Chuyện đời siêu "drama" của sát thủ gốc Việt Charles Sobhraj - ông hoàng lừa đảo một thời

BinTutu610

New member
fc330167153ef92f75bf.jpg


Trong hơn 90 năm Interpol hoạt động, có 10 vụ án được xem là "khủng" nhất lịch sử luôn. Và một trong số đó chính là tác phẩm của anh chàng Charles Sobhraj gốc Việt, với biệt danh nghe thôi đã thấy rợn "Sát nhân bikini" hay "Người rắn"

57cd73d1125fa5b42f25.jpg


Theo Interpol thì đây là một trong những sát thủ nguy hiểm nhưng cũng nổi tiếng nhất thế giới vào thập niên 70-80. Lý do? Anh ta đã thực hiện tận 24 vụ giết người cướp của khắp Ấn Độ, Thái Lan, Nepal, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ... Nghe mà choáng váng!

**BÀI 1: SINH RA ĐỂ LỪA ĐẢO**

**Vào đời**

Sinh ngày 6-4-1944 tại Sài Gòn, tên đầy đủ của anh chàng này là Hatchand Bhaonani Gurumukh Charles Sobhraj (dài như tàu điện vậy á ). Sobhraj là con của một mối tình chớp nhoáng giữa một cô gái Việt Nam và một anh buôn tơ lụa người Ấn Độ. Thế mà khi Sobhraj chưa đầy tháng tuổi, ông bố Ấn Độ đã "quất ngựa truy phong", bỏ rơi mẹ con họ luôn

9a327da43eb2bb29906d.jpg


Lớn lên không biết mặt cha là ai, 3 năm sau mẹ Sobhraj lấy một trung úy quân đội Pháp tên Alphonse Darreaux, rồi sinh thêm đứa em trai André. Năm 1954, sau trận Điện Biên Phủ lịch sử, quân Pháp rút về, Sobhraj và André được ông cha dượng đem theo về Pháp.

Trong hồi ký "Charles Sobhraj - Cuộc đời tội phạm", anh ta kể: "Tình cảm với ông ấy nhạt như nước ốc luôn, hầu như không có ấn tượng gì. Tôi như trái cây chín hoang ấy mà. Ngoài giờ học, tôi lang thang với đám bạn trên phố Paris, chuyên ăn cắp để kiếm tiền chơi. Nhưng ngược lại, ngoài tiếng Pháp và một ít tiếng Việt, tôi còn học được 4 ngoại ngữ và nói thành thạo luôn đó" ️

Năm 1963, Sobhraj bị bắt vì tội trộm cắp và vào tù Poissy, Paris. Tại đây, nhờ biết ngoại ngữ nên thỉnh thoảng anh ta vẫn được gọi đi phiên dịch. Một ông nhà hảo tâm giàu có tên Felix d'Escogne thấy cậu bé mặt mũi sáng sủa, thông minh mà sớm vào tù quá thương, nên thường đến thăm, động viên, mang sách báo cho đọc.

Sobhraj kể: "Nhờ ông Felix, tôi học được rất nhiều điều, chủ yếu là kỹ năng sống, cách ứng xử trong giao tiếp. Chính tác phong của ông Felix đã giúp tôi bỏ hẳn tật chửi thề - thói quen mà tôi nhiễm từ hồi lê la trên phố"

Ba năm sau, Sobhraj được ân xá. Nơi đầu tiên anh ta tìm đến là nhà ông Felix. Chỉ vài tháng, anh ta như lột xác hoàn toàn. Với những bộ vest cắt may chuẩn chỉnh, giày da Italia, cravat lụa tơ tằm Ấn Độ, Sobhraj thường xuyên cùng Felix xuất hiện trong các bữa tiệc giới thương lưu. Rất tế nhị, ông Felix không bao giờ kể về quá khứ của Sobhraj mà chỉ nói anh ta là con của một sĩ quan Pháp ở Việt Nam. Vì chiến tranh nên gia đình buộc phải sang Pháp.

Thế nhưng đã mang danh "con sĩ quan" thì phải có tiền chứ, trong khi Sobhraj không một xu dính túi. Ngay cả ly cà phê buổi sáng cũng phải nhờ ông Felix. Cuối cùng, Sobhraj quay lại nghề trộm cắp. Phi vụ đầu tiên là một chiếc xe hơi Citroen DS19. Chỉ mất vài phút, Sobhraj đã nổ máy lái đi luôn. Liên lạc với đám bạn cũ, anh ta tìm nơi tiêu thụ không chút khó khăn. Theo hồ sơ Interpol, chỉ trong 4 tháng, Sobhraj đã ăn trộm được 9 chiếc xe hơi, chủ yếu là DS19 và DS21 - hai dòng xe xịn xò lúc bấy giờ

**Nồi nào vung nấy**

Có tiền, Sobhraj tha hồ ăn chơi. Trong một bữa tiệc, anh ta gặp Chantal Compagnon, một cô gái trẻ người Paris. Choáng ngợp trước vẻ đẹp trai, lịch lãm của Sobhraj, tình yêu đến với Chantal rất nhanh

278246e4e33c0f74df37.jpg


Trưa 24-9-1968, Sobhraj gọi cho Chantal hẹn đi ăn tối. Dự định của anh ta là trong bữa ăn sẽ cầu hôn với chiếc nhẫn kim cương trị giá 15.000 franc.

