chứng kiến nhiều chuyện, khiến cô phải rút kinh nghiệm trong việc hình thành phương pháp nuôi dạy trẻ đúng đắn.
Rồi cô ấp ủ một ước mơ, và đã thực hiện được ở tuổi 25: mở trường mẫu giáo tư thục, tự mình đón trẻ đến lớp, đem lại cho nhiều bậc phụ huynh cảm giác yên tâm, tin tưởng.
Vân Anh luôn hi vọng mọi người hiểu hơn, bớt định kiến hơn về nghề giáo viên mầm non
Chào Vân Anh! Có vẻ như một ngày của chị bắt đầu từ rất sớm?
Ồ, làm cô giáo mầm non đều thế cả! Sáng 6h dậy, 6h30-7h đến lớp đón trẻ, dạy học đến 10h30, cho trẻ ăn xong 11h30 rồi cho các cháu đi ngủ. 2h30 chiều dậy cho ăn quả, học tiếp một chút rồi để các cháu nghỉ ngơi uống sữa, chơi đùa, đợi phụ huynh đến đón.
Giờ nghỉ trưa thì tranh thủ up hàng mỹ phẩm, quần áo bán online, chiều về tiện đường ship hàng cho khách, hoặc để tối.
Nói chung cũng bận rộn, có hôm rất mệt, nhưng mà quen rồi. Một ngày vắng tiếng cười của lũ trẻ, không nhìn thấy chúng, chơi đùa với chúng, cảm giác còn buồn và mệt hơn, nhớ chúng lắm
Chị thấy mình có gì phù hợp với nghề dạy trẻ mầm non?
Bản thân mình rất mến trẻ, thích chơi với trẻ con, gần gũi với các cháu. Mọi người thì nhận xét mình hiền (cười).
Lắm người hay trêu gọi nghề bọn mình là "cô nuôi dạy hổ", và đúng là cũng có nhiều cô khó tính, nhưng dư luận là dư luận, còn bọn mình dạy dỗ chăm sóc trẻ, làm hài lòng phụ huynh, đó là vấn đề riêng khác.
Công việc này đòi hỏi rất nhiều thời gian và sức khỏe, nó cũng đòi hỏi sức chịu đựng về tinh thần lẫn thể chất, sự kiên trì với các em bé, cả phụ huynh nữa, vậy chị đã đối mặt thế nào?
Làm giáo viên mầm non đôi khi hành động không thể đi liền với suy nghĩ. Nhiều khi áp lực từ phía phụ huynh và dư luận khiến bọn mình khá đau đầu
Nuôi dạy trẻ chắc chắn phải đối mặt với lúc chúng hư, bướng, không nghe lời, cư xử sai, buộc phải dùng roi vọt, nhưng trong giới hạn cho phép, như bố mẹ ở nhà lúc cáu quá thì đánh vào mông con 1-2 cái cho nhớ thôi, không ảnh hưởng đến sức khỏe và tâm lý trẻ.
Nhiều phụ huynh đồng tình với chuyện hư là phải đánh, với các em nhỏ thì "miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời", chẳng lẽ trẻ hư lại không uốn nắn, làm cô giáo là phải có trách nhiệm rèn giũa nề nếp nhân phẩm cho trẻ một cách đúng đắn.
Chỉ có một số phụ huynh thấy cô quát mắng trẻ, chưa động chạm gì đã ý kiến với cô ngay, vì xót con. Trẻ con chơi với nhau hay cào cấu nghịch ngợm, cô giáo không biết, về nhà phụ huynh nghi ngờ, lại nói khó nghe để đổ lỗi cho cô
Tuy nhiên, có một điểm cha mẹ lưu ý: nếu bị bạo hành thì trẻ sẽ có biểu hiện riêng, còn bình thường ở lớp cô giáo đánh nhẹ vào mông, quát mắng khi chúng hư thì chúng không hề ghét cô, sẽ quên ngay, và chúng biết nghe lời hơn, vào nếp hơn.
Nghề này vất vả mà lương thấp, làm việc hành chính nhiều tiếng nhất, từ 6h sáng đến 6h tối, chạy theo một lớp toàn trẻ con hiếu động, làm đủ thứ việc từ chăm sóc, dạy dỗ đến ôm ấp vỗ về.
Như nhiều người nói vui là "osin có bằng cấp" đấy, cô giáo mầm non thay bố mẹ cho trẻ ăn ngủ, rửa ráy, kể chuyện, bày trò chơi.
Mệt lắm, nhưng thấy các bé hồn nhiên vô tư, hòa vào thế giới của chúng rồi sẽ cảm thấy có thêm động lực để cố gắng
Nhiều khi chúng biết cảm thông như người lớn ý, cũng hỏi han cô, khen cô hôm nay xinh thế, thắc mắc những câu hỏi rất ngộ nghĩnh. Làm nghề khác làm sao hiểu được điều này phải không nào!
Chị có thể chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống hàng ngày xoay quanh lũ trẻ không, có kỷ niệm gì đáng nhớ hay tâm tư riêng về nghề nuôi dạy trẻ?
Các con dễ thương lắm, kỷ niệm với chúng nhiều không kể hết được. Nhưng tâm tư thì có đấy, đôi khi làm mình băn khoăn trăn trở vô cùng, mong mỏi được thấu hiểu. Đấy là về phần phụ huynh.
