Ủa chứ ai ngờ được, một ông chú 42 tuổi, mặt mũi nhìn hiền lành vô cùng, lại có bộ não bệnh hoạn đến mức không tin nổi Nạn nhân của ông ta là một bà mẹ đang tuyệt vọng tìm kiếm đứa con gái 4 tuổi mất tích. Trong lúc cả gia đình cháu bé và Công an quận Long Biên đang dốc toàn lực tìm kiếm thì gã lại giở trò biến thái không thể tưởng tượng nổi...
**Trực buồn... nên nghịch?!**
Đêm 22-7, Nguyễn Quang Điệp (sinh năm 1974, quê ở TP Phủ Lý, Hà Nam) - một nhân viên thanh tra Sở GTVT tỉnh Hà Nam - đang trực tại cơ quan cùng mấy đồng nghiệp.
Vì rảnh quá không biết làm gì, Điệp bèn lên Facebook (ổng kể là nhờ con tạo tài khoản ) rồi tình cờ đọc được thông tin về cháu bé tên Nguyễn Minh Châu (sinh 2012), ở Thạch Bàn, Long Biên, Hà Nội bị mất tích, kèm theo số điện thoại của bố mẹ cháu. Và gã bèn... bấm máy gọi luôn!
Giữa đêm thấy có cuộc gọi nhỡ, chị Dương Thị Lân - mẹ của cháu bé - đã gọi lại nhưng Điệp không nghe máy. Từ đó đến sáng hôm sau, chị Lân đã gọi tận 17 cuộc cho gã vì nghĩ gã có thông tin gì đó về con gái mình
Mãi đến cuộc gọi thứ 17 gã mới bắt máy, câu đầu tiên hỏi chị Lân "đã tìm thấy con chưa" rồi cho biết gã đang giữ cháu bé, hiện cháu đang bú sữa.
Chị Lân như người đuối nước vớ được phao, van xin gã chỉ chỗ gã đang giữ cháu Châu thì Điệp trả lời: "Em yên tâm, anh sẽ trả con cho em".
Nhưng khi chị Lân hỏi con chị mặc áo màu gì thì gã nói màu đỏ (thực tế cháu Châu mặc áo xanh á ). Và gã bắt đầu giở giọng ỡm ờ: "Trước khi giao con thì em phải ngủ với anh..."
Suốt buổi sáng 23-7 cho đến chiều, chị Lân đã nhiều lần gọi cho gã với hy vọng tìm được chút thông tin về cô con gái bé bỏng. Nhưng gã đàn ông lạ này không màng đến nỗi lo lắng, đau khổ của chị, liên tục dùng những lời lẽ bệnh hoạn, biến thái (mình không tiện nêu ra đây ) để gạ gẫm chị Lân phải cho gã thoả mãn thú tính.
Không chỉ nhắn tin bậy bạ, dung tục cho chị Lân, Điệp còn nhắn tin với nội dung tương tự gửi cho chồng chị Lân khiến gia đình chị vừa hoảng loạn vừa bức xúc vô cùng
Cuối cùng, Điệp kết thúc màn bệnh hoạn bằng cuộc hẹn với chị Lân tại cổng Trường Đại học Giao thông vận tải. Chị giữa trưa nắng cũng phải mò tới điểm hẹn, chỉ mong tìm được con mình, nhưng thực tế thì hắn vẫn ung dung ngồi tại Hà Nam
Lúc này, Công an quận Long Biên đang tung lực lượng đi tìm kiếm cháu Châu. Cháu bé được xác định đã mất tích khoảng hơn 9h sáng 22-7, ngay trước cửa nhà.
Theo thông tin từ gia đình, sáng cùng ngày, bố mẹ cháu Châu (vợ chồng chị Lân) đi làm từ 4h sáng, bà ngoại cháu bé vào nằm ngủ cùng cháu.
Sáng ra, bà ngoại đi chợ về, mở cửa lấy quần áo ra phơi ngay ở sân trước cửa nhà, cháu bé cũng ra sân chơi.
Vài phút sau, bà gọi Châu vào ăn cháo thì không thấy cháu bé đâu cả. Tìm kiếm loanh quanh, bà chỉ thấy đôi dép của cháu cách nhà 30m.
