BeoMai9308
New member
Sống cả 16 năm trời mà chưa từng được bố ôm dù chỉ một lần, Sam đã từng nhiều lần nghĩ đến chuyện tự tử vì quá tuyệt vọng
Hồi Sam mới 11 tuổi, bố đưa cô đi nha khoa để nhổ răng sữa. Thuốc tê chưa kịp ngấm mà bác sĩ đã định bắt tay vào làm, Sam sợ quá khóc ré lên nhưng bố cô - ông Arsenal - vẫn bảo các bác sĩ cứ làm tiếp. Mãi đến khi bé Sam năm đó thét lên vì hoảng sợ, các nha sĩ mới chịu dừng tay.
Về đến nhà ở Mỹ, mẹ Sam tức lắm nhưng ông Arsenal chỉ đáp lại lạnh lùng: "Bình thường thôi! Trẻ con lúc nào chả la hét."
Thời gian trôi qua, Sam lớn dần nhưng chưa một lần cảm nhận được hơi ấm tình thương từ người bố nghiêm khắc này. Còn ông Arsenal thì ngày càng cáu kỉnh, khó chịu với mọi thứ xung quanh - từ bữa tối muộn 2 phút, tách cà phê chưa rửa sạch... đều có thể làm ông nổi giận và xa cách con gái hơn
Rồi một ngày nọ, Sam bị bắt nạt ở trường. Cô về nhà buồn bã, uất ức quá đi đến gần bố và gục đầu vào vai ông, nhưng Arsenal vẫn không hề nhúc nhích, không một cái ôm an ủi nào cả. Quẫn trí, Sam đã lấy hàng chục viên thuốc rồi trốn khỏi nhà lúc 2 giờ sáng để tự tử. May mắn thay, một sĩ quan cảnh sát đã tìm thấy và đưa cô vào bệnh viện kịp thời
Ngay hôm sau, vào năm 2011, gia đình Sam đã sắp xếp gặp bác sĩ tâm lý và phát hiện ra một sự thật chấn động: ông Arsenal bị tự kỷ - điều mà cả nhà không hề hay biết bao năm nay! Chính điều này đã ảnh hưởng nặng nề đến khả năng giao tiếp và thể hiện tình cảm của ông với con gái. Sau đó, chuyên gia tư vấn khuyên cả gia đình tạm thời sống xa nhau nhưng vẫn thường xuyên gặp mặt đi chơi, đi ăn như những gia đình bình thường. Sam năm đó vừa tròn 16 tuổi, và đó cũng là lúc cô mới hiểu tại sao bố mình lại như vậy suốt bao năm
Sau 3 năm điều trị tâm lý, ông Arsenal đã dần cải thiện được cách kiểm soát cảm xúc. Và rồi vào một ngày năm Sam 19 tuổi, điều kỳ diệu đã xảy ra - bố cô bỗng trở nên phấn khích lạ thường. Ông Arsenal chủ động tiến đến, dang rộng vòng tay và ôm Sam vào lòng
"Tôi thực sự không thể diễn tả được cảm xúc mình lúc đó!" - Sam, nay đã 23 tuổi, bồi hồi nhớ lại. "Tôi chỉ biết là mình không muốn cảm giác đó kết thúc. Sau 19 năm dài đằng đẵng, đó là lần đầu tiên cha ôm tôi. Cảm giác như trái tim tôi đang được chữa lành vậy! Một cái ôm từ cha mẹ có vẻ như là điều hiển nhiên với tất cả chúng ta, nhưng đối với tôi, nó đã thay đổi mọi thứ!"
Còn ông Arsenal thì chia sẻ: "Cho đến khi tôi được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao tôi không thực hiện được hành động quá giản đơn như vậy với con gái. Không những thế, tôi còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến con gái mình nữa! Thời gian qua, tôi đã cố gắng rất nhiều để thay đổi bản thân."
Và giờ đây, ông bố Arsenal đã trở thành một người hoàn toàn khác. Ông luôn bày tỏ tình cảm khi cần thiết, đồng thời nỗ lực trong mọi hoạt động nâng cao nhận thức về vấn đề tự kỷ. Bên cạnh đó, ông còn nhiệt tình gây quỹ, quyên góp cho các tổ chức từ thiện, đem đến hơi ấm tình thương như cái ôm ông đã dành tặng cho cô con gái vài năm về trước
Nguồn: kenh14.vn