Làm cha mẹ mà để con nghèo tâm hồn thì thật sự nguy hiểm lắm đó các bạn ơi
Có một chuyện xảy ra trên tàu cao tốc khiến mình rất bất ngờ. Một gia đình 3 người ngồi cùng nhau, cậu bé khoảng 10 tuổi vui vẻ mua 3 suất cơm rồi báo với ba: "Con mua 3 suất cơm với 3 vị khác nhau nha ba, có cả suất gà Kung Pao đắt nhất luôn đó ạ"
Nhưng mà plot twist đây rồi! Khi mẹ đi vệ sinh về, nhìn thấy 3 suất cơm là mẹ nổi điên luôn: "Mua nhiều cơm thế làm gì, 100 tệ mẹ đưa mà con xài hết luôn hả? Ba mẹ không đói, con chỉ biết phung phí tiền. Giờ mang cơm đi trả lại! Trả ngay!"
Rồi mẹ kéo cậu bé đang khóc nức nở đi trả 2 suất cơm còn lại. Bà cẩn thận đếm tiền được hoàn, nhét vào túi quần, rồi nói với con không kiên nhẫn tí nào: "Suất này của con đó, ăn mau đi. Mẹ kiếm tiền không dễ, cơm trên tàu cao tốc lại đắt thế mà mẹ vẫn mua cho con, tất cả là vì con cả".
Cậu bé ngồi im lặng, nước mắt rơi lã chã. Cậu không dám nói gì, vừa khóc vừa lặng lẽ ăn từng thìa cơm
Nhìn cảnh đó mà người xung quanh đều shocked hết. Ba mẹ cậu bé đâu phải không đủ tiền mua 2 suất cơm kia, nhưng cách họ "giả nghèo" để tiết kiệm tiền đã để lại trauma tâm lý sâu sắc cho đứa trẻ quá.
Thật ra, so với chuyện "giả nghèo", điều đáng sợ hơn chính là sự "nghèo tâm hồn" của ba mẹ đó!
Có người từng nói: "Rất khó để một đứa trẻ có tấm lòng rộng mở lớn lên trong một gia đình tính toán từng đồng. Và cũng rất khó để một đứa trẻ trở nên thanh thoát, trong sáng nếu lớn lên trong một gia đình tầm thường".
Đúng rồi đó, những ba mẹ quen với việc "giả nghèo" chỉ biết tính toán về vật chất bên ngoài, mà không nhận ra việc nuôi dưỡng tinh thần quan trọng thế nào. Ba mẹ "nghèo tâm hồn" không thể nuôi dạy con thành tài được đâu!
- Khiến cảm giác "mình không đủ tốt" bám lấy con cái mãi
Một người kể lại: Gia đình cô không hề nghèo, có nhà, có xe, nhưng mẹ cô luôn nhồi nhét suy nghĩ "nhà mình rất nghèo, giờ không có tiền đâu" vào đầu cô từ bé.
Hồi mẫu giáo, trong lớp mọi người đều mê búp bê Barbie, cô muốn sờ thử búp bê của bạn nhưng bị nói: "Vậy thì bảo mẹ cậu mua cho đi". Lúc đó, cô cảm thấy tự ti lắm luôn
Từ nhỏ cô phải mặc đồ nhái kiểu "Adibas", bị bạn bè bully. Cô thích học nhảy nhưng mẹ không cho đăng ký. Những món đồ chơi, tạp chí hot trong lớp, mẹ chỉ nói: "Tiền không phải để mua mấy thứ vớ vẩn này".
Trước khi vào đại học, cô chưa từng được đi trung tâm thương mại. Sau này khi đi, cô cũng cảm thấy mình không xứng ở nơi sang chảnh như vậy. Khi hẹn hò, gặp người đàn ông ưu tú một chút, cô cũng không dám tiến tới, luôn thấy mình không đủ tốt.
Một đứa trẻ từ nhỏ chưa từng được ăn ngon dùng tốt sẽ dễ dàng tự ti và luôn nghĩ mình không xứng đáng. Đó là một chướng ngại vật lớn trên con đường trưởng thành của trẻ chưa chín chắn về tâm lý.
Một nhà văn từng nói: "Nếu một đứa trẻ từ nhỏ đã coi mình là người nghèo, cả đời nó sẽ mãi nghèo".
Nghèo vật chất chỉ ảnh hưởng tạm thời thôi, nhưng nghèo tâm hồn có thể ảnh hưởng cả đời. Vì áp lực từ sự nghèo nàn trong tâm trí chiếm dụng không gian não bộ, trực tiếp giới hạn tầm nhìn và tư duy của trẻ.
- Khiến tâm lý "tự bù đắp" ngấm sâu vào con cái
Vào thời của ba mẹ chúng mình, vì thiếu thốn vật chất và nhiều trách nhiệm, họ học được cách tiết kiệm và kiềm chế. Họ cho rằng việc để con mặc lại đồ cũ của anh chị hoặc của ba mẹ là điều tốt rồi.
