Cô gái quyết tâm "đá" bạn trai lương 30 triệu đã yêu 2 năm chỉ vì nghe chàng nhắc đến kế hoạch chuẩn bị cưới

9b1e83bc53f19a011b00.jpg


Nghe xong Bích chỉ biết há hốc mồm mà câm nín luôn. Nghe cái kế hoạch chuẩn bị phòng tân hôn của Thế mà hãi hùng ghê á!

Yêu nhau được 2 năm rồi, Bích và Thế quyết định lên đời thành vợ chồng. Công việc đã ổn áp, tình cảm thì đã chín muồi, lại còn được gia đình hai bên ủng hộ nhiệt tình, thế là không còn gì để chờ đợi nữa rồi!

Sau khi gia đình Thế sang nhà Bích nói chuyện, định luôn ngày cưới, thì cả hai cũng bắt tay vào chuẩn bị cho đám cưới thế kỷ.

Hôm đó, Bích và Thế hẹn nhau ở quán cafe để bàn chuyện chụp ảnh cưới, mua nhẫn, sắm sửa phòng tân hôn, còn chuyện cỗ bàn thì có người lớn lo rồi.

Thú thật, suốt 3 năm yêu nhau, dù lương Thế khá xịn (khoảng 30 triệu/tháng), nhưng Bích cũng đi làm nên cô chưa bao giờ dựa dẫm hay đòi hỏi bạn trai phải gánh hết mọi chi phí hẹn hò.

Cô luôn chủ động chia sẻ với anh, hôm nay Thế trả, ngày mai cô trả. Quà cáp tặng nhau cũng vậy, Bích luôn có đi có lại, tặng lại cho anh đàng hoàng. Cô thấy như vậy khiến Thế vui, và cô cũng ổn nữa.

17250c4e99bda6e836d2.jpg


Nhưng giờ đã quyết định về chung một nhà rồi, nếu tài chính còn riêng rẽ kiểu chồng góp nửa vợ góp nửa thì không ổn tí nào luôn.

Tuy Bích độc lập kinh tế nhưng cô vẫn là con gái mà, hơn nữa lương cô thấp hơn Thế, nên cô cũng mong được chồng bảo bọc, được anh đứng ra làm trụ cột kinh tế gia đình.

Hơn nữa, phụ nữ khi kết hôn sẽ còn nhiều gánh nặng lắm, nếu chồng cứ rạch ròi 50-50 về tài chính như hồi yêu thì đâu còn là một gia đình đúng nghĩa nữa?

Chính vì thế, Bích quyết định để Thế tự lo sắm sửa cho đám cưới, không chủ động đóng góp cùng anh nữa.

Và cô cũng nói khéo léo với Thế về chuyện anh cần một mình lo đám cưới. Với mức lương đó, bỏ ra chưa tới 2 tháng lương thì Thế dư sức sắm sửa cho đám cưới rồi.

Ngồi bàn chuyện album ảnh cưới và nhẫn cưới, Thế bảo 2 khoản đó không cần cầu kỳ gì cả, vì sau này đâu có công dụng gì đâu.

Đến nhẫn cưới có khi đeo được vài bữa lại tháo luôn ấy chứ, vì có người không quen đeo nhẫn, thấy vướng víu lắm đấy.

Bích không có ý kiến gì, gật gật đầu đồng ý. Xem ra sắm album với nhẫn xịn xò thì để tiền đi tuần trăng mật ở nơi xịn có vẻ thiết thực hơn á. ✈️

"Phòng tân hôn cũng không cần sắm nhiều đâu em. Cái giường cũ của anh, bố anh mới mang đi sửa rồi, giờ chắc chắn lắm, dùng thêm năm bảy năm nữa không sao.

Tủ quần áo với bàn trang điểm thì vừa hay em gái anh nó thay mới, nó không dùng đến cái cũ nữa. Bố anh tiện sửa giường nên đem đi quét sơn lại hết rồi, đố ai biết nó là đồ cũ đâu.

