Xin giới thiệu câu chuyện truyền cảm hứng của chị Lê Thu Khánh Huyền - cựu sinh viên trường Đại học Ngoại ngữ - ĐHQG Hà Nội, từng là cộng tác viên của báo Sinh Viên Việt Nam và hiện đang làm việc cho một tổ chức quốc tế lớn nhất hoạt động vì trẻ em nha!
Nhớ hồi bé, lúc đang vui chơi với lũ trẻ hàng xóm, mình bị ngã và khóc ré lên trước mặt bố. Nhưng khác với các bậc phụ huynh khác, bố mình chỉ đứng đó và nhẹ nhàng động viên: "Đứng lên đi, bố tin con làm được". Và thế là từ những năm tháng đầu đời, mình đã tự đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã bằng chính sức mình, rồi điều này được lặp lại mãi trong những tháng ngày khó khăn nhất của cuộc sống sau này
Có một câu nói mà mình yêu lắm: "May mắn chỉ đến với những người thực sự nỗ lực". Thế nên ngay từ nhỏ, mình đã cố gắng hết mình trong học tập và tham gia các hoạt động xã hội. Mình mải mê theo đuổi những điều mới mẻ, khám phá năng lực ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Mình nghĩ chỉ khi biết điểm mạnh, điểm yếu của bản thân ở đâu thì mới có thể phát huy tối đa khả năng trong môi trường phù hợp nhất á
Bốn năm đại học dưới mái trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội là bốn năm thanh xuân rực rỡ không thể nào quên. Mình không chỉ có cơ hội "thực chiến" với các kỹ năng mềm như đàm phán, thuyết trình, giao tiếp, teamwork... mà còn mở rộng được network với những người bạn, anh chị em cực kỳ thân thiết và trở thành phiên bản "Lê Thu Khánh Huyền" tốt hơn mỗi ngày luôn
Mình thừa nhận mình khá may mắn trong học tập lẫn công việc, khi mà bố mẹ, thầy cô, bạn bè... luôn ủng hộ những gì mình theo đuổi. Mình cũng liên tiếp đạt được nhiều giải thưởng về học tập, ví dụ như giải Nhì trong kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh môn Lịch Sử và Tiếng Anh. Lên đại học, mình vẫn giữ vững thành tích học tập tốt, nhận được nhiều lời khen từ các thầy cô. Ai nhìn vào cũng nghĩ cuộc sống của mình toàn màu hồng, thế nhưng thực ra thì mình vẫn gặp nhiều khó khăn trên hành trình chinh phục ước mơ đấy
Với mình, vấp ngã là một phần của tuổi trẻ mà. Thay vì coi chúng là điều xui xẻo, mình coi đó là thử thách để vững vàng hơn trước những bão giông của cuộc sống. Càng rèn luyện ý chí, mình càng cảm thấy mình tích cực trong lối sống và suy nghĩ. Đó là lý do mọi người ưu ái gọi mình là "Cô gái lạc quan" đó
Thật ra mình lạc quan ngay từ trong cái tên của mình rồi – Lê Thu Khánh Huyền. "Lê" tức cây lê, mà trong Truyện Kiều có câu: "Cỏ non xanh rợn chân trời. Cành lê trắng điểm một vài bông hoa". "Thu" là mùa thu, mùa mình thích nhất, với bầu trời xanh biếc và những chiếc lá vàng rơi, là mùa đẹp nhất trong năm. "Khánh" thể hiện cho niềm vui, nụ cười và sự cảm mến; còn "Huyền" được hiểu như dây đàn, dây cung, là hình ảnh của tiếng đàn trầm bổng ấm áp. Theo ý nghĩa đó, mình đã cố gắng đem tất cả những gì tích cực nhất dành cho mọi người xung quanh, đặc biệt là những người mình thương yêu
Có một câu chuyện ngày nhỏ mình nhớ mãi nè. Đó là vào một buổi chiều thu, khi mình đi ăn bánh ngọt với mẹ. Lúc ấy mình thấy những đứa trẻ rất nhỏ ùa vào cửa hàng, em nào em nấy mặt mũi nhếch nhác, quần áo lấm lem. Có em cầm giỏ đồ đi "chào hàng", có em kéo lê bộ dụng cụ đánh giày, có em chìa cái mũ tai bèo đi quanh cửa hàng mong xin chút tiền cơm qua ngày... Một người phụ nữ bàn bên nói với con: "Con phải học giỏi để không phải ăn xin, bán hàng như thế này nhé!". Còn mẹ của mình thì nhẹ nhàng: "Con phải học giỏi để giúp đỡ những trẻ em như thế này nha!".
