Chuyện thật như đùa về tên lửa "sát thủ tàu sân bay" của Trung Quốc

Kem2k62183

New member
ed1d2865dc430738ef89.jpg


Tên lửa đạn đạo chống tàu (ASBM) DF-21D được flex là "sát thủ tàu sân bay" đấy nhé. Nhưng mà thực tế thì Mỹ và các nước châu Á nên lo sợ nó đến mức nào?

Trên tạp chí The National Interest (TNI - Mỹ) ngày 2/9, anh tác giả Harry J. Kazianis đã vào cuộc điều tra xem "bé" DF-21D này có đáng sợ như lời đồn không.

Theo đó thì tên lửa DF-21D được thiết kế để "úp sọt" các tàu chiến đối phương ở vùng biển xa hoặc dùng trong chiến thuật chống tiếp cận - tức là không cho đối thủ vào gần các vùng tranh chấp như Hoa Đông hay Biển Đông.

Báo cáo tháng 8/2011 của Bộ Quốc phòng Đài Loan từng cảnh báo: Một số lượng nhỏ các tên lửa này đã được sản xuất và triển khai vào năm 2010 rồi đó.

Khi nhắc đến mối đe dọa DF-21D, có 2 câu hỏi chính cần trả lời: "Khả năng của loại tên lửa này ra sao?" và "Các tàu chiến của Hải quân Mỹ liệu có đủ sức phòng thủ trước nó không?"

DF-21D có đáng sợ như lời đồn?

Theo báo cáo năm 2013 của chuyên gia Andrew Erickson, cộng tác viên quen mặt của TNI, thì DF-21D còn phải "luyện công" thêm nhiều trước khi đạt được khả năng hoạt động đầy đủ.

Tuy nhiên plot twist là các quan chức quốc phòng Mỹ và Đài Loan trong 2 năm qua lại lần lượt xác nhận rằng loại ASBM này đã được triển khai rồi.

Thêm vào đó, các phương tiện hỗ trợ đã đủ để mang lại cho loại tên lửa này khả năng tấn công cơ bản nhằm vào các tàu sân bay Mỹ đang hoạt động ở Tây Thái Bình Dương (chưa tính đến các biện pháp đối phó nha).

80d5735bae3df8ff1a9b.jpg


Chuyên gia Erickson cho rằng, mối đe dọa của ASBM vào tàu chiến của Hải quân Mỹ được xác định bằng mức độ phát triển của các hệ thống xử lý thông tin và các khả năng liên quan.

Các chi tiết của tên lửa DF-21D đã được kiểm định thông qua nhiều cuộc thử nghiệm, tuy nhiên khả năng Trung Quốc dùng được tên lửa này để tấn công một mục tiêu di động trên biển vẫn chưa được kiểm chứng - tức là mới chỉ test trên lý thuyết thôi.

Các công nghệ C4ISR (hệ thống chỉ huy, kiểm soát, thông tin liên lạc, máy tính, tình báo, giám sát, trinh sát) vẫn chưa đủ khả năng nhận diện và theo dõi tàu sân bay Mỹ ở thời gian thực trong điều kiện có chiến tranh.

Dù vậy thì tăng cường năng lực C4ISR đang trở thành tiêu chí ưu tiên trong chương trình hiện đại hóa quân đội của Trung Quốc - họ đang cày rank đấy.

Với phân tích của Erickson, có thể thấy Trung Quốc đã nỗ lực để hoàn thiện loại vũ khí này lắm rồi.

Hồi năm ngoái, nhiều quan chức Mỹ tin rằng khi có chiến tranh, DF-21D có thể ngắm bắn ít nhất một chiếc tàu của đối phương đang di chuyển trên biển và trên đường tiến tới mục tiêu này, nó vẫn có thể theo dõi một chiếc tàu khác tương tự - tức là có thể "đa nhiệm" được.

Mỹ có đủ khả năng "tank" DF-21D không?

Trong vài năm trở lại đây, mặc dù có rất nhiều ý kiến khác nhau khi đề cập tới vấn đề này nhưng có thể thấy rõ sự lo ngại lớn trong giới quân sự Mỹ.

Song thời gian trôi qua, những nỗi sợ hãi ban đầu đã dần chuyển thành những đánh giá lạc quan hơn - từ "panik" sang "keep calm" luôn.

Trong một bản báo cáo, chuyên gia quốc phòng Roger Cliff cho rằng:

Muốn sử dụng tên lửa đạn đạo tấn công thành công tàu chiến Hải quân Mỹ, Trung Quốc trước hết phải thăm dò, phát hiện được tàu chiến Mỹ, đồng thời xác nhận đây chính là mục tiêu họ muốn tấn công (như tàu sân bay).

Tiếp đó là nắm chắc tọa độ chính xác để tên lửa bắn trúng mục tiêu (ví dụ hình ảnh vệ tinh 1 giờ trước không có tác dụng bởi tàu chiến có thể rời khỏi khu vực chụp ảnh với tốc độ 25 dặm/giờ - tức là đã "hẹn hò" rồi), sau đó đổi mới dữ liệu có liên quan trong đường bay của tên lửa.

Cuối cùng, đầu đạn tên lửa phải "khóa" và ngắm chuẩn tàu chiến mục tiêu - nghe thì dễ nhưng làm thì khó lắm nha!

