Cô gái Gen Z "quay về để đi xa hơn" với nghề đúc đồng Đại Bái

cb8185a9c87fdb27a647.webp


Từng thử sức với môi trường ngân hàng sau khi tốt nghiệp ngành Kinh tế Ngoại thương, Nguyễn Thị Hoài Thu (sinh năm 2002) đã quyết định quay về làng nghề Đại Bái, Bắc Ninh để gắn bó với thương hiệu đồng mỹ nghệ gia truyền. Với cô nàng, trở về không phải là "dừng cuộc chơi" đâu, mà chính là cách để người trẻ dùng kiến thức, trải nghiệm và tình yêu với nghề để tiếp nối những giá trị truyền thống theo một hướng mới mẻ hơn nè! ✨

d00ba013b9c8ee943b73.jpg


Niềm tự hào bắt đầu từ tiếng búa và bàn tay lấm lem của cha

Trong ký ức của Hoài Thu, nghề đúc đồng của gia đình không hiện lên như một áp lực phải kế nghiệp. Nó bắt đầu bằng những điều rất nhỏ nhoi: Những tấm bằng khen của ông nội, của bố; những lần bạn bè kêu "ơ kìa bố cậu lên VTV rồi nè"; hay khoảnh khắc cô vào một ngôi chùa nổi tiếng, nhận ra sản phẩm của gia đình được đặt ở vị trí trang trọng và được mọi người khen đẹp lung linh.

Hình ảnh khiến Thu nhớ mãi là bức ảnh bố cô khi còn là cậu thiếu niên khoảng 15 tuổi, ngồi gõ hàng trong xưởng. Ở làng nghề, thế hệ trước nhiều người phải sớm rời ghế nhà trường để vào xưởng làm việc. Từ cậu bé năm ấy đến người gây dựng được thương hiệu có tiếng của làng nghề, được phong tặng danh hiệu nghệ nhân, đào tạo nhiều lớp thợ trẻ – hành trình của bố đã trở thành một thứ "giáo trình sống" cực xịn với Thu.

Cô từng chứng kiến bố mình ở hai hình ảnh đối lập: khi chân tay lấm lem trong xưởng và khi đứng trên sân khấu nhận cúp nghệ nhân dưới ánh đèn sân khấu. Chính sự đối lập này khiến Thu hiểu rằng thành công trong nghề thủ công truyền thống không phải là "ăn may" đâu nha. Nó được tạo nên từ những ngày dài cúi xuống với sản phẩm, từ tiếng búa đều đặn, từ đôi tay quen với lửa, bụi và kim loại.

"Để có được thành công không phải là điều dễ dàng, nhất là với nghề thủ công truyền thống này. Mọi thứ không có nhiều trong sách vở, cũng chưa có trường lớp nào dạy, tất cả phải đúc kết qua từng giờ bền bỉ và nhiều lần thất bại", Thu chia sẻ.

Điều đặc biệt là gia đình chưa bao giờ ép buộc Thu phải tiếp nối nghề. Bố mẹ để cô tự do học, tự do thử và tự do chọn. Có lẽ chính sự không áp đặt ấy lại khiến tình yêu với nghề trong Thu hình thành một cách tự nhiên hơn. Cô không bước vào nghề bằng cảm giác phải trả món nợ gia đình, mà bằng niềm tự hào được nuôi dưỡng từ tuổi thơ.

290e79ad86e852d83d28.jpg


Với Thu, nghề đúc đồng ban đầu chỉ là "nghề của gia đình". Nhưng càng đi ra ngoài, càng học và va chạm với cuộc sống, cô càng nhận ra nghề ấy không chỉ thuộc về gia đình, mà còn là một phần gắn bó sâu với chính bản thân mình: Vừa truyền thống, vừa có cái đẹp riêng, vừa đòi hỏi sự bền bỉ, lại vừa mở ra nhiều cơ hội nếu được nhìn bằng tư duy mới.

"Quay về" không phải là dừng lại

Sau khi tốt nghiệp ngành Kinh tế ngoại thương tại Trường ĐH Hàng hải Việt Nam, Hoài Thu không lập tức quay về với nghề đúc đồng. Cô từng thử một con đường khác, giống như nhiều bạn trẻ sau đại học: Đi làm trong môi trường văn phòng, có giờ giấc rõ ràng, ít nắng nóng, ít tiếng búa, ít những rủi ro thường trực của một xưởng sản xuất.

Mẹ từng gợi ý Thu đi làm văn phòng vì sợ con gái theo nghề gia đình sẽ vất vả lắm. Nghề đồng không chỉ có sản phẩm đẹp và những câu chuyện truyền thống đâu nha. Nó còn có lò đúc, tiếng búa, những ngày ngoài trời 38 độ C, áp lực đơn hàng, nhân sự, vận hành và vô số vấn đề phát sinh.

Thu đã làm việc tại ngân hàng một thời gian. Công việc ấy nhẹ nhàng hơn so với xưởng sản xuất, ổn định hơn, ít rủi ro hơn. Nhưng chính trong môi trường tưởng như an toàn đó, cô nhận ra mình không thật sự thuộc về nơi này.

e23a424698c29fdeeef2.jpg


"Mình thấy mình chỉ thực sự được sống nếu được làm cái mình thích. Mình không ngại khó khăn hay vất vả, và luôn nghĩ rằng phải có thách thức thì mới có cơ hội", Thu bật mí.

