VoiYeu8547
New member
Lucy giống như Tarzan bị lạc vào phố thị vậy, nhưng tệ hơn nhiều, rồi trở thành sinh vật cô đơn nhất lịch sử với cái kết đau đớn không tưởng
Tinh tinh, khỉ đột và các loài linh trưởng nói chung giống như tấm gương phản chiếu hơi méo mó của loài người. Chúng có bộ gene khá tương đồng với mình, nhiều điểm giống nhưng cũng rất khác biệt. Chính vì thế mà trong lịch sử, khoa học đã làm vô số nghiên cứu về tinh tinh để hiểu thêm về loài người. Trong đó, có những thí nghiệm nghe qua thì hứng, nhưng hậu quả để lại thì... chạnh lòng vô cùng.
Giống như câu chuyện về Lucy - cô tinh tinh được nuôi dạy như người mà mình sắp kể đây.
Khi khoa học biến một con tinh tinh thành... "con người"
Tinh tinh Lucy chào đời năm 1964, và cuộc đời nó từ lúc mới sinh đã gắn chặt với con người. Được giải cứu khỏi đoàn xiếc ở Florida, Lucy được đấu giá cho các học giả tại Viện nghiên cứu linh trưởng Oklahoma (Mỹ), trở thành đối tượng nghiên cứu trong nhiều báo cáo. Tuy nhiên phải đến khi được nhận nuôi bởi nhà trị liệu tâm lý Maurice Temerlin và vợ ông - Jane, cái tên Lucy mới nổi tiếng.
Mục đích của Temerlin lúc đó là muốn xem liệu tinh tinh có thể tiếp thu đặc điểm tính cách của loài người và hành động giống mình không, nên vợ chồng ông quyết định nuôi Lucy như một bé gái thật sự. Ông siêu hứng thú với việc nghiên cứu quá trình phát triển tâm lý của các loài linh trưởng. Nhưng dù chăm Lucy cực kỳ chu đáo, cả hai vẫn chẳng hiểu được chính xác cô tinh tinh nghĩ gì, và thực sự muốn gì.
Lucy được đeo khăn ăn, có đồ chơi riêng, nằm trong cũi khi ngủ. Vợ chồng Temerlin còn dạy nó dùng dao dĩa khi ăn uống, được ăn chung với cả nhà với các món nấu chín như người. Khi Lucy lớn hơn, nàng tinh tinh bắt đầu có khẩu vị và cá tính riêng - phần nào phản ánh sự phát triển của đứa trẻ giai đoạn niên thiếu.
Lucy cũng học được cách tự mặc đồ, bắt đầu mặc đồ người, biết mặc váy, đội mũ. Cô nàng cũng thích đọc sách, thích nhìn những hình ảnh sặc sỡ trong tạp chí, dù hiển nhiên là khó hiểu được ý nghĩa thực sự của chúng.
Tuổi dậy thì của một cô tinh tinh... khá là rebel
Tuổi dậy thì, Lucy bắt đầu thể hiện những sở thích và cá tính khá... nổi loạn - y hệt như con người vậy. Cô nàng mê uống rượu, có thể say luôn nếu không kiểm soát. Cô tinh tinh còn nhặt con mèo về nuôi, giống như cách người ta nuôi thú cưng. Dù vậy, nhà Temerlin cũng khá lo Lucy có thể "xử đẹp" con mèo nghiệp và ăn thịt nó, trong trường hợp bị kích động.
Roger Fouts - nhà linh trưởng học Mỹ cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến quá trình phát triển của Lucy. Năm 1974 - 5 năm sau khi được nhà Temerlin nhận nuôi, Fouts dạy Lucy một số ngôn ngữ cử chỉ, ký hiệu đơn giản. Sự lưu loát khi dùng ký hiệu của Lucy tỏ ra vượt trội hơn so với những con tinh tinh sống tự nhiên. Theo tài liệu ghi nhận, Lucy nhớ được 250 ký hiệu.
Việc cô nàng có thực sự hiểu rõ ý nghĩa và dùng được các ký hiệu này để giao tiếp hay không vẫn còn tranh cãi, vì một số người cho rằng Lucy chỉ đơn giản bắt chước hành động người. Nhưng thực tế cho thấy, Lucy có khả năng đồng cảm cao hơn đồng loại. Khi "mẹ" Jane buồn, Lucy sẽ tự động an ủi, ôm ấp, vuốt ve bà mà không cần ai hướng dẫn.
Khi nhu cầu sinh lý trở thành... thảm họa
Tuổi trưởng thành, Lucy bắt đầu có dấu hiệu hưng phấn khi đọc những cuốn tạp chí "18+" dành cho con gái. Điều này có nghĩa, cô nàng dần xem con người là đối tác giao phối tiềm năng, vì không được tiếp xúc với đồng loại. Không ít lần, Temerlin bắt gặp Lucy tìm cách tự thỏa mãn mà không thể.
Tình dục là nhu cầu quan trọng của mọi giống loài. Temerlin hiểu điều đó, nên ông quyết định đưa cô đến gặp một con tinh tinh đực để giải quyết chuyện này. Tuy nhiên, kết quả của cuộc gặp ấy lại thành thảm họa. Lucy sợ con tinh tinh đực đến mức không thể giao tiếp với nó. Nó sợ đến hoảng loạn luôn. Rõ ràng, việc sống tách biệt với đồng loại đã ngăn cản Lucy tương tác an toàn với chúng, chứ chưa nói gì đến chuyện giao phối.
Chuyện trong nhà Temerlin cũng dần bất ổn. Lucy ngày càng mất kiểm soát, hung hăng và phá hoại hơn. Cô nàng đập phá mọi thứ, từ nội thất cho đến quần áo của chính mình. Temerlin hiểu rằng Lucy yêu họ - "bố mẹ" của nó, nhưng bản thân Lucy thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chính mình. Lucy biết cuộc sống của nó đang sai, đang mất cân bằng, và sự sai ấy chẳng thể biểu hiện ra bằng cách nào khác ngoài việc tức giận. Cô thậm chí còn ra dấu cho Fouts, rằng mình đang buồn phiền.
Cái kết đau lòng của một sinh vật lạc loài
Rốt cục, Temerlin buộc phải chọn giải pháp đưa cô con gái khác loài mình đi... cải tạo. Lucy được đưa tới trung tâm cải tạo tinh tinh tại Gambia, được chăm sóc bởi Janis Carter - cử nhân tâm lý học. Ban đầu, Lucy không thể hòa nhập, nhưng dần dần đã có thể tương tác và được những con tinh tinh khác chấp nhận. Dù vậy, tình hình vẫn chưa khá hơn: cô sụt cân rõ rệt, và vẫn không chấp nhận giao phối.
Sau 1 năm, Carter quay lại trung tâm. Lucy ôm chầm lấy cô, rồi buông ra và quay lại với đàn. Carter vui mừng, xem đây là dấu hiệu Lucy đã được đàn chấp nhận.
Nhưng năm kế tiếp, những gì chờ đón Carter khi trở lại là... thi thể của Lucy! Cô tinh tinh đáng thương chết trong tình trạng mất đầu, đôi bàn tay bị lấy mất. Carter nghi ngờ những kẻ săn trộm, nhưng đó cũng chỉ là nghi ngờ. Sự thật về số phận của Lucy chưa bao giờ được làm sáng tỏ.
Nguồn: kenh14.vn