Cụ Nguyễn Thị Sợi (79 tuổi, quê Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) đã có 57 năm gắn bó với trại phong Đá Bạc, xã Minh Phú, huyện Sóc Sơn, Hà Nội. Câu chuyện của cụ khiến ai nghe cũng phải nghẹn lòng
Trước dịp Tết Nguyên đán Quý Mão, ekip mình quay lại trại phong Đá Bạc nằm giữa những ngọn núi vắng vẻ ở xã Minh Phú, huyện Sóc Sơn, Hà Nội. Lúc này cụ Sợi đang quét dọn xung quanh căn phòng và chăm mấy con gà chờ Tết.
Thấy có người đến, cụ Sợi dừng tay rồi hỏi: "Khách đến thăm tôi hả". Cụ kể đang dọn dẹp vì đoán mỗi dịp Tết thường có người đến thăm, và cũng để đỡ rắn rết bò vào luôn
Kéo chúng mình vào căn nhà rêu mọc khắp các chân tường, riêng khu vực chiếc giường và bộ bàn ghế đã được các bạn tình nguyện viên dán trang trí bằng xốp, cụ Sợi kể rằng khoảng chục năm trở lại đây nhiều người đã không còn mặc cảm, các đoàn khách thi thoảng cũng ghé thăm vào dịp lễ Tết nên phần nào cụ bớt cô đơn hơn.
"Hôm nay bà vui vì có người đến nói chuyện, bầu bạn. Khi các cháu về bà lại lủi thủi, côi cút một mình, chỉ còn làm bạn với mấy con chó và mấy con gà", cụ Sợi chia sẻ
Câu chuyện đời cụ Sợi nghe mà xót xa quá đi
Về cuộc đời mình, cụ Sợi chỉ nhớ khi mới 5 tuổi thì bố mẹ, họ hàng chối bỏ, đưa đến huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc và được một gia đình nhận nuôi.
Lên 17 tuổi, trong một lần đoàn bác sĩ Bệnh viện Da Liễu tổ chức khám bệnh cho toàn dân, khi có kết quả, cụ Sợi lúc đó còn là một cô gái trẻ như chết lặng biết mình mắc bệnh phong – căn bệnh không có thuốc chữa lúc bấy giờ
"Lúc bác sĩ chọc kim tiêm vào hỏi tôi có đau không, tôi bảo không đau. Thế là bác sĩ nhận định tôi bị bệnh phong, tôi giật mình và chỉ biết khóc, chấp nhận số phận. Hồi đó, ở quê tôi cứ ai mắc căn bệnh này đều bị mọi người xa lánh. Bố mẹ nuôi tôi cũng cho tôi ngủ dưới bếp, ăn riêng bát đũa. Tôi nén chịu những cơn đau nhức, đi làm ruộng như người bình thường để che giấu căn bệnh. Thế rồi dần dần những ngón chân, ngón tay tôi cứ phồng rộp lên rồi teo đi, dân làng cũng biết chuyện, người ta gọi tôi là hủi. Mọi người thấy mình liền vội vàng xa lánh. Khi thấy hình ảnh người ta kéo nhau ra một chỗ rỉ tai nhau là tôi lại thất vọng", cụ Sợi nhớ lại những ngày tháng đau buồn
Hơn 50 năm gắn bó với nơi này, cụ Sợi đã quen với cảm giác cô đơn
Sau vài năm ẩn mình ở quê nhà, 22 tuổi, cụ Sợi được gia đình và chính quyền chuyển đến trại phong Đá Bạc để ở, điều trị và gắn bó đến tận bây giờ.
"Nếu không có trại phong này, có lẽ tôi chẳng được sống đến tận bây giờ. Ở đây cứ chiều tối khi mặt trời dần khuất núi lại nhìn ra bên ngoài xung quanh là núi, tối om, ai cũng phải bật khóc. Ai cũng tủi thân khi chính mình bị người thân, họ hàng xa lánh, nghĩ sống đơn độc suốt cuộc đời. Cũng may vì vào đây, tôi được sống chan hòa với nhiều người cùng cảnh ngộ, chia sẻ về cuộc sống với nhau", cụ Sợi kể ️
Trại phong Đá Bạc được xây dựng vào những năm 1950, trước đây thuộc tỉnh Vĩnh Phú, sau là Vĩnh Phúc và giờ đã thuộc Hà Nội.
Cụ Sợi chia sẻ, mới đầu được đưa vào đây sinh sống, ăn uống sinh hoạt rất khó khăn, mỗi bữa chỉ được một tô cơm nhưng cụ vẫn cảm thấy được an ủi nhờ có thêm những người cùng số phận. Vào thời điểm đông đúc nhất, tại đây có hơn 150 bệnh nhân điều trị và sinh sống.
Nhưng đến cuối đời, cụ lại chấp nhận sự cô độc ấy một lần nữa. Vào năm 2013, chính quyền TP Hà Nội quyết định di dời trại đi nơi khác nhằm đảm bảo tốt hơn các điều kiện sinh sống cho bệnh nhân. Nhiều người đã chuyển tới trại mới, một số người lại trở về sống với gia đình. Chỉ có 10 người xin ở lại vì đã gắn bó với nơi này quá lâu. Trải qua năm tháng, một số người xin ở lại đây đã qua đời, vài người tiếp tục được con cháu đón về chăm sóc lúc tuổi già.
Chiếc xe đạp là bạn đồng hành mỗi khi cụ Sợi đi ra ngoài
Giờ đây, trại phong này chỉ còn lại cụ Sợi ở lại sống đơn độc trong căn phòng bỏ hoang giữa núi đồi. Cụ quyết định không chuyển đến trại phong khác
"Từ ngày bắt đầu vào đây đã 57 năm rồi, nó như quê hương, gia đình tôi vậy. Với lại còn ở lại hương khói cho những người bạn, những bệnh nhân từng ở trại phong đã chết, được chôn cất trên ngọn đồi. Tôi đi rồi họ ở lại lạnh lẽo, cả năm chẳng ai thắp cho nén nhang", cụ Sợi cho hay với tâm nguyện cao đẹp ️
Bằng đấy năm, nhưng chỉ khoảng từ 10 năm trở lại đây sau khi một bác sĩ người Anh đến làm việc, ông trực tiếp sinh sống tại đây để tìm hiểu căn bệnh và có hướng điều trị, chứng minh nó không còn nguy hiểm như mọi người nghĩ. Kể từ thời gian đó, từng người, từng người được con cháu đón về vì xã hội cũng không còn xa lánh những bệnh nhân như trước nữa.
Từ khi mọi người chuyển đi, ở lại khu trại phong chỉ còn cụ Sợi sống biệt lập với xã hội. Câu chuyện của cụ nhắc nhở chúng mình về sự tử tế và lòng nhân ái mà mỗi người cần dành cho nhau
Nguồn: soha.vn