Và từ đó, mình luôn nuôi trong lòng một ước mơ có thể giúp trẻ em trên thế giới có được niềm hạnh phúc. Với mình, hạnh phúc không phải là tiền bạc đầy ví, nó đơn giản chỉ là nụ cười của những người xung quanh thôi. Đó là lý do vì sao mình trở thành Trợ lý Quan hệ tài trợ của một tổ chức phi chính phủ quốc tế hoạt động vì trẻ em
Nhìn lại 5 năm trước khi mình còn là cô bé sinh viên năm ba, một trong những điều tuyệt vời nhất mình có được là cơ hội cộng tác với Báo Sinh Viên Việt Nam. Mình được tham gia rất nhiều sự kiện dành cho sinh viên, được đóng góp một phần công sức và nhiệt huyết của mình cho cộng đồng. Trong số các chương trình ý nghĩa đó, mình nhớ nhất là chuỗi sự kiện "Chung tay xóa bỏ định kiến giới", "Ngày hội việc làm" và các chương trình giao lưu bóng đá vì sinh viên nghèo hiếu học. Tất cả những trải nghiệm thú vị tại "mái nhà chung" Sinh Viên Việt Nam đã trở thành hành trang cho mình bước vào cuộc sống đó
Khi ra trường, mình may mắn được làm việc ở một trong những tổ chức lớn nhất hoạt động vì trẻ em trên thế giới. Nơi đây cho mình cơ hội để đóng góp kinh nghiệm, chuyên môn và trình độ của mình cho sự thúc đẩy những đột phá trong việc quan tâm tới trẻ em ở Việt Nam, nhằm đạt được sự thay đổi nhanh chóng và lâu dài cho các em. Đây cũng là cách để mình lan toả yêu thương tới cộng đồng, góp phần tạo nên hạnh phúc cho cả thế hệ tương lai
Mình yêu hoa hướng dương như yêu chính cái tên "Lê Thu Khánh Huyền" mà ông ngoại và bố mẹ ban tặng. Ý nghĩa của loài hoa này cũng chính là mục đích hàng đầu mà mình hướng tới. Sự kiên định của chúng khi hướng về những tia nắng chói chang cũng giống như sự vững vàng của mình khi đứng trước cơ hội và những thử thách mới mẻ. Màu vàng rực rỡ của loại hoa này cũng giống như lòng hướng thiện và tinh thần cầu tiến của mình trước gian nan. Hương thơm ngào ngạt của hoa mặt trời cũng giống như tình yêu, lòng nhiệt thành và sự lạc quan của mình dành cho cộng đồng, đặc biệt là trẻ em trên toàn thế giới. Với tất cả những gì mình tích lũy trong những năm tháng tuổi trẻ, mình mong rằng có thể "sống như những đóa hoa", lan toả sắc hương đẹp đẽ cho đời, cho người và cho chính bản thân mình
Mình sẽ kiên định theo đuổi đến cùng những ước mơ vĩ đại, đó là đem tới nụ cười và niềm hạnh phúc cho xã hội. Mình khao khát "đem lại cuộc sống hạnh phúc cho trẻ em" như lời mẹ căn dặn, và mình sẽ vững vàng đứng dậy sau vấp ngã như cách bố mình cổ vũ. Bởi vì giống như hoa hướng dương, mình luôn hướng về phía Mặt Trời
Nguồn: svvn.tienphong.vn