Nhưng plot twist là: "Vào thời điểm xe hơi liên tục mất cắp, nhân viên lễ tân khách sạn Imperial đã nhớ mặt Sobhraj khi hắn trộm một chiếc Cadillac lái khỏi sân khách sạn" - hồ sơ Interpol ghi.

6 giờ chiều ngày 24-9-1968 - đúng ngày định cầu hôn, lúc Sobhraj dừng chiếc DS21 ở ngã tư chờ đèn đỏ thì bị cảnh sát kiểm tra. Do không có giấy tờ xe, lại thêm chiếc DS21 vừa ăn cắp chưa kịp đổi biển số, Sobhraj bị bắt ngay

Ra tòa, Sobhraj khai rằng chỉ muốn "mượn" xe vì sợ trễ hẹn cầu hôn với Chantal. Khi xác minh, cô gái cũng khai đúng như vậy nên Sobhraj chỉ ăn 8 tháng tù.

Sau vụ này, ai cũng nghĩ Chantal sẽ bỏ chạy xa xa một tên tội phạm như vậy. Nhưng không! Cô gái vẫn vào thăm đều đặn. Sobhraj viết: "Trong tất cả các lần gặp, Chantal không hề nhắc đến lý do tôi vào tù. Cô ấy chỉ an ủi và hứa sẽ đợi. 8 tháng không dài lắm mà"

Được tha, Chantal và Sobhraj lấy nhau dù gia đình cô gái hết sức ngăn cản. Để có tiền sống, Sobhraj lại tiếp tục ăn cắp xe. Nhưng anh ta hiểu mình sẽ vào tù bất cứ lúc nào vì với tiền án như vậy, chắc chắn cảnh sát Paris sẽ để mắt.

Sobhraj viết: "Đầu năm 1970, lúc vợ tôi đang mang thai, một gã bạn báo tin gara Covignon - nơi tôi thường bán xe ăn cắp bị cảnh sát lục soát. Biết sớm muộn cũng bị bắt, tôi nhờ đám bạn làm hộ chiếu giả rồi cùng Chantal đi Ấn Độ qua ngả Đông Âu" ✈️

Giữa tháng 9-1970, vợ chồng Sobhraj đến Mumbai, Ấn Độ. Trên đường đi, chẳng hiểu Sobhraj thuyết phục thế nào mà cô vợ Chantal lại trở thành đồng lõa trong các vụ lừa đảo, trộm cắp luôn!

Trong vai một cặp vợ chồng trẻ, sở hữu hàng trăm nghìn hecta cao su ở Đông Dương đi nghỉ mát, hoặc thương gia ngành dệt may ở Lebanon, Sobhraj làm quen với những khách du lịch châu Âu giàu có rồi mời họ uống rượu pha thuốc ngủ

Khi nạn nhân đã mê man, vợ chồng Sobhraj lục túi lấy tiền, thẻ tín dụng, hộ chiếu, đồng hồ, nhẫn, máy ảnh, dây chuyền...

Theo Interpol, không rõ tổng tài sản Sobhraj chiếm đoạt trong năm 1970 là bao nhiêu vì có nạn nhân chọn cách im lặng, coi như "của đi thay người". Nhưng với những người đến cảnh sát báo, số tài sản mất ước khoảng 145.000 franc.

98369ff7b70abae87f09.jpg


Cuối tháng 9-1970, Chantal sinh bé gái tên Usha. Hai vợ chồng thuê căn hộ sang chảnh trong khu người Anh ở Mumbai. Để có tiền chi cho cuộc sống xa hoa cũng như ném vào sòng bạc, Sobhraj lại tiếp tục trộm xe và buôn lậu nhiều thứ, kể cả ma túy

Sobhraj kể: "Chỉ một thời gian ngắn, tôi đã kết bạn với những nhóm tiêu thụ đồ ăn cắp ở Mumbai, Calcutta và New Dehli. Khác với Paris, những băng nhóm phương Đông "tiền trao cháo múc" xong phi vụ là xem như chưa hề quen biết, gặp nhau ngoài đường cũng chẳng chào. Điều đó khiến nguy cơ bị lộ giảm xuống thấp nhất"

