Chuyện thần kỳ Giáng sinh 1914: Khi chiến tranh nhường chỗ cho tình người giữa chiến trường

TamBong3905

New member
bfae0a81714b22420177.jpg


Giữa cái lạnh cóng của mùa Giáng sinh 1914, tại một chiến tuyến căng thẳng nơi quân Anh và Đức đang "ăn miếng trả miếng", bỗng có tiếng hát "Stille Nacht, Heilige Nacht" (Silent Night, Holy Night) vang lên làm ai cũng phải đứng hình. Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra luôn!

Những người lính vốn đang "battle" nhau dữ dội, với casualties lên tới hàng chục ngàn trong mấy tháng trời, bỗng nhiên trèo ra khỏi chiến hào ngập bùn lầy để tìm lại chút "vibe" ấm áp của con người giữa khung cảnh kinh hoàng của chiến tranh.

Hai bên chìa tay ra bắt lấy nhau. Quà cáp trao đi trao lại cảm động muốn khóc luôn

Và tại khu vực có tên Flanders Fields đó, một hoạt động ngừng bắn không chính thức nhân dịp Giáng sinh đã diễn ra, cách giờ đã đúng 110 năm rồi nhé!

Plot twist giữa cuộc chiến tàn khốc

"Không một phát súng nào vang lên" - Thiếu úy Kurt Zehmisch thuộc trung đoàn Saxony 134 của Đức viết trong diary, thể hiện sự shocked của ông ấy.

Bên kia chiến tuyến, Binh nhì Henry Williamson thuộc Lữ đoàn súng trường London cũng "hả hê" với thiện chí của đối phương.

"Ừ thì cả ngày hôm nay là lễ Giáng sinh mà. Awesome phải không?"

Ít ai tin được mắt mình về những gì đang diễn ra, đặc biệt là tại vùng đất đầy máu và bùn xen kẽ giữa Pháp và Bỉ này.

Lệnh ngừng bắn cho phép hai bên thu gom thi thể các đồng đội ra khỏi chiến trường và chôn cất họ đàng hoàng.

Hoạt động "đánh đấm" vẫn diễn ra tại nhiều nơi khác trong Thế chiến thứ nhất. Nhưng ít nhất đã có một khoảnh khắc peace hiếm hoi xuất hiện, giữa một cuộc chiến sẽ kéo dài thêm gần 4 năm nữa.

44a0017646fc27232cac.jpg


Trước đó không lâu, chiến dịch tấn công chớp nhoáng từ Đức qua Pháp tới bờ biển Bỉ đã dần "nghẹt", sau khi làm mất đi hàng trăm ngàn sinh mạng.

Với cả hai bên trong cuộc chiến - cả người Đức lẫn phe Đồng minh do Pháp và Anh dẫn đầu - thế bí đã chôn vùi mọi hy vọng rằng chiến tranh sẽ kết thúc vào dịp Giáng sinh 1914.

Điều diễn ra sau đó là kiểu chiến tranh hào (trench warfare), nơi sinh mạng con người liên tục bị "xả" không thương tiếc.

"Có nhiều vụ tấn công ở đây đã không vào sử sách đâu. Nhưng tất cả đều gây thiệt hại lớn về binh lính" - Piet Chielens, curator tại Bảo tàng Flanders' Fields ở Ypres, Bỉ, chia sẻ.

Chielens nói rằng trong những ngày đầu của Thế chiến thứ Nhất, khi hai bên đều đào nhiều đoạn hào phòng thủ trên đất Bỉ, các chỉ huy thường "ra lệnh tấn công mà chẳng cần suy nghĩ kỹ và cũng chẳng quan tâm đến số phận của lính".

Với pháo binh gần như chưa có, lính được đẩy lên xung phong tại các điểm phòng thủ, nơi súng máy không thể bắn hạ hết tất cả mọi người đang lao tới.

Đáng nhớ nhất là vụ tấn công Birdcage (Lồng chim) diễn ra ngày 19/12/1914, nhắm vào một khu vực chiến tuyến của quân Đức rộng bằng một sân bóng đá.

