Dù bị người thân phản đối, chị Vi Thị Kiều vẫn quyết tâm sinh con. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với bệnh tật, người phụ nữ 36 tuổi này sợ nhất là không còn cơ hội được gặp con
Chị Vi Thị Kiều (sinh năm 1986), người dân tộc Thái ở Làng Lự, xã Thanh Lâm, huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa, là con út trong gia đình nông dân có 5 anh chị em.
Bốn anh chị đều đã có gia đình riêng rồi. Chỉ có chị Kiều vẫn ở cùng bố mẹ già trong căn nhà tình thương do chính quyền và bà con xây tặng.
Theo lời kể của bố mẹ và người thân, từ lúc chào đời, chị Kiều đã bị khuyết tật ở chân, không thể vận động bình thường như các bạn cùng trang lứa.
Càng lớn, đôi chân của chị càng teo và cong lại, hai chân không đều nhau, lòng bàn chân hướng lên trên, chủ yếu di chuyển bằng một phần mu bàn chân. Vì thế, chị không thể đứng bằng hai chân được, mà phải đi bằng 'bốn chân' – dùng cả 2 tay và 2 mu bàn chân chạm đất để di chuyển.
"Đã 36 năm rồi, em chấp nhận và phải quen với việc đi lại bằng 4 chân như con dê rồi, nhưng chưa bao giờ thấy lo sợ như lúc này", chị Kiều nói, giọng đầy nghẹn ngào.
Thời gian gần đây, chị Kiều phải đi viện liên tục từ tuyến huyện rồi đến tuyến tỉnh. Lúc thì đau đầu, lúc thì mổ u vú, lúc thì cấp cứu vì chảy máu dạ dày, đau bụng...
Bà Vi Thị Thanh (sinh năm 1946), mẹ ruột của chị Kiều cho biết, dạo này con gái hay đau đớn lắm, đau từng cơn, có khi ngất luôn.
"Có lần hắn đang rửa bát, tự dưng lăn ra ngất, cắm đầu vô cả mấy nồi nước và mấy cái bát luôn...", bà Thanh nói với giọng địa phương đặc trưng, khi nhắc về cô con gái út.
Theo bác sĩ Khắc Thị Phương - khoa Nội, Bệnh viện huyện Như Xuân, người trực tiếp điều trị cho Kiều chia sẻ:
"Kiều là bệnh nhân mà chị tiếp xúc và điều trị nhiều lần về các bệnh lý khác nhau, rất phức tạp, tới mức Bệnh viện phải làm thủ tục để chuyển bệnh nhân lên tuyến trên."
Hiện tại, chị Kiều đang điều trị tại Khoa Nội Tiêu hóa của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa trong tình trạng cơ thể suy kiệt nặng. Theo kết luận của các bác sĩ, ngoài khuyết tật bẩm sinh, chị còn bị viêm gan B.
"Em không biết là có đi được cùng con không hay chỉ còn được mấy ngày nữa. Em sợ em chết bỏ con bơ vơ thôi ạ", chị Kiều nói, nước mắt lăn dài trên má
Bố mẹ đã già, các anh chị đều có gia đình riêng nên khi nghĩ về tương lai của chị Kiều, ai cũng lo lắng.
"Em biết là thân hình em thế này không ai thèm lấy đâu. Từ bé đến giờ không được đi học, lớn lên không có ai chơi cùng, người ta toàn tránh em thôi. Nhiều người trong làng cũng động viên em là, nên có một đứa con bầu bạn, lúc trái gió trở trời còn có người bên cạnh".
Rồi cũng có người đồng ý giúp chị Kiều có thai. Nhưng từ đó mọi chuyện được giữ kín, chỉ mình chị biết ai là cha của đứa bé.
"Từ lúc có bầu đến nay anh ấy không liên lạc gì với em, cũng không hỏi han gì đến hai mẹ con em cả. Em nghĩ, người ta không thương thì cũng đành, em có được đứa con là em thấy may mắm lắm rồi."
Năm 2016, chị Vi Thị Kiều sinh được bé gái kháu khỉnh, đặt tên là Vi Thị Nhung. Chị nói, từ lúc có bé Nhung chị vui hơn nhiều dù vất vả và bận rộn hơn, khó khăn hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, trong gia đình cũng có người rất phản đối việc Kiều có con, vì cho rằng một người khuyết tật bẩm sinh như vậy mà sinh con vừa nguy hiểm, vừa vất vả.
"Lúc em có con thì bố mẹ cũng không nói gì, nhưng anh trai thì giận tới mức lấp cả giếng... Nhưng giờ thì con bé lớn rồi, anh cũng đã sang nhà được mấy lần, chắc anh cũng thương em gái và cháu nhưng không nói ra."
Hiện tại, nguồn kinh tế của gia đình chị Kiều vô cùng eo hẹp Chị gái lấy chồng xa, nhưng chồng bị ung thư đã mất mấy năm rồi; các anh trai đều nghèo. Trong khi đó, bố chị Kiều là ông Vi Văn Thành (sinh năm 1946) đã 2 lần bị tai biến, nay tuổi đã cao, mọi sinh hoạt đều khó khăn hơn.
Vì không làm được các việc nặng nhọc, nên chị Kiều rất chăm chỉ trồng rau, nuôi gà để cải thiện cuộc sống. Ngoài ra, chị có học và may thủ công váy Thái rồi đem bán.
"Từ ngày có con, bố mẹ và làng xóm làm riêng cho mẹ con em cái nhà gác nhỏ ở góc vườn. Em có nhận may váy Thái cho người ta, một chiếc váy được trả 300 nghìn, nhưng có khi phải 2 tháng em mới làm xong một chiếc do bị đau và phải đi viện nhiều quá", chị Kiều tâm sự về cuộc sống hiện tại.
Trong căn nhà gác nhỏ xập xệ của 2 mẹ con chị Kiều, thứ đồ giá trị nhất là chiếc nồi cơm điện mua hơn một năm trước. Với chị Kiều, chiếc nồi này như một kỷ vật. Chị kể:
"Năm trước, có lần em ốm nặng, nằm li bì tới nỗi không nấu được cơm, để con nhịn đói. Rồi sau cũng phải cắn răng, đi vay tiền mua cái nồi cơm điện 800 nghìn. Vì không muốn để con bị nhịn đói lần nào nữa."
Nguồn: soha.vn