Tháng 4-1971, Sobhraj quyết định làm một vụ táo bạo. Nhận thấy quầy bán vàng bạc đá quý tại khách sạn Ashoka, New Dehli, Ấn Độ chỉ có một nhân viên trông coi vào giờ nghỉ trưa, Sobhraj cầm dao găm, vờ như khách mua hàng bước vào uy hiếp cô nhân viên. Nhưng chưa kịp lấy gì thì cô này đã dùng chân ấn nút báo động ở dưới đất rồi

Bị bắt tạm giam, trong khi chờ lấy lời khai, Sobhraj giả đau ruột thừa. Được đưa vào bệnh viện, anh ta toan tính lợi dụng cơ hội này bỏ trốn nhưng không ngờ lại phải... mổ thật!

Ra viện, trở lại nhà giam, Sobhraj nhắn tin cho Chantal. Sử dụng vỏ bọc y tá, Chantal nhờ cảnh sát gửi cho Sobhraj thuốc, trong đó có cả thuốc ngủ. Theo Sobhraj, do vẫn còn dưỡng bệnh, anh ta được nằm phòng riêng, việc canh gác lỏng lẻo nên sẽ bỏ thuốc ngủ vào bình nước của lính gác. Khi lính gác mê man, Sobhraj trốn.

Nhưng trời không trợ, âm mưu bại lộ. Đối diện mức án 12 năm tù vì tội cướp có vũ trang và đào tẩu, Sobhraj đành cầu cứu cha dượng bằng cách mượn tiền đóng thế chân để được tại ngoại.

ac0f0945d15940ce0947.png


Trong hồi ký "Cuộc đời tội phạm", Sobhraj kể: "Thông qua vợ, cha dượng tôi - viên trung úy quân đội Pháp ở Đông Dương năm xưa - đã gửi 70.000 franc, đồng thời cho biết đứa em trai cùng mẹ khác cha là André đang ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu cần thêm gì thì liên lạc với nó"

Được tại ngoại, Sobhraj nhanh chóng cùng vợ bỏ trốn đến Kabul, Afghanistan. Tại đây, đôi vợ chồng lại tiếp tục chiêu mời rượu có thuốc ngủ cho khách du lịch châu Âu rồi chiếm đoạt tài sản.

Giữa năm 1971, vài ngày sau khi thực hiện thành công một phi vụ, lấy được gần 6.000 USD, một nạn nhân nhận ra Sobhraj khi anh ta đang đi trên phố. Bị cảnh sát Kabul mời về trụ sở, Sobhraj liên tục chối bai bải: "Đã có sự nhầm lẫn nào đó" ‍♂️

Theo Sobhraj: "Dù chối cãi nhưng tôi tin cảnh sát Afghanistan sẽ xác minh với cảnh sát Ấn Độ qua con dấu xuất nhập cảnh trên hộ chiếu, và nếu thế thì vụ việc sẽ bung bét hết. Do mới bị câu lưu để lấy lời khai, tôi lại giả đau bao tử rồi nhắn vợ mang thuốc đến, trong đó dĩ nhiên có cả thuốc ngủ. Lần này, tôi thành công"

Thoát khỏi tay cảnh sát Kabul, Sobhraj lập tức bảo vợ trốn sang Iran. Thế nhưng, dù Sobhraj năn nỉ, thuyết phục thế nào, Chantal vẫn cương quyết không đi theo. Sobhraj nói: "Chantal muốn rũ bỏ quá khứ phạm tội để yên ổn nuôi con. Thậm chí lúc tôi đưa tiền làm lộ phí, cô ấy cũng không nhận". Bằng cách bán sợi dây chuyền có gắn mấy hạt kim cương nhỏ mẹ cho từ hồi còn bé, Chantal mua vé máy bay và sắm đồ dùng cần thiết cho con gái Usha trong chuyến đi dài

Khuya 27-6-1971, Chantal lên máy bay về Pháp. Từ đó, Sobhraj không bao giờ gặp lại vợ nữa.

Trong gần 2 năm tiếp theo, Sobhraj lang bạt nhiều nơi, từ Bắc Âu đến Trung Đông và vẫn kiếm sống bằng chiêu mời rượu có thuốc ngủ. Nhưng trong các phi vụ đó, thay vì "chủ đồn điền cao su ở Đông Dương" hay "thương gia kinh doanh vải vóc tơ lụa", Sobhraj trở thành "người môi giới mua bán kim cương, hồng ngọc" hoặc "đại lý cho tập đoàn dược phẩm nổi tiếng"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top