Trước đó, lính Đồng minh vẫn nghĩ về Giáng sinh ấm áp. Nhưng với 80 người tham gia trận Birdcage, giấc mơ đã thành nightmare, khi hàng rào thép gai giúp quân Đức phòng thủ cực kỳ hiệu quả.

Hàng rào cản bước tiến của lính xung kích, khiến họ trở thành "bia đỡ đạn" bất lực.

Một số thi thể được tìm thấy sau cuộc tấn công bị bắn nát đến mức không thể phân biệt được ai với ai.

Ngày nay, bia mộ của vài tử sĩ được đặt cạnh nhau để ghi nhớ nỗi kinh hoàng đó.

Trận Birdcage đã khiến giới chỉ huy phải đổi chiến thuật sang chỗ giằng co, sau khi nhận ra rằng việc "lùa" lính xung lên không hiệu quả tí nào.

"Chúng tôi không bắn đâu nha"

Trong bối cảnh chết chóc như vậy, ít ai còn hy vọng về một Giáng sinh yên bình.

Mờ sáng ngày 25/12/1914, hai anh lính Anh là Frank Wray và Maurice Wray đang đi canh, đột nhiên nghe tiếng nhạc từ phía chiến hào Đức vọng sang.

Các nhạc công Đức đã chơi nhiều bài Giáng sinh quen thuộc với cả hai quốc gia.

Khi trời sáng hẳn, một câu nói bằng tiếng Anh "lủng củng" vang lên từ chiến hào người Đức: "Chúng tôi tốt. Chúng tôi không bắn đâu".

"Sau đó là màn ngừng bắn tự phát.

Mọi người bước ra, ban đầu rất cẩn trọng. Họ sợ có trò đùa chết người nào đó.

Rồi sự ấm áp của con người đã xua tan cái giá lạnh của mùa đông" - anh em nhà Wray viết.

Chielens cho biết các cảnh tương tự đã diễn ra tại hơn 30 điểm dọc theo vùng chiến sự dài nhiều km ở Bỉ.

Ngừng bắn nhân Giáng sinh cũng xảy ra ở mặt trận phía Tây, trải dài từ Biển Bắc tới biên giới Thụy Sĩ.

Ngoài việc tán gẫu bằng "ngôn ngữ chắp vá" hoặc qua cử chỉ, ánh mắt, mọi người còn trao nhau nhiều món quà, từ thịt bò tới bia và kẹo. Một số còn chơi bóng đá với nhau nữa cơ! ⚽

Quân nhân Đức Werner Keil đã viết tên mình lên một mảnh giấy và tặng nó cùng một chiếc cúc áo trên quân phục cho quân nhân Anh Eric Rowden thuộc đơn vị Súng trường Westminster của Nữ hoàng trong Giáng sinh 1914.

"Chúng tôi cười và pha trò cùng nhau, quên béng cả việc chiến tranh đang diễn ra" - Rowden viết.

Tuy nhiên, hiện thực chiến tranh không tan biến nhanh đến vậy. Người ta vẫn nhớ về sự tàn bạo qua ký ức về vụ Birdcage và việc mai táng đồng đội.

Chielens nói rằng tiếng súng không hoàn toàn im bặt. Riêng tại dải đất Ploegsteert của Bỉ, đã có 250 người mất trong ngày Giáng sinh 1914.

Các lính cũng kể rằng chỉ huy quân đội hai bên rất tức giận trước màn "kết bạn" giữa thời chiến này và đã ra tay ngăn chặn để nó không tái diễn.

Quả thực, hoạt động ngừng bắn tự phát như Giáng sinh 1914 đã không quay lại nữa.

Chỉ có một thứ vẫn lặp lại là hoạt động giết chóc, với số người chết ngày càng tăng cao.

Ngày nay, gần khu tưởng niệm tại Ploegsteert kỷ niệm trận đấu bóng giữa các bên trong Giáng sinh 1914 là nghĩa trang quân sự Prowse Point.

Trong số 225 tử sĩ được an táng ở đây, có 3 bia mộ thuộc đơn vị bộ binh số 27 của Australia. Ngày mất của những người lính này ghi rõ: 25/12 (Giáng sinh) năm 1917.





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top