Hai cha con anh Thành và bé Thanh đều gầy gò, tay chân tong teo như người suy dinh dưỡng. Hàng ngày, cô bé ốm o đó phải lội đầm sâu để hái sen rồi mang đi bán, kiếm tiền nuôi người cha bệnh tật của mình.
Một người bạn kể lại câu chuyện về cô bé 11 tuổi ở quận Bình Tân, TP. HCM này - mỗi ngày em phải lội ao, đầm... để hái sen đem ra đường lớn bán kiếm tiền nuôi ba bệnh tật ở nhà. Nghe xong mà tim như thắt lại
Câu chuyện được biết đến trong một lần tình cờ đi ngang qua nơi cô bé nhỏ nhắn ấy ngồi bán từng bó sen. Anh bạn dừng lại hỏi mua và trò chuyện, mới biết hoàn cảnh éo le của em.
Bé Thanh đã 11 tuổi nhưng không được đến trường vì phải nặng gánh mưu sinh, khi người cha của em với đôi chân tật nguyền đã mất khả năng lao động từ hơn 1 năm nay. Tuổi thơ của em chỉ toàn màu cơ cực
Một ngày giữa tháng 9, ekip đến thăm cô bé phi thường kia. Em dẫn vào nơi mà gia đình nhỏ của mình đang sinh sống - và cảnh tượng thật sự khiến ai cũng phải xúc động.
Con đường dẫn vào nhà em là con đường đất sình lầy, ngập lún, hai bên cỏ mọc cao hơn đầu người. Ngôi nhà của hai cha con nằm trên một mảnh đất cằn cỗi đang chờ quy hoạch ở phường Bình Trị Đông B, quận Bình Tân.
Nơi gia đình em sinh sống là một mái nhà dột nát, chật hẹp, được dựng lên tạm bợ để chống chọi với mưa gió Sài Gòn. Nhìn mà thương quá đi
Từ hơn một năm nay, cha của em là anh Nguyễn Văn Thành (45 tuổi, quê Bến Tre) đi lại khó khăn do bệnh tật và đôi chân yếu ớt phải chống gậy.
Tên em là Nguyễn Hồng Thanh, năm nay em tròn 11 tuổi nhưng không được đến trường như những đứa trẻ khác. Một ngày của em bắt đầu bằng việc dậy sớm, lội ra đầm sen trước nhà để mò mẫm hái từng cành sen đẹp nhất đem đi bán kiếm tiền.
Mùa này sen không mọc nhiều nên em phải đầm mình trong dòng nước đen ngòm, nặng mùi rác thải mà tìm sen. Em lội tới, lội lui cũng hơn 1 giờ đồng hồ, kéo theo chiếc thùng mút cũ kỹ để đựng từng bó sen vào đó. Vất vả thế mà chỉ mới 11 tuổi thôi
Bất kể mưa to hay nắng gắt, mỗi ngày Thanh lội ra đầm khoảng 2 lần để tìm sen.
Nhiều hôm Sài Gòn đỏng đảnh mưa suốt từ sáng đến chiều, có khi nặng hạt mà rơi như trút, Thanh dù cố gắng đến mấy cũng không dám lội ra xa quá, đành ngồi bó gối nhìn ra đầm sen.
Không bán được sen đồng nghĩa với việc không có tiền nên có hôm hai cha con không ăn gì, có hôm Thanh được người chú nấu chén cơm nhỏ lót bụng để ăn, còn anh Thành thì ăn rau luộc cầm cự. Nghe mà xót xa quá đi mất
Giữa đầm sen bát ngát, Thanh kéo theo chiếc thùng làm bằng mút xốp, len lỏi vào từng ngóc ngách để tìm hái những cành sen đẹp nhất.
Khi tìm đủ những cành sen để có thể bán thành từng bó, Thanh mới chịu lội vào bờ.
Sau hai lần dang nắng đầm mình trong ao, người ngợm đầy bùn đất và mồ hôi ướt đẫm trên tóc, Thanh lấy bộ đồ rồi chuẩn bị nước tắm.
Ở ngay giữa Sài Gòn phồn hoa nhưng khu vực em ở lại không có nước sạch, em hứng nước từ một cái ao còn đọng lại nước mưa từ những ngày trước để tắm. Thương quá đi thôi
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Thanh sẽ kể cho cha nghe về một ngày "làm việc" của mình.
Hiện tại, anh Thành sống cùng người em trai của mình và các cháu, nhưng hoàn cảnh gia đình người em cũng rất khó khăn, chật vật, không thể giúp đỡ được gì cho hai cha con anh.
Do cái nghèo cái khổ bám lấy số phận, vợ anh đã bỏ đi từ lâu để lại cô con gái nhỏ do một tay anh nuôi nấng. Ngày còn khỏe mạnh, anh làm đủ mọi nghề để kiếm tiền lo cho mình và cho con.
"Tôi cũng lội ao hái sen đi bán, có khi giăng lưới đánh cá, làm đủ kiểu để kiếm miếng ăn, con bé Thanh ngày đó ngồi trên bờ nhìn cha nó lội ao, lội đầm, nhiều lần cũng bảo:
"Cho con đi với!" nhưng tôi cản. Hơn một năm trước, không hiểu bệnh gì mà bỗng dưng tôi mệt trong người, rồi chân thì yếu dần, đứng không vững chứ nói gì đến lội ao.
Rồi Hồng Thanh thay tôi làm việc, nó bảo cha lội được, con cũng lội được. Giờ ngày nào, nó cũng ra đó hái sen rồi đạp xe ra đường nhựa, ngồi bán đến hết mới về...", anh Thành gạt nước mắt, chia sẻ.
Nguồn: soha.vn