Chuyển nhầm 50 triệu cho bạn thân, suýt "bay màu" cả tiền lẫn tình, nhận ra sự thật đắng lòng về bản chất con người

GauDev7959

New member
a0e084aa94e14329f85e.png


Dù sau này có gặp lại cũng khó lòng trò chuyện như xưa nữa, nhưng mình không hề tiếc "bạn" này chút nào

Hồi ức về mối quan hệ bạn bè năm xưa

Mình và Tiến quen nhau từ thời đại học, cùng ở chung phòng ký túc xá với 2 bạn khác. Tiến là con nhà nghèo, ở nông thôn xa xôi lên thành phố học nên hơi ngố ngố . Còn mình tuy không phải người thành phố nhưng lớn lên ở thị trấn lớn nên tiếp xúc nhiều với không khí thành thị hơn, thế nên trưởng thành và già dặn nhất hội.

Lúc còn học, bọn mình giúp đỡ lẫn nhau, thân thiết như anh em ruột. Tốt nghiệp đại học, 2 bạn kia về quê lập nghiệp, còn mình và Tiến ở lại thành phố. Mình vào làm ở công ty lớn, từ nhân viên bình thường rồi thăng tiến dần, giờ đã là phó giám đốc mảng bán hàng . Còn Tiến thì khá lận đận, làm kinh doanh cái gì cũng fail.

Ban đầu Tiến muốn làm giàu nhanh nên đi theo con đường đa cấp. Thời đó đa cấp chưa rộ và bị lật tẩy như bây giờ, cậu ấy tin vào nó lắm luôn. Về huy động cả tiền của bố mẹ, bán luôn con bò trong nhà để đầu tư làm đại lý. Đến khi thất bại, Tiến suy sụp một thời gian mới gượng lại được .

Sau đó cậu ấy lại đi làm ở xưởng sản xuất nhôm kính, gác tấm bằng đại học sang một bên, học mót cách làm việc của chủ xưởng. Sau 1 năm thì tách ra tự lập xưởng riêng.

Nhưng Tiến không có kinh nghiệm nhiều trong lĩnh vực này, cũng không phải thợ tài hoa, nên sau 8 tháng không có khách hàng, phải thanh lý lại xưởng rồi ôm theo món nợ đến gặp mình xin ở nhờ để tìm việc mới.

Mình thương bạn nên giúp Tiến làm hồ sơ xin vào công ty. Làm được vài tháng thì Tiến chê lương thấp nên nhảy sang công ty khác, từ đó bọn mình ít liên lạc hơn.

Tin tức về hội bạn cũ khiến mình vui mừng

Bẵng đi một thời gian dài, mình nghe được tin về 3 người bạn cùng trọ năm xưa. 2 người về quê lập nghiệp thì giờ 1 người là chủ trang trại nhà vườn, mỗi năm doanh thu cả tỷ đồng , còn người kia thì mở cửa hàng buôn bán vật liệu xây dựng, cũng có tài sản lớn trong tay. Bọn mình gọi điện hẹn ngày kỷ niệm 40 năm thành lập trường thì sẽ có cuộc gặp gỡ riêng ở nhà mình.

Còn Tiến, sau vài lần kinh doanh thất bại nữa thì hiện tại cũng đã yên ổn với trung tâm dạy ngoại ngữ của mình. Cậu ấy mở trung tâm rồi thuê giáo viên về dạy, khá đông học sinh. Mình rất mừng vì Tiến đúng như tên gọi của cậu ấy, chỉ tiến chứ không lùi . Sau bao nhiêu thất bại, cậu ấy vẫn hừng hực quyết tâm làm giàu, vẫn mày mò tìm đủ cách để kinh doanh vì nghĩ kinh doanh thì sẽ nhanh giàu hơn đi làm thuê.

Plot twist không ai ngờ tới

Thế nhưng, mọi suy nghĩ của mình dường như bị đảo lộn sau lần mình chuyển khoản nhầm 50 triệu cho Tiến.

