Chuyện nhà chồng drama hơn cả phim: Bố chồng cư xử lạ với giúp việc, đến lúc chia di chúc tôi mới ngã ngửa!

NhimMai6446

New member
Chồng tôi đứng bật dậy luôn. Còn mẹ chồng thì ngồi đó bình thản đến mức... rợn người ấy

32b5f4fa63207f79c32c.jpg


Tôi về làm dâu nhà chồng được 5 năm rồi, từ ngày cưới là ở luôn với bố mẹ chồng. Nhà chồng là kiểu gia đình nền nếp, gia giáo lắm á. Bố chồng thì nguyên tắc, điềm đạm nhưng mà khó tính vô cùng. Còn mẹ chồng thì soft hơn, sống tình cảm, hay bênh con cái và... giúp việc nữa.

Cô giúp việc nhà tôi tên Loan, ngoài 40 tuổi, làm ở đây được 3 năm rồi. Chẳng hiểu sao mẹ chồng tôi quý cô Loan ghê luôn ấy. Cô nấu ăn thì mặn nhạt lung tung, đi chợ thì thiếu cái này quên cái kia, thậm chí có lần làm vỡ bình cổ mà mẹ vẫn không trách nửa lời. Tôi hỏi thì mẹ gạt đi: "Người ta có số khổ, sống được tử tế là tốt rồi".

Tôi bắt đầu thấy sus từ lúc bố chồng đổi tính Một người kỹ tính, cầu toàn vô cùng giờ lại để cô giúp việc pha trà, cắt hoa, thậm chí có lần tôi còn thấy ông ngồi đọc báo, cô Loan đứng sau bóp vai tự nhiên vô cùng. Họ không làm gì sai cả, nhưng mà cái khoảng cách chủ - tớ ngày xưa như... mờ đi. Tôi kể với chồng, chồng bảo tôi "nhạy cảm quá" nhưng tôi thì cảm thấy không ổn lắm.

Drama thật sự nổ ra một hôm ăn cơm, tôi vô tình hỏi: "Mẹ ơi, cuối tuần nhà mình cúng giỗ bà nội định làm mấy mâm ạ?".

21bf3765eb424cec9cd3.jpg


Mẹ chồng còn chưa kịp trả lời thì cô giúp việc đã gắp đồ ăn, nói luôn: "Năm nào cũng mâm mà".

Cả bàn ăn im lặng kiểu... đóng băng luôn Tôi nhìn chồng, chồng nhìn bố. Bố chồng không nói gì, chỉ đứng lên bỏ về phòng. Còn mẹ chồng thì quay sang tôi, giọng nhỏ nhưng lạnh tanh: "Từ nay đừng hỏi những chuyện không cần thiết".

Ơ hay, chuyện đó lại không cần à?

Một tuần sau, bố chồng tôi bị tai biến nhẹ. Sau khi điều trị ổn định, ông gọi cả nhà lại và tuyên bố chia di chúc. Lúc đầu tôi tưởng cũng bình thường, nhưng rồi ông nói câu này:

"Tôi để lại căn nhà cũ ở quê cho cô Loan vì đó là mẹ của đứa con trai tôi chưa bao giờ dám nhận".

Tôi sốc nặng luôn Chồng tôi đứng bật dậy. Mẹ chồng chỉ ngồi đó, bình thản đến kỳ lạ.

Thì ra... năm xưa, khi còn là trưởng phòng địa chất, bố chồng tôi từng đi công tác miền Trung. Cô Loan hồi đó mới 19 tuổi, làm nhân viên tạp vụ tại khu mỏ. Sau một trận mưa lũ bị kẹt lại, họ nảy sinh tình cảm. Khi cô Loan có thai, ông không dám nhận vì đang chuẩn bị cưới mẹ chồng tôi.

Mẹ chồng biết chuyện, nhưng vẫn cưới ông với điều kiện "phải chu cấp cho đứa bé kia mà không bao giờ để ảnh hưởng đến gia đình này". Cô Loan không lấy ai, ở vậy nuôi con. Sau này khi đứa con trai mất vì tai nạn, mẹ chồng gọi cô về làm giúp việc, để "ông ấy chuộc lỗi nốt quãng đời còn lại".

Tôi rời khỏi phòng với một cảm giác trống rỗng quá đi. Hóa ra, sự tử tế của mẹ chồng tôi không phải là yếu đuối hay thiên vị, mà là một cách tha thứ cao thượng lắm. Còn bố chồng tôi, suốt những năm nghiêm khắc kia, có lẽ là để tự phạt mình.

Câu chuyện ấy không ai còn nhắc đến nữa. Hóa ra mối quan hệ giữa chính thất và tiểu tam khi về già lại thế này... Đời thật sự là drama không lối thoát

a4fc7ab53de1a9a68945.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top