8cbc4d5113a05b63f4d0.jpg


Về biện pháp đáp trả và đánh chặn tên lửa, Roger Cliff cho rằng Mỹ có nhiều sự lựa chọn, mặc dù trong đó có một số biện pháp tương đối khó thực hiện:

"Radar vượt đường chân trời dùng để dò tàu chiến có thể bị gây nhiễu, đánh lừa hoặc bị tiêu diệt; khi vệ tinh hình ảnh đi qua khu vực có thể dò được hạm đội thì có thể phóng khói mù và các biện pháp đáp trả khác.

Ngoài ra có thể gây nhiễu dữ liệu của tên lửa tấn công để nó thay đổi hướng đi giữa đường; khi tên lửa 'khóa' mục tiêu, đầu dẫn tên lửa cũng có thể bị gây nhiễu và đánh lừa" - tức là có cả tá cách để "troll" tên lửa đó.

Nhưng Roger Cliff cũng cho rằng đánh chặn tên lửa là một việc khó khăn nhất.

SM-3 là hệ thống vũ khí sát thương ngoài tầng khí quyển, tức là nó chỉ có thể đánh chặn tên lửa ở giữa đường.

Vì vậy, tàu Aegis phải lập tức phóng tên lửa đánh chặn SM-3 mới có thể đánh chặn thành công trước khi tên lửa tấn công lại đi vào bầu khí quyển, hoặc triển khai tàu Aegis trên đường bay của tên lửa tấn công - phải tính toán timing cực kỳ chuẩn xác.

Cũng theo Cliff, tên lửa DF-21D có thể lắp thiết bị đánh lừa giữa đường, tiếp tục làm tăng độ khó cho việc đánh chặn thành công của tên lửa đánh chặn SM - level khó tăng gấp đôi luôn!

Tàu Aegis Mỹ cũng trang bị tên lửa SM-2 Block 4. Loại tên lửa này có thể đánh chặn tên lửa trong bầu khí quyển nhưng cũng có thể không đánh chặn thành công do tên lửa DF-21D có thể tiến hành cơ động.

Dẫu vậy, chưa thể biết trước tất cả các phương thức này sẽ có hiệu quả như thế nào trên thực tế - chưa ai dám "thử đấm nhau thật" cả.

Thậm chí sau khi Trung Quốc đã thử nghiệm tên lửa với một chiếc tàu thực sự, nước này cũng sẽ không thử nghiệm trong điều kiện con tàu triển khai đầy đủ các biện pháp đối phó mà tàu chiến Mỹ có thể sử dụng trên thực tế.

Và về phần mình, Hải quân Mỹ cũng chưa từng thử nghiệm các hệ thống phòng thủ trước một cuộc tấn công tương tự.

Theo Cliff, sẽ có một bên bị bất ngờ và thất vọng nhưng không thể biết trước được đó sẽ là bên nào - may mắn sẽ mỉm cười với ai? ‍♂️

Cần lưu ý rằng các tàu sân bay Mỹ đã trở thành mục tiêu tấn công trong nhiều thập kỷ và hệ thống phòng thủ trên tàu đã được các nhà hoạch định kế hoạch hải quân nghiên cứu trong nhiều năm rồi - không phải "tay mơ" đâu nhé.

Nói về thách thức mà tên lửa DF-21D mang lại, một bài viết trên blog Information Dissemination nhận định rằng:

DF-21D là mối đe dọa mới nhưng nó có vẻ sẽ không mang lại sự bất ngờ lớn như máy bay chiến đấu A6M Zero hay ngư lôi Type 93 của Nhật đối với Hải quân Mỹ trong Thế chiến II - không phải là "game changer" hoàn toàn.

Một nguồn tin mở cho biết DF-21D đã thử nghiệm tấn công mục tiêu cố định trên bộ nhưng chưa từng thử nghiệm với mục tiêu di động cỡ lớn trên biển - tức là mới đánh "mục tiêu đứng yên" thôi.

Trong khi đó, Hải quân Mỹ đã nghiên cứu biện pháp đối phó tên lửa đạn đạo trong hơn 20 năm rồi. Họ chắc chắn còn đủ thời gian để nghiên cứu một biện pháp hiệu quả đối phó DF-21D - đã "homework" từ lâu lắm rồi.

Kết luận: Đáng sợ hay không?

Giống như nhiều hệ thống vũ khí khác của Trung Quốc, "sát thủ tàu sân bay" có thể được xem là một thành phần trong chiến lược chống tiếp cận mà Bắc Kinh đang triển khai.

Nếu xảy ra xung đột với Mỹ hoặc một cường quốc khác, Trung Quốc sẽ dùng những vũ khí như vậy để ngăn chặn sự can thiệp của Mỹ vào eo biển Đài Loan, Hoa Đông hay Biển Đông.

Nhưng như đã phân tích, chúng ta không biết nhiều thông tin về DF-21 cũng như khả năng tác chiến thực tế của nó - còn nhiều dấu hỏi chấm lớn lắm. ❓

Có thể tên lửa này không phải là thứ vũ khí "thay đổi cuộc chơi" như nhiều ý kiến nhận định nhưng có thể là một nhân tố làm phức tạp tình hình, gây khó khăn cho các nhà hoạch định quân sự Mỹ và đồng minh - nói chung là "đau đầu" thật đấy!





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top