Chuyên gia Ấn Độ hé lộ: Vì sao New Delhi cứ "đứng im" để lính TQ phục kích thế này?

BanhSaigon2118

New member
dbf23bc37180dd682a85.png


Phó giáo sư Ali Ahmed cho rằng mặc dù Quân đội Ấn Độ (IAF) đủ sức "xử đẹp" lính Trung Quốc, nhưng có một lý do chính khiến họ phải "chùn tay" hẳn đi

Tuần báo Economic & Political (E&P) vừa đăng bài phân tích của tác giả Ali Ahmed với nhan đề "Why India Did Not Go to War with China" (tạm dịch: Tại sao Ấn Độ không khai chiến với Trung Quốc).

Để các bạn hiểu rõ hơn về drama giữa New Delhi và Bắc Kinh xung quanh chuyện tranh chấp lãnh thổ đang "nóng hổi" này, mình xin phép tóm tắt bài viết nhé!

Vì sao Ấn Độ không "ra tay" với Trung Quốc?

Thực ra Ấn Độ có đầy đủ năng lực quân sự để đánh đuổi các cuộc thâm nhập ở khu vực Ladakh hoặc thực hiện hành động quân sự nhanh gọn trong giai đoạn đầu của cuộc xung đột biên giới với Trung Quốc đó.

Nhưng mà New Delhi đã quyết định không chọn phương án "động thủ động chân" này.

Để giải thích cho cái gọi là "sự thận trọng chiến lược" này, phải kể đến phát ngôn của Thủ tướng Narendra Modi trong cuộc họp toàn đảng Bharatiya Janata (đảng Nhân dân Ấn Độ) vào ngày 19/6:

"Họ (Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc - PLA) chưa xâm nhập vào biên giới của chúng ta (Ấn Độ), cũng như không có bất kỳ tiền đồn nào bị họ chiếm lĩnh".

Đây có lẽ là câu trả lời "lấp lửng" rằng Ấn Độ sẽ không chọn phương án quân sự ở Ladakh vì New Delhi cho rằng lính Trung Quốc "không xâm nhập biên giới".

Đây cũng là câu trả lời "hời hợt" cho câu hỏi tại sao hàng chục người lính Ấn Độ đã thiệt mạng trong ẩu đả nhưng không thể đuổi lính Trung Quốc khỏi các vị trí nằm trong Đường kiểm soát thực tế (LAC) ở phía Ấn Độ hay "phản công" vượt qua "lằn ranh đỏ" đó.

24af98719396d8ed07c1.jpg


Quân đội Ấn Độ (IAF) với lý do phòng ngừa đại dịch Covid-19 đã hoãn các cuộc tập trận thường diễn ra vào mùa xuân ở Ladakh.

Tuy nhiên, hành động này không chỉ xuất phát từ nỗi lo virus mà còn dựa vào đánh giá rằng mối đe dọa từ Bắc Kinh đã giảm bớt sau các hoạt động ngoại giao giữa hai nước vào cuối năm 2019.

Do đó, việc IAF "buông lỏng" cảnh giác là điều dễ hiểu, nhưng phản ứng "khó đỡ" của họ sau đó thì cần phải giải thích rõ hơn

Một cuộc tập trận quy mô lớn của PLA diễn ra vào cuối tháng 5/2020 tại khu vực Tân Cương gần Aksai Chin đã không kích hoạt báo động gì cả.

Có thể hiểu trong thế trận hiện tại, IAF không muốn đi theo "mô hình Kargil" - cuộc xung đột biên giới tại Kargil, Kashmir vào năm 1999 với hơn 30.000 quân Ấn Độ đối đầu khoảng 5.000 lính Pakistan.

IAF chỉ duy trì lực lượng ở Ladakh đủ để phản ứng với các "tình huống bất ngờ" - các cuộc xâm nhập quy mô nhỏ trước khi đối phương củng cố "chỗ đứng chân".