Gửi con đi mẫu giáo thì phụ huynh dễ tính có nhưng cũng không ít người khó tính, hạch sách các cô, nói hơi buồn một chút nhưng 1 số người coi các cô như osin vậy, nói chuyện khó nghe lắm, bọn mình vẫn phải chịu đựng, vì cần quan tâm đến trẻ hơn
Có trẻ hay nôn mẹ cũng đổ tại các cô cho ăn nhiều. Trẻ uống sữa rồi nhưng lại bảo với mẹ là cô không cho uống, mẹ cháu tức tốc hỏi lại các cô, không tin là con mình được uống rồi, kêu là cháu không biết nói dối, cuối cùng vẫn đổ tại các cô.
Nhiều trẻ không biết gì cũng nói dối, các cô không giận vì chúng còn nhỏ, nhưng phụ huynh lại cứ nghe con mình xong trách cô giáo, chẳng biết phải giải thích thế nào
Đấy! Nhiều khi chăm bẵm bế bồng, cho ăn uống đầy đủ, dỗ dành con họ hết lòng nhưng vẫn bị trách móc thậm tệ, làm thế nào cũng không vừa lòng phụ huynh.
Lắm lúc muốn bỏ nghề vì stress, tủi thân, nhưng thật tâm mình rất yêu mến trẻ, yêu nghề nên lại tự an ủi mình vực dậy, cố gắng đến lớp, hi vọng sẽ có đông bé đến học hơn.
Có những phụ huynh mới đến cũng tra hỏi các cô như hỏi cung ấy, đến lúc gửi được 1-2 tháng rồi thấy con mình tăng cân thì lại xuôi xuôi, không lên tiếng xét nét nữa.
Rồi có bé đi học nửa tháng trời vẫn không quen lớp, các cô dỗ dành đủ kiểu không chịu, phụ huynh lại cứ nghĩ mình đánh con họ, khiến cháu không dám đi học nhưng sự thật đâu phải thế.
Kết quả họ tự cho cháu nghỉ, mình rất buồn
Có những phụ huynh hiểu và thông cảm công việc của tụi mình thì không sao, bởi bản thân làm cha mẹ họ biết phải trông nom thế nào khi ở cạnh trẻ con, nhưng có những phụ huynh thấy con bị bạn cào xước nhẹ ở tay 1 chút cũng đến ý kiến với cô là trông cháu kiểu gì, quát mắng ầm ĩ.
Lớp đông, trẻ con thì hiếu động, nhanh nhảu lắm, vừa cầm đồ chơi ngồi cạnh nhau thôi là quay ra đã cào nhau rồi, cô giáo không xử lý kịp ấy mà!
Thử nghĩ xem ở nhà 1-2 đứa trẻ con thôi đã ầm ĩ lên rồi, xảy ra đủ thứ chuyện, đằng này ở lớp mấy chục cháu, không phải bọn mình biện minh nhưng đứng lớp chẳng thể bao quát tất cả được.
Các cô đảm bảo không có sự cố nghiêm trọng, nguy hiểm với trẻ, chứ lúc chúng chơi với nhau nghịch ngợm mình không thể quản lý từng bé được.
Cô giáo thì cũng là người bình thường thôi, bọn mình không có năng lực đặc biệt gì cả, nên cũng vất vả như ai khi phải xoay sở trong một lớp học đông đúc
Các bé mẫu giáo khác với lứa tuổi tiểu học, trung học, ở giai đoạn phát triển đầu đời, vẫn còn như tờ giấy trắng, hồn nhiên vô tư trong sáng lắm, nên mình phải biết yêu thương chúng thật lòng mới có thể trụ vững với công việc.
Trẻ sai thì mình phạt công bằng, cho bé đứng góc suy nghĩ lỗi sai, sau đó đi ra xin lỗi bạn. Chúng buồn một tí rồi lại quên luôn, hồn nhiên chơi đùa với nhau, không nhất thiết phải nặng nề với chúng.
Mình thích nhất là những lúc dạy các bé hát, múa, kể chuyện, đưa chúng khám phá môi trường xung quanh, học văn thơ, toán, tô màu, bảng chữ cái...
Các con chăm chú tò mò, đáng yêu lắm, mà ngoan hơn hẳn (cười). Học mà chơi, chơi mà học, ở độ tuổi mầm non thì phải gây được hứng thú cho trẻ thì chúng mới chú ý tiếp thu
Đã từng có sự cố gì xảy ra khiến chị sợ hãi lo lắng chưa?
Có rồi đấy, may mắn là không sao. Vừa mới cách đây vài tuần. Hôm ấy có 2 bé mới đi, các cô cho ăn trên lớp, ăn xong 2 bé ấy đi vệ sinh không xin phép, nên tụi mình không biết.
Đi vệ sinh xong các cháu lại tự mò xuống bếp uống nước, nhưng không biết rót, lấy nhầm bình nóng lạnh mà tụi mình dùng để pha sữa cho các em nhỏ hơn, hất tay thế nào 1 trong 2 bé đó bị bỏng, hét ầm lên
Các cô giật mình chạy xuống cho bé ngâm tay nước lạnh luôn, rồi bôi thuốc, nhưng nhìn con đau khóc cũng đau lòng lắm, vừa thương vừa sợ.
Nguồn: soha.vn