Một cô gái sinh ra trong gia đình trọng nam khinh nữ, phải nghỉ học từ năm 10 tuổi, bị người yêu lừa dối, đối mặt với đủ loại phân biệt đối xử và phản bội... Những nỗi đau mà các cô gái sinh ra trong nhà nghèo phải trải qua, cô ấy đều đã trải qua hết. Nhưng nhờ mindset never give up, bây giờ cô ấy đã thành công rồi!
**(01)**
Tiểu Lợi đến từ một ngôi làng ở nông thôn Giang Tô. Hồi nhỏ, gia đình cô nghèo lắm, bố mẹ làm nông, họ đối xử phân biệt với cô và anh trai vì cô là con gái.
Cô đã phải ngủ một mình, tự nấu ăn và tự chăm sóc bản thân từ khi còn rất nhỏ.
Lần bỏ học năm 10 tuổi đã khiến Tiểu Lợi nhận ra một bài học đau lòng về sự bất lực mà cái nghèo và định kiến xã hội mang lại: Nghèo, sẽ không có lựa chọn!
Không có bằng cấp, không có skill đặc biệt, một cô gái trẻ phải làm gì để kiếm sống?
Sau khi bắt xe buýt lên thành phố, Tiểu Lợi đến nhà máy dệt học nghề khâu vòng sợi len.
Đây là công việc nhàm chán và gian khổ vô cùng, lương phụ thuộc vào thời gian và hiệu suất. Để kiếm được nhiều tiền hơn, cô ấy đã cày 12 tiếng/ngày hoặc thậm chí lâu hơn.
"Ngay cả thời gian để ngủ cũng không đủ." Hồi đó, ngủ đủ giấc đã là điều xa xỉ với cô ấy rồi.
Một thời gian sau, Tiểu Lợi kiếm được chút tiền, cô gửi về cho gia đình một phần, còn lại thì cất dành.
Với cô ấy, chỉ khi check thấy số dư trên thẻ còn nhiều, mới có cảm giác an toàn.
Đây cũng là feeling của hầu hết người nghèo, vì phải struggle quá lâu nên lúc nào cũng phải thấy thức ăn đầy tủ, tiền đầy túi mới an tâm mà ngủ được...
**(02)**
Từ Thái Châu chuyển đến Tô Châu, từ nhà máy này sang nhà máy khác, Tiểu Lợi cảm thấy bản thân như một cỗ máy: Không muốn suy nghĩ, không có cảm xúc, không giao lưu với ai, chỉ biết làm việc và kiếm tiền thôi.
Những người xung quanh, thậm chí là anh trai cô, đều được bố mẹ đối đãi tốt hơn. Họ có thể nuôi dưỡng ước mơ, học hành tử tế.
Tiểu Lợi buồn lắm, nhưng cô vẫn giữ hi vọng tự mình thay đổi cuộc sống.
Vậy làm sao để đổi đời đây?
Sau vài năm, Tiểu Lợi nói với gia đình: "Con muốn tự mở một cửa tiệm."
Nhưng gia đình cô chỉ trách móc, bảo con gái mà đòi kinh doanh cái gì!
Tuy nhiên, Tiểu Lợi bây giờ không còn là cô bé 12 tuổi chỉ biết nghe lời sắp xếp nữa. Những năm tháng làm việc liên tục trong xưởng đã cho cô một lối thoát và niềm tin mãnh liệt: Cô muốn tự do!
Cô ấy muốn sống như một bông hoa, dù bị rơi trên vách đá, vẫn có thể vươn mình từ kẽ đá.
Khi chúng ta kiên định với ước mơ của mình thì dù có đối mặt với sự ngăn cản của gia đình hay định kiến xã hội đi nữa, chúng ta cũng sẽ không dễ dàng lùi bước đâu.
**(03)**
Tiểu Lợi 19 tuổi, mở một tiệm hoa ở ngoại ô Tô Châu. Cô ấy không chỉ bán ở cửa hàng, còn siêng năng chạy ra chợ, đến quán ăn, chợ đêm, KTV để marketing luôn.
Đi nhiều nơi, gặp nhiều người, nhiều drama ập tới, nhưng cũng nhờ đó giúp cô ấy xây được vài mối quan hệ làm ăn...
Cố gắng kiếm tiền là việc quan trọng, nhưng bên cạnh đó cũng nên nhớ kết nối với người khác nữa nhé. Bởi vì chỉ có những mối quan hệ phù hợp và thấu hiểu mới giúp chúng ta dễ dàng tự chữa lành bên trong tâm hồn.
Sau 2 năm bán hoa, Tiểu Lợi đã tích góp được một số tiền kha khá, vì vậy cô ấy tận dụng thời đại Internet đang hot, cô ấy nảy ra một ý tưởng mới: bán quần áo, kinh doanh nhỏ online.
Lúc này, ước mơ của cô ấy là mua được một nơi ở của riêng mình, không phải chịu cảnh bị đòi tiền trọ mỗi tháng!
Tiểu Lợi quyết định thuê chỗ ở lớn hơn để có không gian chứa đồ bán hàng.
Cô ấy thuê một căn hộ khá rộng trong chung cư. Sau 3 tháng, cô liền nảy sinh ý định thương lượng với chủ mua trả góp luôn căn phòng này.
Lúc đó, ba mẹ và bạn bè cực lực phản đối, bảo Tiểu Lợi ngu không biết tính toán, căn phòng cũ kỹ đó không đáng để mua, hơn nữa tiền đâu trả góp mỗi tháng?
Nhưng Tiểu Lợi không nghe, cô ấy vẫn quyết tâm ký hợp đồng trả góp 10 triệu/tháng.
Tiểu Lợi không sợ, cô ấy cho rằng:
Có áp lực, cô ấy mới càng quyết tâm kiếm tiền nhiều hơn. Có một nơi ở thuộc về mình, cô ấy mới tìm được cảm giác an toàn.
Sau khi mua lại được căn hộ, Tiểu Lợi đầu tư sửa sang, sơn lại và decor mới hết.
Đối với người mạnh mẽ, áp lực không phải là gánh nặng mà là động lực. Thế nên mới có câu: "Thái độ sống của một người sẽ quyết định tầm cao cuộc đời người đó."
Khi chúng ta tự chủ được cuộc sống và cảm xúc của mình, chúng ta sẽ ngày càng cảm thấy yêu bản thân hơn, và cuộc sống cũng trở nên "dễ thở" hơn nhiều.
Ở Tiểu Lợi, chúng ta có thể học được rất nhiều điều: Không oán trách số phận, không trốn tránh sự gia trưởng và bất công của cha mẹ, không tự ti vì trình độ học vấn, không giải thích quá nhiều, mà chỉ chú tâm nỗ lực vì mục tiêu của mình.
Nguồn: soha.vn