Nhưng đối với một đứa trẻ còn nhỏ, việc "không được mặc quần áo đẹp" hoặc "phải mặc đồ của ba" lại khiến cảm giác thiếu thốn ăn sâu hơn nữa. Điều này giống như một con dao vô hình kìm hãm khát vọng của trẻ.
Khi trưởng thành, cô gái trong câu chuyện ở trên nhận ra mình có tâm lý "bù đắp quá mức" nghiêm trọng. Cô cuồng mua quần áo, không chỉ để bù đắp thiếu thốn vật chất mà còn để lấp đầy sự giáo dục và quan tâm mà ba mẹ đã không dành cho cô thời thơ ấu ️
Nhà phân tích tâm lý nổi tiếng người Áo Alfred W. Adler, trong tác phẩm "Hiểu về con người", đã dùng cơ chế tâm lý bù đắp quá mức để giải thích nhiều hiện tượng:
"Nếu một đứa trẻ có khiếm khuyết thể chất hoặc tự ti chủ quan, phong cách sống của nó sẽ nghiêng về bù đắp hoặc bù đắp quá mức cho khuyết điểm hay sự tự ti đó".
Hiện tượng này không phải hiếm đâu. Có một thống kê vào ngày Quốc tế Thiếu nhi: Mỗi năm có 70 triệu người trưởng thành mua đồ chơi cho bản thân, trong đó 57% là thế hệ 9x, và hơn 30% là thế hệ 95. Một số người thậm chí chi hàng triệu tệ mỗi năm chỉ để mua đồ chơi.
Có người gọi hiện tượng này là "bù đắp mang tính trả thù thời thơ ấu", nhằm mô tả sự trả thù cho những khát vọng bị kìm nén khi còn nhỏ bằng cách bù đắp khi trưởng thành và có freedom tài chính rồi.
Nghèo vật chất có thể vượt qua nhờ tinh thần phấn đấu và niềm vui lao động. Nhưng ba mẹ nghèo tâm hồn dù có giàu đến đâu cũng khiến con cái bất an vì thiếu tình thương và giáo dục từ nhỏ
Tình yêu tốt nhất là nuôi dưỡng sự giàu có trong tâm hồn trẻ. Ba mẹ thông minh không chỉ biết để lại tiền bạc mà còn là tình yêu, sự lạc quan, mạnh mẽ và ý chí vươn lên cho con cái!
Nguồn: kenh14.vn
Có một chuyện xảy ra trên tàu cao tốc khiến mình rất bất ngờ. Một gia đình 3 người ngồi cùng nhau, cậu bé khoảng 10 tuổi vui vẻ mua 3 suất cơm rồi báo với ba: "Con mua 3 suất cơm với 3 vị khác nhau nha ba, có cả suất gà Kung Pao đắt nhất luôn đó ạ"
Nhưng mà plot twist đây rồi! Khi mẹ đi vệ sinh về, nhìn thấy 3 suất cơm là mẹ nổi điên luôn: "Mua nhiều cơm thế làm gì, 100 tệ mẹ đưa mà con xài hết luôn hả? Ba mẹ không đói, con chỉ biết phung phí tiền. Giờ mang cơm đi trả lại! Trả ngay!"
Rồi mẹ kéo cậu bé đang khóc nức nở đi trả 2 suất cơm còn lại. Bà cẩn thận đếm tiền được hoàn, nhét vào túi quần, rồi nói với con không kiên nhẫn tí nào: "Suất này của con đó, ăn mau đi. Mẹ kiếm tiền không dễ, cơm trên tàu cao tốc lại đắt thế mà mẹ vẫn mua cho con, tất cả là vì con cả".
Cậu bé ngồi im lặng, nước mắt rơi lã chã. Cậu không dám nói gì, vừa khóc vừa lặng lẽ ăn từng thìa cơm
Nhìn cảnh đó mà người xung quanh đều shocked hết. Ba mẹ cậu bé đâu phải không đủ tiền mua 2 suất cơm kia, nhưng cách họ "giả nghèo" để tiết kiệm tiền đã để lại trauma tâm lý sâu sắc cho đứa trẻ quá.
Thật ra, so với chuyện "giả nghèo", điều đáng sợ hơn chính là sự "nghèo tâm hồn" của ba mẹ đó!
Có người từng nói: "Rất khó để một đứa trẻ có tấm lòng rộng mở lớn lên trong một gia đình tính toán từng đồng. Và cũng rất khó để một đứa trẻ trở nên thanh thoát, trong sáng nếu lớn lên trong một gia đình tầm thường".
Đúng rồi đó, những ba mẹ quen với việc "giả nghèo" chỉ biết tính toán về vật chất bên ngoài, mà không nhận ra việc nuôi dưỡng tinh thần quan trọng thế nào. Ba mẹ "nghèo tâm hồn" không thể nuôi dạy con thành tài được đâu!
