Tit2k61130
New member
Giữa không gian đặc quánh mùi thuốc sát khuẩn, cô giáo Tuyết vốn mạnh mẽ bất ngờ bật khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt chất chứa suốt quãng thời gian dài chiến đấu với bệnh tật
Khi nhận được lời chúc và tri ân ngày 20/11 từ Giám đốc Bệnh viện K, cô giáo Trịnh Thị Tuyết (53 tuổi, Hạ Long, Quảng Ninh) không kìm được cảm xúc.
Cô Tuyết là giáo viên cấp 2, cuộc sống khá yên ổn. Cô hạnh phúc với nghề "trồng người" của mình. Hàng ngày vẫn say mê đứng lớp giảng bài cho lũ học trò. Thế rồi những cơn ho thoáng qua, cô chỉ nghĩ do giảng nhiều nên bị viêm họng thôi.
Nhưng khi ho kéo dài từng cơn, uống thuốc mãi không đỡ, cô Tuyết mới đi khám. Tại đây, cô "sốc nặng" khi nhận kết quả "ung thư phổi giai đoạn 3" Thông tin như sét đánh ngang tai khiến cả gia đình bàng hoàng, còn cô gần như gục ngã luôn. Cô không thể tin được mình vẫn cảm thấy khỏe mạnh, vẫn đang giảng bài cho hàng trăm học trò mỗi ngày nhưng lại mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo như vậy.
Quá sốc khi biết tin, những ngày đầu nhập viện cô chỉ biết khóc. Tâm trạng cô đi xuống trầm trọng. Không nói chuyện, không ăn uống, không muốn gặp ai. Nhưng rồi, những cuộc trò chuyện nhỏ, những tiếng thở dài của các bệnh nhân nằm cạnh đã dần kéo cô đứng dậy
Tại bệnh viện, cô Tuyết chứng kiến những hoàn cảnh bệnh nhân còn khó khăn hơn mình nhiều nhưng họ vẫn lạc quan chiến đấu với bệnh tật. Có người vừa hôm qua còn đi cấy lúa, hôm nay đã phải lên viện; có người nuôi con nhỏ, có người sống một mình không nơi nương tựa... Nhìn họ, cô thấy mình vẫn còn may mắn khi con cái đã lớn, có công việc ổn định, có đồng nghiệp và học trò liên tục gửi lời động viên
Từ tâm trạng đau buồn, cô bắt đầu quyết tâm đối diện với căn bệnh ung thư. Cô trở nên phấn chấn hơn hẳn. Cô tin tưởng vào y học hiện đại và kiên trì điều trị để sớm có ngày quay trở lại bục giảng.
Và sau 17 tháng điều trị, cô Tuyết đã có thể trở về với bục giảng, với học trò yêu quý. Đó cũng chính là lý do khiến cô thấy mình vẫn hữu ích và phải sống thật khỏe mạnh. Cô cũng đã quen với nhịp sống mới, bình tĩnh hơn để tiếp tục chiến đấu với bệnh tật
Cũng mắc ung thư như cô Tuyết nhưng hoàn cảnh của cô giáo Bùi Thị Minh Trang (35 tuổi, Hải Phòng) khiến nhiều bệnh nhân không cầm được nước mắt.
Cô Trang là giáo viên mầm non. Cô phát hiện mắc ung thư vòm họng khi đang mang thai được 22 tuần. Dù biết giữ lại thai sẽ trì hoãn quá trình điều trị và khiến bệnh tình chuyển xấu nhưng cô Trang vẫn kiên quyết giữ con lại. Đến tuần 35, cô phải sinh bé sớm. Mười ngày sau sinh, khi vết mổ còn đau nhức, sữa về chưa kịp trọn dòng, cô Trang đã bước vào mũi hóa chất đầu tiên tại Bệnh viện K
Ở tuổi 35, thay vì ở cữ, bồng bế con thơ, cô Trang phải tạm xa cả ba đứa con: hai bé gái còn nhỏ và bé trai mới chào đời. Mỗi lần nhắc đến con, ánh mắt cô rưng rưng: "Tôi sẽ điều trị đến cùng để sớm trở về với con. Tôi nhớ con, nhớ bục giảng, nhớ những buổi sáng đến lớp cùng đồng nghiệp. Tôi hy vọng một ngày không xa, mình sẽ lại được trở về bên các con".
Cả cô giáo Tuyết và cô giáo Trang khi nhận món quà tri ân từ Bệnh viện K nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11) và sự sẻ chia của những đồng bệnh, hai cô giáo như được tiếp thêm năng lượng đấu tranh.