Chăn gối thì mẹ anh có một bộ sẵn trong tủ đó, vốn mua cho khách đến ngủ có cái đắp, mà khách thì cả năm mới đến vài lần, mua từ năm kia nhìn vẫn mới tinh lắm.

Em thích bộ nào thì chọn một bộ để mình dùng. Đệm thì cái đệm anh đang dùng vẫn ổn chán, mua cái ga rẻ rẻ phủ lên là đố ai biết đệm mới hay cũ...", Thế thao thao bất tuyệt về khoản phòng tân hôn.

Bích nghe xong chỉ còn biết há hốc mồm mà câm nín. Nghe cái kế hoạch chuẩn bị phòng tân hôn của Thế mà hãi hùng không chịu được luôn!

Tóm lại cả cái phòng tân hôn chỉ có cái ga giường là mới, mà lại thuộc hàng "rẻ rẻ", còn lại không phải là đồ cũ thì cũng là đồ xin lại của em gái đã thải ra.

Người ta bỏ đi không dùng đến nữa, mình còn mang về làm phòng tân hôn!? Cái đệm của Thế thì cô còn lạ gì, mỏng tèo, xẹp lép, chắc tuổi đời cũng phải 8 năm trở lên rồi.

Bích không còn lời nào để nói nữa. Bảo Thế không có tiền hay khó khăn gì, đằng này anh còn dư dả là đằng khác cơ mà.

Mà nếu Thế không có, cô sẽ phụ giúp chứ chả để anh lo một mình đâu. Song cũng nhờ lần này Bích không "sòng phẳng" nữa mà cô nhận ra bộ mặt thật của bạn trai mình yêu 2 năm nay.

Nhớ lại hôm trước, cô bàn với Thế chuyện đi tiêm phòng trước khi kết hôn. Vì cô và anh dự định cưới xong là sinh em bé luôn, nên cô muốn tiêm phòng trước cho yên tâm.

Cô còn chưa nói cần anh chi tiền gì đâu, nhưng Thế đã la toáng lên rằng chả thấy ai tiêm phòng hết, với lại cần gì tiêm, và rằng ngày xưa người ta có tiêm đâu vẫn ngon lành hết đấy thôi, giờ chỉ vẽ ra lắm chuyện để tốn tiền. ‍♀️

fe8e96d769879e1ef5a3.jpg


Rồi thì lúc yêu nhau, Thế luôn viện cớ không thích nơi ồn ào, ngại đến chỗ đông người, nên có hẹn hò thì cũng chỉ ngồi ở mấy quán cafe vắng vẻ, hay những nơi vỉa hè rẻ tiền, hoặc tới công viên đi dạo thôi.

Quà tặng cho Bích đều thuộc loại ít tiền, vậy mà khi cô tặng lại quà đắt tiền hơn thì anh vẫn vô tư nhận luôn không ngại.

Bích cười chua chát, có lẽ vì yêu người sòng phẳng như cô nên Thế mới vui vẻ được tới 2 năm, và giờ muốn cưới cô làm vợ.

Chứ gặp những cô nàng quan điểm đàn ông phải bao hết tình phí thì chắc vài bữa là Thế xách dép chạy mất.

Tiết kiệm là một việc tốt, nhưng keo kiệt quá đáng lại là chuyện khác rồi. Cả đời mới có dịp chuẩ bị phòng tân hôn một lần, Thế có cần thiết chi li, tính toán tới mức độ đó không?

Và với cái tính đó của anh, liệu cuộc sống hôn nhân của cô sẽ ra sao?

Không cần nghĩ Bích cũng biết rồi, sẽ là dè sẻn, cân đo đong đếm từng nghìn một, và chắc chắn là tiền ai người đó tiêu, mỗi người góp nửa chi phí thôi!

Cô có muốn chung sống với người đàn ông như thế cả đời không?

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top