Cô giáo 10 năm cống hiến cho các em nhỏ khuyết tật trí tuệ - câu chuyện siêu cảm động

711911e21f8d256cd406.webp


Chị em ơi, hôm nay mình xin kể về cô giáo Nguyễn Thị Thanh Trúc - một người thầy đáng kính đang công tác tại Trung tâm Phục hồi chức năng – Giáo dục trẻ em khuyết tật Khánh Hòa. Tròn 10 năm trời, cô đã dành trọn tâm huyết cho những em nhỏ kém may mắn, giúp các em vượt qua khó khăn và tự lập trong cuộc sống. Nghe mà xúc động lắm luôn!

Cô Trúc làm việc tại Phòng Dạy thực hành của Trung tâm, vừa tròn 10 năm đồng hành cùng các em khuyết tật trí tuệ. Với cả tấn tình yêu thương dành cho nghề, cô không ngừng cố gắng giúp các em tiếp cận giáo dục và phát triển bản thân. Cô kể lại, dù đã một thập kỷ nhưng ký ức những ngày đầu đến trung tâm vẫn in đậm trong tâm trí. Đó là những tiếng cười trong trẻo lẫn với tiếng hét lớn và những cử chỉ không lời từ các em khiếm thính. Đối mặt với môi trường đặc biệt và đầy thử thách này, cô không tránh khỏi cảm giác bối rối và lo lắng ban đầu.

3cd01cc9480a6bea5527.jpg


Suốt quãng thời gian công tác, cảm xúc vui buồn, hạnh phúc lẫn bất lực cứ xen kẽ nhau trong lòng cô. Nhìn lại từng lứa học trò, cô không thể quên những em đầu tiên, đặc biệt là H. - một cậu bé mắc hội chứng Treacher Collins, với khuôn mặt khác biệt và thể chất yếu ớt. Dù phải trải qua nhiều ca phẫu thuật, H. vẫn luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, giàu nghị lực và ham học hỏi. Chính H. đã giúp cô Trúc có thêm niềm tin vào hành trình nhiều gian nan nhưng ý nghĩa mà cô đang theo đuổi. "So với nhiều cuộc đời khác, bản thân tôi còn quá may mắn", cô Trúc tâm sự.

Btw, cô giáo Nguyễn Thị Thanh Trúc là một trong 60 gương giáo viên được tuyên dương trong chương trình "Chia sẻ cùng thầy cô" năm 2024, do T.Ư Hội LHTN Việt Nam, Bộ GD - ĐT, Tập đoàn Thiên Long phối hợp tổ chức đấy!

c48902656b333dfa6d67.jpg


15c78cffc9cd56d3df11.jpg


Làm giáo viên cho trẻ khuyết tật trí tuệ không đơn giản chỉ là truyền đạt kiến thức. Đó là hành trình đòi hỏi siêu nhiều sự nhẫn nại và kiên trì vô hạn. Các em "khó nhớ, mau quên", nên một bài học nhỏ đôi khi mất vài giờ, thậm chí vài tháng mới tiếp thu được. Thỉnh thoảng, những hành vi bất thường như gây hấn hay tự làm tổn thương bản thân của học trò khiến cô Trúc cảm thấy bất lực, nhưng nhờ sự hỗ trợ từ đồng nghiệp và động lực từ tình yêu thương, cô vẫn giữ vững niềm tin. Cô tâm sự rằng đồng hành với những đứa trẻ này giúp cô nhận ra giá trị của sự nhẫn nại và kiên trì. "Hãy giúp trẻ để trẻ tự giúp mình" - đó là phương châm cô luôn tâm niệm, mong muốn hỗ trợ các em học sinh khuyết tật trí tuệ từng bước tự lập và có cuộc sống ý nghĩa hơn.

Cô Trúc cũng kể về những khó khăn mà trung tâm đang gặp phải, như thiếu cơ sở vật chất, sân chơi chật chội và thiếu an toàn cho trẻ. Cô luôn ước ao một môi trường học tập rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, nơi các em có thể thoải mái vui chơi và phát triển kỹ năng sống. Để trở thành người có ích cho xã hội, các em cần một không gian phù hợp, không chỉ để học tập mà còn để hòa nhập, rèn luyện kỹ năng và tiếp cận cuộc sống bình thường như mọi người.

Trong những năm qua, dù điều kiện còn hạn chế, một số học sinh của cô Trúc đã có những tiến bộ vượt bậc và tìm được việc làm sau khi ra trường, như làm phục vụ, giữ xe, hay buôn bán nhỏ. Với cô Trúc, mỗi học trò trưởng thành và tự lập là một niềm hạnh phúc lớn lao, là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ mà cô và đồng nghiệp đã bỏ ra. Nhìn thấy học trò lớn lên từng ngày, thấy các em dần được xã hội chấp nhận và có cuộc sống tự lập là niềm vui không thể diễn tả được. "Hành trình giáo dục đặc biệt này có lúc thật gập ghềnh nhưng tôi tin rằng, với sự hỗ trợ của các tổ chức xã hội và sự kiên trì của giáo viên, chúng ta sẽ gặt hái được thành công nhất định", cô Trúc khẳng định. ✨

0795616e345ff9978905.jpg


Như bao thầy cô trong giáo dục đặc biệt, cô Trúc không nghĩ mình làm việc gì to tát. "Tôi chỉ là một trong những hạt nước nhỏ trong biển mênh mông của giáo dục nước nhà", cô chia sẻ. Nhưng cô tin rằng nếu có hàng triệu hạt nước cùng hòa quyện, sẽ tạo nên những đợt sóng mạnh mẽ, lan tỏa tình thương đến những cuộc đời kém may mắn. Những người thầy, người cô trong lĩnh vực này đang cống hiến hết mình, giữ lửa cho nghề, với hi vọng các em học sinh khuyết tật có thể hòa nhập và sống trọn vẹn trong cộng đồng.

Trong 10 năm đứng lớp, cô Trúc đã không ngừng tìm tòi và đổi mới phương pháp giáo dục phù hợp cho trẻ khuyết tật trí tuệ. Dù công việc của cô không mang lại vinh quang hay sự nổi tiếng, nhưng bằng tất cả tình yêu thương và tâm huyết, cô vẫn luôn kiên trì với nghề - một nghề mà cô xem như sự cống hiến không ngừng nghỉ. Trên hành trình này, cô Trúc không đơn độc, bởi bên cạnh còn có nhiều thầy cô khác đang ngày đêm thầm lặng, tận tụy vì những vầng trăng chưa tròn vẹn. Như một ngọn đèn không bao giờ tắt, họ âm thầm thắp sáng con đường giúp những đứa trẻ khuyết tật hòa nhập vào xã hội một cách trọn vẹn hơn. ️

Cô Trúc chính là hình ảnh điển hình cho sự tận tâm và lòng nhân ái, là niềm tự hào của ngành giáo dục đặc biệt Việt Nam. Những thầy cô như cô không chỉ là người dạy chữ, mà còn là người chắp cánh ước mơ, gieo hi vọng và niềm tin vào cuộc sống cho những mảnh đời kém may mắn. Trên hành trình đầy thử thách ấy, cô đã dành trọn tình yêu và nghị lực để đem đến cho các em học sinh một cuộc sống tốt đẹp hơn.

59672c1b99d5f48ac341.jpg

6792f41e2fc029f6e44f.jpg

479435e3c25729b24423.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top