Cách đây 1 năm, mình chuyển khoản đặt cọc mua xe ô tô. Tiền cọc là 150 triệu, tài khoản chính của mình chỉ còn 100 triệu nên buộc phải chuyển thêm ở tài khoản phụ 50 triệu. Nhưng lúc chuyển khoản, mình nhìn nhầm Lê Danh Tiến - cậu bạn học cùng - thành Lê Mạnh Tiến - nhân viên showroom ô tô, nên đã chuyển nhầm 50 triệu cho bạn học ‍♂️

Biết mình nhầm, mình nhắn một tin cho Tiến: "Mình chuyển nhầm tiền vào tài khoản của bạn, check thấy thì chuyển lại cho mình nhé". Kèm theo là bill chuyển khoản. Sau đó mình tiếp tục thực hiện giao dịch khác với nhân viên showroom ô tô rồi vội quay về công việc.

Đến đêm, khi chuẩn bị lên giường ngủ, mình mới nhớ ra việc chuyển nhầm nên kiểm tra số tài khoản thì không thấy tiền về. Mình liền gọi lại cho Tiến, sau 2 cuộc gọi, Tiến mới bắt máy và nói đang đi đường, khi về nhà cậu ấy sẽ kiểm tra lại tài khoản.

Mình chờ tới gần 12 giờ đêm vẫn không thấy, nghĩ đã khuya, không tiện gọi điện làm phiền nên đi ngủ. Sáng hôm sau chỉ thấy Tiến nhắn: "Tôi thấy 50 triệu rồi, đúng đợt này tôi đang cần tiền gấp nên cho tôi mượn vài tháng nhé".

Tức ức nhưng đành chấp nhận


Bạn cần tiền, mình sẵn sàng cho vay nhưng vay kiểu này khiến lòng mình không được thoải mái lắm . Nhưng tiền đã chuyển đi rồi, giờ đòi lại người ta cũng đâu trả, thế nên mình đành nhắn lại một chữ "ok" vào đó.

d2a40d2ef2eaa4a4d3ae.png


Đến nay, đã 1 năm trôi qua, mình không hề nghe thấy Tiến đề cập gì tới khoản tiền 50 triệu đó. Mình cũng từng nhắn tin, gọi điện đòi vài lần, nhưng lần nào Tiến cũng có lý do chính đáng để hoãn trả. Khi thì mẹ ốm, đang cấp cứu, khi thì việc kinh doanh gặp trục trặc, chưa xoay được tiền trả...

Mình thấy rất thất vọng, cảm giác dường như Tiến không muốn trả lại khoản tiền này. Thế nên mình đã nhắn lại: "Nói lời phải giữ lấy lời. Tiền đó là mồ hôi nước mắt của tôi, bạn mượn thì cũng nên trả, đừng để tôi đòi nhiều mà tình bạn bị sứt mẻ".

Câu trả lời gây sốc

Tiến liền nhắn lại: "Có 50 triệu mà làm như 50 tỷ. Tôi không thèm quỵt đâu, cuối tuần này tôi trả. Giàu mà có vài đồng cũng lẽo đẽo đòi mãi"

Mình biết, tình bạn của mình và Tiến đến đây coi như chấm dứt rồi. Sau này có gặp, bọn mình cũng khó mà nói chuyện được giống như trước kia. Nhưng mình không tiếc người bạn này.

c07567a61da42c1a3b65.jpg


Bài học đắng lòng về bản chất con người

Cũng nhờ việc này mà mình nhận ra một bản chất của con người: Đó là nếu bạn luôn giúp đỡ một ai đó đến mức họ quen với việc này rồi, thì họ sẽ không nhớ ơn bạn và cho rằng đó là điều đương nhiên . Đến khi bạn không giúp đỡ họ nữa, họ sẽ quay ra trách móc bạn, họ sẽ chỉ nhớ đến bạn như người quay lưng lại với họ và quên hết ân tình trước kia.

aa339ba1ee2701150476.jpg


21fade57b4190648b358.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top