Tuy nhiên lực lượng nhỏ đồng nghĩa với việc sẽ mất thêm thời gian và cơ hội phản ứng nhanh nếu đối phương lại tiến hành thâm nhập ở nơi khác

Rõ ràng vào mùa hè năm 2020 ở Ladakh, PLA đã "bắt thóp" yếu điểm của chiến thuật giải quyết vấn đề "từ từ" này của IAF, và lợi dụng ưu thế khả năng liên lạc để nắm thế chủ động.

Bắc Kinh đã đánh giá chính xác phản ứng "rụt rè" của Ấn Độ và đã chuẩn bị sẵn để "xử lý" nó bằng quân sự.

Họ hẳn đã rất ngạc nhiên khi Ấn Độ sử dụng các cuộc đàm phán quân sự và ngoại giao nhằm khôi phục lại nguyên trạng.

Có thể thấy 5 vòng đàm phán giữa các tư lệnh quân đoàn và 3 ngày hội đàm ở cấp tư lệnh sư đoàn, xen kẽ với 4 vòng làm việc tham vấn về các vấn đề biên giới cùng các cuộc điện đàm giữa ngoại trưởng và đại diện đặc biệt vẫn chưa đẩy được lính PLA ra khỏi các vị trí xâm nhập ở Pangong Tso, Gogra và Depsang.

Mặc dù tình thế ngày càng "bất lợi", New Delhi chưa có dấu hiệu thay đổi chiến thuật "phòng ngự" này trong thời gian tới, IAF vẫn phải tiếp tục "gồng mình" khi mùa đông sắp tới.

e25d9fc7f7542da766bc.jpg


"Mạnh vì gạo, bạo vì tiền"

Có thể thấy lực lượng tiền phương của Ấn Độ bị "trói tay" không thể thực hiện nhiệm vụ chính là bảo vệ đất nước, mặc dù họ có đủ nguồn lực cần thiết.

Ở Ladakh, không chỉ lực lượng tăng - thiết giáp đã được bố trí sẵn mà năng lực không quân đã được nâng cao nhờ các sân bay và việc đưa các phi đội tiêm kích hiện đại như Su-30 tới khu vực.

Hai sư đoàn đã được "lên đời" trong một thập kỷ trở lại đây để tăng cường khả năng phòng thủ ở bang Arunachal Pradesh và một quân đoàn bộ binh sơn cước cũng đã được đầu tư để chuẩn bị phản công.

Rõ ràng là IAF có nguồn lực sẵn có để đối đầu với PLA mà còn thừa khả năng ngăn chặn xung đột leo thang nữa chứ

Về học thuyết quân sự đối với Trung Quốc, Ấn Độ đã hình thành từ lâu sau kinh nghiệm trong Chiến dịch Parakram (đụng độ quân sự với Pakistan vào năm 2002) và chính sách xoay trục của Mỹ dưới thời Tổng thống Obama.

Đây là học thuyết mới đặt IAF trước mối đe dọa phải đối mặt với hai mặt trận do Pakistan và Trung Quốc tạo ra.

Việc mua sắm vũ khí rộng rãi theo sau học thuyết này biến Ấn Độ thành một trong những quốc gia nhập khẩu vũ khí hàng đầu thế giới, với phần lớn khí tài như pháo tự hành do Mỹ sản xuất, hướng tới việc đối phó với PLA.

Câu trả lời cho việc thiếu phản ứng quân sự mạnh mẽ, mặc dù luôn sẵn sàng, có thể được lý giải bằng việc New Delhi tiến hành "phân cấp" trong khuôn khổ các cuộc chiến.

Hệ thống này gồm 5 cấp: chính trị, đại chiến lược, chiến lược, tác chiến và chiến thuật.