- Khiến cảm giác "mình không đủ tốt" bám lấy con cái mãi
Một người kể lại: Gia đình cô không hề nghèo, có nhà, có xe, nhưng mẹ cô luôn nhồi nhét suy nghĩ "nhà mình rất nghèo, giờ không có tiền đâu" vào đầu cô từ bé.
Hồi mẫu giáo, trong lớp mọi người đều mê búp bê Barbie, cô muốn sờ thử búp bê của bạn nhưng bị nói: "Vậy thì bảo mẹ cậu mua cho đi". Lúc đó, cô cảm thấy tự ti lắm luôn
Từ nhỏ cô phải mặc đồ nhái kiểu "Adibas", bị bạn bè bully. Cô thích học nhảy nhưng mẹ không cho đăng ký. Những món đồ chơi, tạp chí hot trong lớp, mẹ chỉ nói: "Tiền không phải để mua mấy thứ vớ vẩn này".
Trước khi vào đại học, cô chưa từng được đi trung tâm thương mại. Sau này khi đi, cô cũng cảm thấy mình không xứng ở nơi sang chảnh như vậy. Khi hẹn hò, gặp người đàn ông ưu tú một chút, cô cũng không dám tiến tới, luôn thấy mình không đủ tốt.
Một đứa trẻ từ nhỏ chưa từng được ăn ngon dùng tốt sẽ dễ dàng tự ti và luôn nghĩ mình không xứng đáng. Đó là một chướng ngại vật lớn trên con đường trưởng thành của trẻ chưa chín chắn về tâm lý.
Một nhà văn từng nói: "Nếu một đứa trẻ từ nhỏ đã coi mình là người nghèo, cả đời nó sẽ mãi nghèo".
Nghèo vật chất chỉ ảnh hưởng tạm thời thôi, nhưng nghèo tâm hồn có thể ảnh hưởng cả đời. Vì áp lực từ sự nghèo nàn trong tâm trí chiếm dụng không gian não bộ, trực tiếp giới hạn tầm nhìn và tư duy của trẻ.
- Khiến tâm lý "tự bù đắp" ngấm sâu vào con cái
Vào thời của ba mẹ chúng mình, vì thiếu thốn vật chất và nhiều trách nhiệm, họ học được cách tiết kiệm và kiềm chế. Họ cho rằng việc để con mặc lại đồ cũ của anh chị hoặc của ba mẹ là điều tốt rồi.
Nhưng đối với một đứa trẻ còn nhỏ, việc "không được mặc quần áo đẹp" hoặc "phải mặc đồ của ba" lại khiến cảm giác thiếu thốn ăn sâu hơn nữa. Điều này giống như một con dao vô hình kìm hãm khát vọng của trẻ.
Khi trưởng thành, cô gái trong câu chuyện ở trên nhận ra mình có tâm lý "bù đắp quá mức" nghiêm trọng. Cô cuồng mua quần áo, không chỉ để bù đắp thiếu thốn vật chất mà còn để lấp đầy sự giáo dục và quan tâm mà ba mẹ đã không dành cho cô thời thơ ấu ️
Nhà phân tích tâm lý nổi tiếng người Áo Alfred W. Adler, trong tác phẩm "Hiểu về con người", đã dùng cơ chế tâm lý bù đắp quá mức để giải thích nhiều hiện tượng:
"Nếu một đứa trẻ có khiếm khuyết thể chất hoặc tự ti chủ quan, phong cách sống của nó sẽ nghiêng về bù đắp hoặc bù đắp quá mức cho khuyết điểm hay sự tự ti đó".
Hiện tượng này không phải hiếm đâu. Có một thống kê vào ngày Quốc tế Thiếu nhi: Mỗi năm có 70 triệu người trưởng thành mua đồ chơi cho bản thân, trong đó 57% là thế hệ 9x, và hơn 30% là thế hệ 95. Một số người thậm chí chi hàng triệu tệ mỗi năm chỉ để mua đồ chơi.
Có người gọi hiện tượng này là "bù đắp mang tính trả thù thời thơ ấu", nhằm mô tả sự trả thù cho những khát vọng bị kìm nén khi còn nhỏ bằng cách bù đắp khi trưởng thành và có freedom tài chính rồi.
Nghèo vật chất có thể vượt qua nhờ tinh thần phấn đấu và niềm vui lao động. Nhưng ba mẹ nghèo tâm hồn dù có giàu đến đâu cũng khiến con cái bất an vì thiếu tình thương và giáo dục từ nhỏ
Tình yêu tốt nhất là nuôi dưỡng sự giàu có trong tâm hồn trẻ. Ba mẹ thông minh không chỉ biết để lại tiền bạc mà còn là tình yêu, sự lạc quan, mạnh mẽ và ý chí vươn lên cho con cái!
Nguồn: kenh14.vn