Bà ngoại cháu bé tá hoả, vội vàng gọi điện cho bố mẹ cháu Châu về và báo Công an ngay lập tức.
Chị Lân một mặt trình báo Công an, mặt khác vội vã lên Facebook chia sẻ kèm theo hình ảnh cháu Châu, với hy vọng cộng đồng mạng sẽ giúp tìm kiếm cháu bé.
Không ngờ, chị lại bị Nguyễn Quang Điệp dùng chính câu chuyện đáng buồn của gia đình chị ra làm trò chơi táng tận lương tâm
Rất nhiều giả thuyết được đặt ra, anh em hình sự trắng đêm truy tìm dấu vết cháu bé nhưng chưa có kết quả. Khi nhận được thông tin về người đàn ông gọi điện cho chị Lân, một mũi công tác ngay lập tức triển khai phương án truy bắt gã.
Và bằng nhiều biện pháp nghiệp vụ, các anh đã tóm được Nguyễn Quang Điệp ngay tại trụ sở cơ quan gã - Sở GTVT tỉnh Hà Nam, thu giữ chiếc điện thoại gã dùng để liên lạc với chị Lân.
**Đổ lỗi tại rượu (kiểu gì vậy trời )**
Sáng 24-7, phóng viên đã có cuộc gặp với Nguyễn Quang Điệp. Gã ngồi ủ rũ ở Công an phường Thạch Bàn.
Nhìn gã không có gì nguy hiểm, thậm chí kiểu người rất cũ, lành lành, nhưng từng lời nói của gã thì điêu toa gian dối, gây ức chế vô cùng.
Hỏi có nhớ đã nhắn gì cho chị Lân không, gã nói không nhớ. Và điệp khúc "không nhớ", "không nhớ" tua đi tua lại như máy hỏng:
- Anh công tác ở Sở GTVT tỉnh Hà Nam lâu chưa?
+ Tôi làm được 2 năm rồi.
- Anh tự xin vào à, hay có ai xin hộ?
+ Bố mẹ tôi trước làm ở đó nên giờ xin cho tôi vào.
- Anh có hay phải trực đêm không?
+ Một tuần tôi trực 2 đêm.
- Thường thì trong buổi trực, anh hay làm gì?
+ Tôi thường chơi bài trên máy tính.
- Tại sao đêm 22-7, anh lại gọi cho chị Lân, gọi với mục đích gì?
+ Tôi chỉ định trêu đùa thôi. (Trêu đùa kiểu gì trời ơi )
- Anh có biết gia đình chị ấy đang đau khổ vì mất con không?
+ Tôi biết nhưng mà tại rượu nó làm cho tôi như vậy.
- Anh đừng nói dối, tối hôm đó anh không uống rượu?
+ Tôi và anh em trực cùng có uống lúc 3-4h sáng.
- Nhưng cuộc gọi đầu tiên, anh nháy máy vào lúc nửa đêm, lúc đó anh đã uống rượu đâu.
+ Nhưng lần gọi đầu tiên tôi chỉ nháy máy thôi chứ không nói gì.
- Nội dung những tin nhắn của anh gửi cho nạn nhân như thế nào?
+ Tôi không nhớ. (Lại không nhớ nữa rồi )
- Tại sao anh lại hẹn chị Lân ở cổng Trường Đại học GTVT?
+ Tôi cũng chưa từng biết trường đó ở đâu, trước tôi học trường này nhưng là tại chức ngay gần nhà, lúc đó tôi cứ nghĩ đại một địa điểm nào đó.
- Anh nghĩ gì về hành động và lời nói của mình đối với một người phụ nữ đang đau khổ vì mất con như vậy?
+ Tôi rất ân hận. Chỉ vì rượu mà tôi làm thế. Sau chuyện này, tôi rất ngại gặp mọi người và các con tôi, bạn bè cùng cơ quan nữa. Các cháu lớn rồi, một đứa lớp 7, một đứa lớp 9.
- Vợ anh nói, đây không phải lần đầu tiên anh có những hành động như thế này. Trước đó anh đã làm những việc tương tự?
Im lặng luôn.
- Một người đàn ông không còn trẻ, sao lại có thể hành xử như thế?
Nguồn: soha.vn