Nguồn: soha.vn
Khi nhận được lời chúc và tri ân ngày 20/11 từ Giám đốc Bệnh viện K, cô giáo Trịnh Thị Tuyết (53 tuổi, Hạ Long, Quảng Ninh) không kìm được cảm xúc.
Cô Tuyết là giáo viên cấp 2, cuộc sống khá yên ổn. Cô hạnh phúc với nghề "trồng người" của mình. Hàng ngày vẫn say mê đứng lớp giảng bài cho lũ học trò. Thế rồi những cơn ho thoáng qua, cô chỉ nghĩ do giảng nhiều nên bị viêm họng thôi.
Nhưng khi ho kéo dài từng cơn, uống thuốc mãi không đỡ, cô Tuyết mới đi khám. Tại đây, cô "sốc nặng" khi nhận kết quả "ung thư phổi giai đoạn 3" Thông tin như sét đánh ngang tai khiến cả gia đình bàng hoàng, còn cô gần như gục ngã luôn. Cô không thể tin được mình vẫn cảm thấy khỏe mạnh, vẫn đang giảng bài cho hàng trăm học trò mỗi ngày nhưng lại mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo như vậy.
Quá sốc khi biết tin, những ngày đầu nhập viện cô chỉ biết khóc. Tâm trạng cô đi xuống trầm trọng. Không nói chuyện, không ăn uống, không muốn gặp ai. Nhưng rồi, những cuộc trò chuyện nhỏ, những tiếng thở dài của các bệnh nhân nằm cạnh đã dần kéo cô đứng dậy
Tại bệnh viện, cô Tuyết chứng kiến những hoàn cảnh bệnh nhân còn khó khăn hơn mình nhiều nhưng họ vẫn lạc quan chiến đấu với bệnh tật. Có người vừa hôm qua còn đi cấy lúa, hôm nay đã phải lên viện; có người nuôi con nhỏ, có người sống một mình không nơi nương tựa... Nhìn họ, cô thấy mình vẫn còn may mắn khi con cái đã lớn, có công việc ổn định, có đồng nghiệp và học trò liên tục gửi lời động viên
Từ tâm trạng đau buồn, cô bắt đầu quyết tâm đối diện với căn bệnh ung thư. Cô trở nên phấn chấn hơn hẳn. Cô tin tưởng vào y học hiện đại và kiên trì điều trị để sớm có ngày quay trở lại bục giảng.
Và sau 17 tháng điều trị, cô Tuyết đã có thể trở về với bục giảng, với học trò yêu quý. Đó cũng chính là lý do khiến cô thấy mình vẫn hữu ích và phải sống thật khỏe mạnh. Cô cũng đã quen với nhịp sống mới, bình tĩnh hơn để tiếp tục chiến đấu với bệnh tật
Cũng mắc ung thư như cô Tuyết nhưng hoàn cảnh của cô giáo Bùi Thị Minh Trang (35 tuổi, Hải Phòng) khiến nhiều bệnh nhân không cầm được nước mắt.
Cô Trang là giáo viên mầm non. Cô phát hiện mắc ung thư vòm họng khi đang mang thai được 22 tuần. Dù biết giữ lại thai sẽ trì hoãn quá trình điều trị và khiến bệnh tình chuyển xấu nhưng cô Trang vẫn kiên quyết giữ con lại. Đến tuần 35, cô phải sinh bé sớm. Mười ngày sau sinh, khi vết mổ còn đau nhức, sữa về chưa kịp trọn dòng, cô Trang đã bước vào mũi hóa chất đầu tiên tại Bệnh viện K
Ở tuổi 35, thay vì ở cữ, bồng bế con thơ, cô Trang phải tạm xa cả ba đứa con: hai bé gái còn nhỏ và bé trai mới chào đời. Mỗi lần nhắc đến con, ánh mắt cô rưng rưng: "Tôi sẽ điều trị đến cùng để sớm trở về với con. Tôi nhớ con, nhớ bục giảng, nhớ những buổi sáng đến lớp cùng đồng nghiệp. Tôi hy vọng một ngày không xa, mình sẽ lại được trở về bên các con".
Cả cô giáo Tuyết và cô giáo Trang khi nhận món quà tri ân từ Bệnh viện K nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11) và sự sẻ chia của những đồng bệnh, hai cô giáo như được tiếp thêm năng lượng đấu tranh.
Nguồn: soha.vn