Trong cái xã hội này mà toàn drama, toxic thì đôi khi mình cũng cần slow down lại, sống tinh tế hơn xíu để nhận ra rằng: người tốt vẫn còn nhiều lắm, và lòng trắc ẩn là thứ chưa bao giờ mất đi nha!
Chuyện 1: Ông chú vô danh vác tù và hàng tổng
Vì cái xe nó có vấn đề tí xíu, nên chuyến đi từ Sài Gòn lên khu vực Mũi Kê Gà (huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận) chiều mùng 2 Tết của gia đình mình phải delay tận 3 tiếng đồng hồ luôn nha!
Do đã hứa với gia đình sẽ chạy đường ven biển để sống ảo ngắm cảnh, nên tới khi xe tới thị trấn La Gi thì trời đã tối mịt mù rồi.
Đường khá vắng vẻ, bỗng dưng qua gương chiếu hậu mình nhìn thấy một ánh đèn le lói. Chắc chắn đó là đèn pha của một chiếc xe máy đang chạy với tốc độ khá cao. Mình nhìn gương cũng chỉ để cảnh giác thôi chứ không chú ý gì nhiều.
Éo le là chiếc xe máy đó chạy sát xe mình, liên tục ra dấu hiệu gì đó. Thú thật giữa đồng không mông quạnh mà gặp cảnh này, mình chỉ toàn nghĩ lung tung những điều xấu thôi á
Mình tăng ga cố gắng bỏ chiếc xe máy lạ đó lại, nhưng nó không buông tha và rốt cuộc màn rượt đuổi kết thúc khi chiếc xe máy vượt qua rồi chặn đầu mình lại luôn.
Mình chốt cửa, mở kính. Người chạy xe máy tầm tuổi trung niên, tiến sát xe mình nói: "Phía trước đường hư hết rồi, con nhớ chạy chậm coi chừng xe lao vào mấy cái hố. Sáng giờ mấy chiếc lao xuống rồi".
Mình ngỡ ngàng hỏi lại: "Hóa ra chú chạy theo xe con để báo đường xấu phía trước ạ?". "Chứ còn sao nữa, tưởng tui muốn làm gì". Nói xong chú quay lưng đi thẳng mà không cho mình cơ hội nói lời cảm ơn. Thật sự ấm lòng quá đi!
Chuyện 2: Bát bún cuối ngày
Đợt trước Tết, nhận lời mời của đứa bạn trên Buôn Ma Thuột, gia đình mình bay vào Tây Nguyên check-in khám phá phố núi. Nhưng thay vì hạ cánh xuống sân bay Buôn Ma Thuột, chúng mình quyết định xuống Pleiku trước để uống cà phê và khám phá cả vệt Tây Nguyên.
Thuê được chiếc xe, chúng mình chạy lên nhà thờ Kon Tum, thủy điện Ia Ly, biển Hồ Pleiku... Mãi tới chiều muộn mới xuất phát từ Pleiku chạy lên Buôn Ma Thuột. Chặng đường khá dài và do vừa đi vừa dò đường nên gần 11h khuya chúng mình vẫn chưa tới Buôn Ma Thuột.
Cả nhà đều mệt nên ghé tạm vào một quán cà phê ven đường nghỉ ngơi. Lũ trẻ kêu đói, mình thì chỉ biết an ủi là tìm được quán sẽ cho chúng ăn.
Bỗng dưng bà chủ quán bê ra 3 tô bún, đặt lên bàn chúng mình và nói: "Giờ khuya rồi, bà chắc chắn là khu này không còn quán nào mở cửa kinh doanh đâu, các con ăn tạm".
Hỏi ra mới biết, nhà bà là quán bán bún, nhưng đã đóng cửa từ 8h tối. 3 tô bún này bà để lại cho các cháu đi chơi về ăn. Dù rất ngại, nhưng ánh mắt bà chân thành, mình không nỡ từ chối. Mình đề nghị được trả tiền cho 3 bát bún, nhưng bà từ chối.
"Never Accept Pay For Kindness" (Không bao giờ chấp nhận trả tiền cho lòng tốt), câu nói kinh điển của bác sỹ Howard Kelly trong câu chuyện "Một cốc sữa" vang lên trong mình ngay lúc đó.
Mình rối rít cảm ơn bà. Nhìn lũ trẻ con ăn ngon lành tô bún có lẽ đã là sự trả ơn lớn nhất đối với bà rồi.
Trong một xã hội mà chúng ta nghĩ rằng chẳng ai cho nhau bữa ăn miễn phí, thực tế là vẫn còn rất nhiều bữa ăn miễn phí ở xung quanh chúng ta nếu con người đối đãi với nhau bằng tấm chân tình, thay vì đặt ra các tiêu chuẩn vật chất.
Nguồn: soha.vn