Vì thế, với Thu, trở về không phải là chọn một lối đi dễ hơn đâu nhe. Đó là lựa chọn sau một phép thử nghiệm đàng hoàng. Cô gọi quãng thời gian đi làm bên ngoài là quá trình để tích lũy kinh nghiệm, để lọc ra những quyết định đúng đắn hơn.

Nhưng niềm tin ấy không làm cho quyết định trở về trở nên nhẹ nhõm tí nào. Điều Thu sợ nhất không phải là cực nhọc. Cô sợ những kế hoạch mình vẽ ra trong đầu khi đưa vào thực tế sẽ không còn đúng nữa. Cô sợ làm sai sẽ mất thời gian, tiền bạc, công sức và hơn cả là niềm tin của những người thân xung quanh. Với một bạn trẻ mới bước vào quản lý, chỉ một sơ suất nhỏ trong vận hành cũng có thể kéo theo nhiều hệ quả phức tạp.

Thu cũng từng nghe không ít câu hỏi hoài nghi kiểu: "Học Kinh tế Ngoại thương rồi lại về làm nghề truyền thống à?". Cô hiểu vì sao người khác đặt câu hỏi đó. Nhìn qua thì Kinh tế Ngoại thương, Logistics, Ngân hàng và nghề đúc đồng có vẻ là những mảnh ghép xa lạ lắm. Nhưng với Thu, chúng không đối lập tí nào. Ngược lại, những gì cô học được đã trở thành công cụ để nhìn nghề truyền thống bằng một lăng kính khác biệt hơn.

Thu không cố giải thích quá nhiều trước những hoài nghi. Cô chọn chứng minh bằng việc làm thực tế. Với cô, người trẻ khi có lập trường rõ ràng và niềm tin đủ mạnh thì điều cần làm không phải là tranh cãi, mà là tạo ra kết quả thôi!

22b32537fcb3c43e170f.jpg


Làm mới nghề: thay "chiếc áo" nhưng giữ lại phần hồn

Khi trở về tham gia quản lý thương hiệu, áp lực lớn nhất với Hoài Thu không phải là làm quen với một nghề đã có trong gia đình nhiều đời. Điều khiến Thu nặng lòng hơn là phải chứng minh năng lực của một người trẻ.

Bước vào thương trường, cô hiểu không ai chờ mình trưởng thành xong mới giao việc đâu, nên phải vừa làm, vừa học, vừa xử lý các vấn đề phát sinh liên tục. Trong áp lực ấy, Thu bắt đầu từ những việc cụ thể: làm mới diện mạo thương hiệu, chú trọng mẫu mã và đăng ký bản quyền cho nhiều sản phẩm độc bản để bảo vệ công sức sáng tạo của người làm nghề.

Tuy nhiên, Thu không muốn làm mới bằng mọi giá. Cô thận trọng với truyền thông ồ ạt, không chạy theo hiệu ứng đám đông hay đánh đổi chất lượng lấy số lượng. Với cô, một thương hiệu thủ công cao cấp cần giữ được sự chỉn chu, chân thật và có chiều sâu.

Thu cho rằng, làm mới nghề truyền thống là cần thiết, nhưng nếu lạm dụng máy móc, dùng chất liệu pha trộn để giảm giá thành hoặc sản xuất hàng loạt những sản phẩm "vô hồn", nghề sẽ dễ mất bản sắc lắm. Vì vậy, cô chọn làm mới "phần vỏ" và giữ nguyên "phần lõi": Đổi mới nhận diện, truyền thông, cách tiếp cận khách hàng, nhưng vẫn giữ nguyên nguyên liệu, quy trình, kỹ năng thủ công, sự tinh xảo và đạo đức với nghề.

Là một Gen Z làm việc trong ngành nghề lâu đời, Thu xem mình như đứng giữa một giai đoạn chuyển giao thế hệ. Một bên là kinh nghiệm của cha ông, một bên là tư duy hiện đại của người trẻ. Nếu hiện đại quá thì truyền thống có thể "mất chất"; nếu giữ nếp cũ quá lâu, sản phẩm lại khó tiếp cận với công chúng ngày nay.

69b71b6762ac5d4e385d.jpg


Vì vậy, lựa chọn trở về của Hoài Thu không chỉ là câu chuyện kế nghiệp đơn thuần. Đó là hành trình của một cô gái trẻ đi ra ngoài để học hỏi, trải nghiệm, rồi quay lại nhìn quê hương bằng một tâm thế hoàn toàn mới. Cô không muốn giữ nguyên mọi thứ như cũ, cũng không muốn phá đi nếp nghề nhiều đời, mà tìm cách để sản phẩm thủ công truyền thống đến gần hơn với đời sống hiện đại.

Với Hoài Thu, trở về không có nghĩa là đi ngược lại những gì đã học. Đó chính là cách cô dùng kiến thức, trải nghiệm và tư duy của người trẻ để phát triển những giá trị sẵn có của gia đình và làng nghề. Trong sự tiếp nối ấy, nghề đúc đồng Đại Bái không chỉ được giữ lại như một ký ức gia đình, mà có thêm cơ hội hiện diện bền bỉ hơn trong đời sống hôm nay – bằng chính cách kể của một thế hệ mới.

4e3cf36564ca7f453cac.jpg


c9d76879acbc31688b44.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top