Ở cấp độ chiến thuật, sự hy sinh của Đại tá Santosh Babu và những binh sĩ dưới quyền vào ngày 15/6 trong cuộc chạm trán với quân Trung Quốc được trang bị vũ khí thô sơ nhưng chết người đã cho thấy việc phân cấp nói trên chỉ là "trò trẻ con" so với thực tế

75af35ebc2bab8bea77b.jpg


Việc quyết định không hành động ở các cấp cao hơn như chiến lược và tác chiến được cho là do không nhận được "cái gật đầu" ở cấp đại chiến lược. Các vấn đề kinh tế là lý do thuyết phục nhất cho quyết định này.

Ngân sách quốc phòng của Ấn Độ đã phải cắt giảm trong vài năm qua để bù đắp một cuộc suy thoái trước khi bùng phát đại dịch Covid-19.

Viễn cảnh phải chuẩn bị hậu cần cho khoảng 30.000 quân ở Ladakh suốt mùa đông cũng khiến bất kỳ kịch bản xung đột nào mà IAF hoạch định đều phải sớm "hạ màn"

Ở cấp độ chính trị, theo châm ngôn của Tướng Carl von Clausewitz - nhà lý thuyết quân sự người Phổ: "chiến tranh là sự tiếp tục của chính trị bởi những cách khác", việc Ấn Độ không chọn phản ứng quân sự cho thấy đã có những cân nhắc ở cấp độ chính trị thay thế.

Điều ưu tiên của chính phủ Ấn Độ hiện tại là phải tiếp tục nắm quyền và viễn cảnh đối mặt với một đối thủ mạnh hơn là Trung Quốc dẫn tới kết quả không thể đoán trước có thể "đảo lộn" tất cả.

Việc sử dụng công cụ ngoại giao để đối phó với Trung Quốc mà không có các hoạt động quân sự song hành được cho là hoàn toàn không hiệu quả. Phản ứng bằng trả đũa kinh tế cũng khó xảy ra do sự phụ thuộc bất đối xứng giữa hai nước.

Cũng ở cấp độ chính trị, người Ấn đã bắt đầu "trả giá" khi không sử dụng sức mạnh quân sự vào thời điểm thích hợp - điều mà nếu là các quốc gia khác, chắc chắn họ sẽ nhanh chóng ra quyết định

Được "khích lệ" bởi hành động "tự trói tay" của Ấn Độ, các nước láng giềng Nepal và Pakistan đã lần lượt đưa ra các yêu sách lãnh thổ mới.

2bfd599d3a1f991dc3ff.jpg


"Xung đột hạn chế"?

Ý tưởng về một cuộc xung đột có thể không phải là "vùng cấm" trong tư thế thận trọng hiện tại của Ấn Độ.

Hình thức leo thang này dù nguy hiểm nhưng vẫn tồn tại như một giải pháp chiến lược. Nói cách khác, viễn cảnh một cuộc xung đột hạn chế có thể có tác dụng "trấn an" hơn nhiều nếu so với chiến tranh toàn diện.

Xung đột hạn chế hay chiến tranh hạn chế là hình thức chiến tranh duy nhất mà hai đối thủ sở hữu vũ khí hạt nhân có thể tiến hành, đã xuất hiện từ thời Chiến tranh Triều Tiên. Giới hạn ở đây có thể hiểu trong phạm vi địa lý lan rộng xung đột, lựa chọn mục tiêu, loại vũ khí sử dụng...

Trong cuộc xung đột hạn chế với IAF, PLA chắc chắn sẽ bất lợi do Ladakh xa xôi và khắc nghiệt nằm ở điểm cuối của tuyến đường tiếp vận kéo dài trên cao nguyên Tây Tạng.

Tác giả Ali Ahmed là Phó giáo sư tại Trung tâm Giải quyết Xung đột và Hòa bình Nelson Mandela ở New Delhi, Ấn Độ. Ông từng là sĩ quan cấp tá trong Lục quân Ấn Độ và đã nộp luận án tiến sĩ về chính trị quốc tế tại Trường Nghiên cứu Quốc tế trực thuộc Đại học Jawaharlal Nehru.

e29dd28cf9802e890068.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top